Menu

📖 CHƯƠNG 3

~5 phút đọc1.094 từ3/9 chương

Mặt ta nóng bừng, cúi đầu nhìn mũi giày. Hắn khựng lại một chút: "Nếu cần, ta có thể dạy muội."

"Không cần đâu!" Ta thốt lên, lại thấy thất lễ, "Ý ta là, không dám làm phiền Thế tử."

Giọng điệu hắn tùy ý: "Không sao, ta cũng đang nghe giảng môn toán học ở Quốc Tử giám, dạy người khác một lần, bản thân cũng có lợi, coi như là củng cố kiến thức."

Trong lúc trò chuyện, cửa hông thư viện đã ở ngay trước mắt. Ma ma giữ cửa thấy Lục Hoài Nghiễn thì rõ ràng sững người lại, rồi lại nhìn ta, thần sắc quái dị mở cửa.

"Đa tạ Thế tử."

Ta nhận lấy hộp sách, vội vàng hành lễ, rồi chạy trốn vào trong cửa. Đi được mấy bước, ngoảnh lại nhìn, hắn vẫn đứng tại chỗ. Sương mù buổi sớm dần tan, bóng dáng hắn thanh tú hiên ngang, thấy ta quay đầu, hắn liền giơ tay lên.

Ta vội vàng quay mặt đi, chạy bước nhỏ một mạch vào trong.

Tiết toán học của Lý phu tử, quả nhiên ta lại bị quở trách.

"Thẩm Thanh Từ, phương pháp tính diện tích ruộng ngươi giải rối tinh rối mù!" Phu tử gõ vào bàn học của ta.

Sau giờ học, ta nằm bò lên bàn than thở.

Bạn học Tô Uyển ghé lại gần: "Thanh Từ, ta nghe nói sáng nay Thế tử Tĩnh Bắc Hầu đưa ngươi tới hả?"

Ta bật dậy ngay lập tức: "Ai nói vậy?"

"Trương ma ma ở cửa hông đó." Mắt Tô Uyển sáng lấp lánh, "Bà ấy nói Lục Thế tử đích thân dắt ngựa tiễn ngươi, còn giúp ngươi cầm hộp sách nữa, mau nói đi, chuyện là thế nào?"

Mấy cô nương xung quanh đều vây lại. Ta đành đá-nh bạo kể lại chuyện ném tên, nhưng lược bỏ đoạn về tấm danh thiếp.

"Chỉ vậy thôi sao?" Tô Uyển thất vọng, "Ta cứ tưởng. . ."

Ta lườm nàng ấy một cái: "Tưởng cái gì?"

"Tưởng Lục Thế tử có ý với ngươi chứ." Một cô nương khác che miệng cười, "Ngươi có biết không, trong kinh có bao nhiêu tiểu thư quyền quý muốn tiếp cận huynh ấy, huynh ấy đến nhìn thẳng cũng chẳng thèm nhìn một cái. Có thể khiến huynh ấy đích thân hộ tống, ngươi là người đầu tiên đấy."

Tim ta vô thức đập nhanh một nhịp, nhưng miệng lại nói: "Đó là do huynh ấy lễ tiết chu toàn mà thôi."

Tô Uyển hạ thấp giọng: "Ca ca ta ở Quốc Tử giám nói Lục Hoài Nghiễn tính tình kiêu ngạo lắm, từ trước tới nay chẳng bao giờ lo chuyện bao đồng."

Đang nói chuyện, ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến một trận xôn xao. Bọn ta ló đầu ra nhìn, đám học trò bên Quốc Tử giám tan học rồi, đang đi ngang qua hành lang dài giữa hai viện.

Trong đám thiếu niên mặc áo xanh, Lục Hoài Nghiễn vô cùng nổi bật. Hắn dường như nhìn về phía này một cái. Ta lập tức rụt đầu lại.

"Huynh ấy nhìn ngươi kìa!" Tô Uyển kích động kéo tay áo ta.

"Làm gì có chuyện đó. . ."

"Có có có! Ta thấy rồi!"

Đám tiểu thư cười thành một đoàn, mặt ta trong nháy mắt trở nên nóng hổi.

Buổi chiều là tiết học đàn, phòng đàn nằm ngay dãy nhà gần cửa hình vòm. Ta ôm đàn đi ngang qua cánh cửa đó, theo bản năng liếc nhìn một cái, cửa cư nhiên đang hé mở một khe nhỏ.

Ta như ma xui quỷ khiến ghé sát lại nhìn. Phía bên kia cửa là diễn võ trường của Quốc Tử giám, mấy thiếu niên đang tập bắn tên. Lục Hoài Nghiễn đứng ở chính giữa, giương cung lắp tên, đường nét nghiêng mặt sắc sảo.

"Vút."

Mũi tên trúng hồng tâm, tua đỏ khẽ rung động. Hắn buông cung xuống, như cảm nhận được điều gì mà nhìn về phía này.

Qua khe cửa đó, ánh mắt bọn ta chạm nhau. Ta hoảng hốt lùi lại, hộp đàn đập vào cột hành lang phát ra tiếng "đùng" một phát.

"Ai ở đó?" Phía bên kia truyền đến tiếng hỏi.

Ta ôm đàn chạy mất tiêu. Chạy được một quãng xa, tim vẫn đập loạn xạ.

Cái nhìn đó quá rõ ràng, hắn thấy ta rồi, chắc chắn thấy rồi.

Tiết học đàn ta cứ thẫn thờ, bị phu tử gọi tên hai lần.

Lúc tan học đã là hoàng hôn, ta ôm đàn chậm rãi đi về, ngang qua tàng thư lâu thì thấy dưới cây mai già trước lâu có một người đang đứng. Y phục màu đen, bóng lưng quen thuộc.

Bước chân ta khựng lại. Trên tay Lục Hoài Nghiễn đang cầm một quyển sách, ánh hoàng hôn dát lên người hắn một lớp màu ấm áp, khí chất kiêu ngạo kia nhạt đi đôi chút.

Hắn đi tới: "Thẩm cô nương. Đồ của muội."

Thứ hắn đưa tới là một chiếc khăn tay màu hạnh nhạt thêu cỏ lan.

Giọng điệu hắn tự nhiên: "Sáng nay muội đá-nh rơi, vốn định trả cho muội lúc sáng, nhưng muội đi vội quá."

Ta nhận lấy chiếc khăn, đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay hắn, vành tai ta trở nên hơi nóng.

"Đa tạ Thế tử."

Hắn nhìn cây đàn trong lòng ta: "Vừa học đàn xong sao? Hôm nay học khúc nhạc gì?"

Ta thành thật đáp: "Khúc 《Bình Sa Lạc Nhạn》, có chút khó, ta luôn không đàn tốt đoạn âm nhấn."

Lục Hoài Nghiễn im lặng một hồi, bỗng nhiên nói: "Kỹ pháp âm nhấn, tay trái phải chạm nhẹ rồi rời ngay, như cánh chim hồng lướt mặt nước."

Ta ngẩn người: "Thế tử cũng thông thạo cầm nghệ sao?"

Hắn nhạt giọng nói: "Tỷ tỷ ta từng dạy qua, ta chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi."

Không khí yên tĩnh một cách vi diệu.

"Ta phải về rồi." Ta nhỏ giọng nói.

Hắn gật đầu, nhưng lại lên tiếng khi ta xoay người: "Thẩm cô nương."

Hắn dịu dàng nói: "Tiết toán học ngày mai, nếu có nghi vấn, có thể tới Đông Trai ở Quốc Tử giám tìm ta."

Ta ngây ngốc nhìn hắn.

"Gian thứ ba ở Đông Trai, gian có cây hải đường trước cửa chính là nó."

Hắn nói xong, khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

HomeTrước
Sau