Menu

📖 CHƯƠNG 2

~5 phút đọc1.096 từ2/9 chương

"Thú vị thật, mũi tên này của Thẩm gia cô nương, e là ném ra duyên phận rồi?"

Mặt ta nóng bừng, có chút chân tay luống cuống.

Biểu cảm của ca ca ta trở nên hơi vi diệu, nhìn ta một chút, lại nhìn Lục Hoài Nghiễn một chút, cuối cùng thở dài một tiếng: "Vậy. . . thì cứ như thế đi."

Lục Hoài Nghiễn khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Ca ca ta ghé sát lại, chằm chằm nhìn tấm danh thiếp trong tay ta, nheo mắt nói: "Tiểu tử này. . ."

Ta đứng ngây tại chỗ hoang mang: "Có chuyện gì vậy?"

Thẩm Thanh Yến mở quạt ra, lại khôi phục dáng vẻ dịu dàng: "Không có gì, đi thôi, đưa muội đi gặp Lục gia tỷ tỷ, sẵn tiện hỏi xem đệ đệ nàng ấy chỗ này có vấn đề gì không."

Huynh ấy chỉ chỉ vào đầu mình.

Ta phì cười ra tiếng, sự lo lắng trong lòng tan biến đi ít nhiều.

Ngoảnh đầu nhìn về hướng Lục Hoài Nghiễn rời đi, bóng người đã không còn thấy nữa, chỉ có ánh nắng mùa xuân trải dài trên con đường lát đá xanh. Ta nhỏ giọng lầm bầm, nhưng lại cẩn thận cất tấm danh thiếp vào trong túi áo.

Vì chuyện ở buổi hội xuân mà ta thẫn thờ mất mấy ngày.

Mẹ ta phát hiện ta có điểm không đúng, bàn tay cầm kim khâu hơi khựng lại: "Từ Nhi, là bài vở ở thư viện nặng quá sao?"

"Không, không có ạ." Ta cúi đầu thêu cỏ lan trên khăn tay, kết quả là một mũi kim đâm lệch.

Mẹ ta thở dài: "Thôi vậy, ngày mai là quay lại thư viện rồi, thu tâm lại cũng tốt."

Kỳ nghỉ xuân kết thúc, ta phải trở lại Vân Thường thư viện để học.

Thư viện của bọn ta và Quốc Tử giám chỉ cách nhau một bức tường, ở giữa có một cánh cửa hình vòm, ngày thường vẫn khóa, chỉ vào những ngày đặc định mới mở.

Ngày quay lại thư viện, ta đặc biệt dậy thật sớm.

Ca ca đang luyện kiếm trong viện, thấy tự ta thu xếp hộp sách, huynh ấy nhướng mày cười nói: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây sao? Bình thường chẳng phải đều là ma ma giục ba lần mới chịu dậy à?"

Ta ôm hộp sách đi ngang qua huynh ấy: "Ta muốn làm một đệ tử siêng năng."

Thật ra trong lòng ta nghĩ là, đi sớm một chút, nói không chừng có thể tránh được Lục Hoài Nghiễn, Lục Hoài Nghiễn ở Quốc Tử giám, khoảng cách quá gần rồi.

Kết quả vừa ra khỏi cổng phủ đã gặp trở ngại. Bánh xe ngựa bị kẹt vào khe đá xanh, phu xe cuống đến mức mồ hôi đầm đìa.

Ta vén rèm nhìn qua, dứt khoát xách váy lên: "Ta đi bộ vậy, dù sao cũng không xa."

Ôm hộp sách đi trong con hẻm sương sớm bao phủ, ta mới nhận ra mình đã tính sai, hộp sách này thật nặng.

Đi được nửa đường, phía sau truyền đến tiếng vó ngựa.

"Thẩm cô nương."

Giọng nói này. . .

Ta cứng đờ người xoay lại.

Lục Hoài Nghiễn cưỡi trên một con tuấn mã đen tuyền từ đầu đến chân, vận thường phục màu đen, tóc đen buộc cao, ánh nắng ban mai dát một lớp vàng nhạt lên nghiêng mặt của hắn.

Lục Hoài Nghiễn đúng là con nhà võ, thật phóng khoáng khác người, không ngồi xe ngựa mà cưỡi ngựa trực tiếp đến Quốc Tử giám.

Hắn rũ mắt nhìn ta, rồi lại nhìn hộp sách trong lòng ta.

"Đến thư viện sao?"

Ta rụt rè gật đầu: "Phải."

"Hộp sách rất nặng, để ta giúp ngươi. . ."

Ta ngẩn người.

Phía sau Lục Hoài Nghiễn còn có mấy thiếu niên cũng cưỡi ngựa đi cùng, trong đó có một người tkim phát thúc quan vô cùng nổi bật, chính là nhi tử của Trấn Nam Tướng quân - Diệp Giang Lan, một trong những kẻ ăn chơi trác táng có tiếng trong kinh. Hắn ta đang đầy hứng thú nhìn bọn ta, khóe miệng ngậm ý cười.

"Không cần đâu." Ta lùi lại phía sau một chút, "Sắp đến thư viện rồi."

"Đưa hộp sách cho ta."

Lục Hoài Nghiễn không cho từ chối, cúi người đưa tay ra. Ta còn chưa kịp phản ứng, hộp sách đã bị hắn xách đi, treo gọn gàng bên cạnh yên ngựa. Hắn liền xoay người xuống ngựa, động tác dứt khoát.

"Đi thôi."

"Đi bộ tiễn muội." Hắn dắt ngựa đi bên cạnh ta, "Giờ này cửa hông thư viện đã mở, đi đường nhỏ sẽ nhanh hơn."

Ta há miệng, một chữ cũng không nói nên lời.

Diệp Giang Lan ở phía sau huýt sáo một tiếng: "Hoài Nghiễn, bọn ta đi trước đây nhé!"

Mấy thiếu niên cười đùa rồi thúc ngựa rời đi, để lại ta và Lục Hoài Nghiễn trong con hẻm vắng lặng buổi sớm.

"Sao Lục Thế tử biết giờ này cửa hông thư viện đã mở?" Ta tìm lời để phá tan bầu không khí im lặng.

Hắn liếc nhìn ta một cái: "Tỷ tỷ ta nói."

"Lục tỷ tỷ?"

Giọng điệu Lục Hoài Nghiễn bình thản: "Tỷ ấy từng học ở Vân Thường thư viện. Nói là cửa hông mở vào giờ Mão ba khắc, chuyên để thuận tiện cho đệ tử đi thu sương sớm về nấu trà."

Ta chợt hiểu ra. Lục Thanh Vãn tỷ tỷ quả thực là niềm tự hào của thư viện bọn ta, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, đến cả việc nấu trà cũng là một tuyệt kỹ ở kinh thành.

"Hóa ra là vậy. . ."

"Trong hộp sách của muội," hắn đột nhiên hỏi, "quyển sách bìa xanh ở trên cùng, có phải là 《Cửu Chương Toán Thuật Chú》 không?"

Da đầu ta tê rần. Đó là quyển sách toán học khiến ta đau đầu nhất.

"Phải. . ." Tiếng của ta nhỏ dần.

"Chương thứ ba rất khó phải không."

Ta đột ngột ngẩng đầu: "Sao huynh biết!"

Lời vừa ra khỏi miệng ta đã hối hận, đây chẳng phải là thừa nhận ta ngay cả chương thứ ba cũng đọc không hiểu sao?

Trong mắt Lục Hoài Nghiễn dường như có ý cười: "Ta đoán vậy. Đa số mọi người đều bị vướng ở chương thứ ba."

HomeTrước
Sau