Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.105 từ1/9 chương

Ta theo ca ca tham gia buổi hội xuân. Ca ca của ta chơi ném tên vào bình trăm trận trăm thắng, ta đứng bên cạnh cũng ngứa ngáy tay chân, bèn bảo huynh ấy đưa tên cho mình.

Ta học theo dáng vẻ của ca ca, nheo một mắt lại, nhắm chuẩn. Kết quả là ta dùng lực quá mạnh, một mũi tên đâm thẳng vào phần eo của Thế tử vốn có tính tình kiêu ngạo, ngang tàng.

Phen này xong rồi, Thế tử chẳng phải hạng người dễ chọc vào đâu!

Ta là nữ nhi nhà Hàn lâm viện Biên tu. Hôm nay ta bị ca ca Thẩm Thanh Yến kéo đến tham gia hội xuân.

"Muội không thể học tập tiểu thư nhà người ta, yên tĩnh ngắm hoa làm thơ sao? Cứ nhất quyết phải theo ta đến chỗ toàn nam tử thế này."

Ca ca ta lắc chiếc quạt xếp, ra vẻ một công tử dịu dàng như ngọc, nhưng lời nói ra lại rất đáng ghét.

Ta kéo kéo tay áo huynh ấy: "Huynh xem kìa, chẳng phải Lục tỷ tỷ cũng tới đó sao?"

Ta thoáng thấy ở đình nghỉ mát không xa có một bóng hình xinh đẹp, đó là đích nữ của Tĩnh Bắc Hầu - Lục Thanh Vãn, tài nữ nổi danh kinh thành, cũng là thanh mai trúc mã của ca ca ta.

Vành tai ca ca khẽ đỏ lên, huynh ấy nhẹ giọng ho một tiếng: "Chuyện đó sao mà giống nhau được? Lục cô nương là được Trưởng Công chúa đặc biệt mời đến."

"Ồ. . ." Ta kéo dài giọng, nháy mắt với huynh ấy.

Huynh ấy dùng quạt gõ nhẹ vào trán ta: "Bớt lắm mồm đi."

Hội xuân được tổ chức tại biệt uyển hoàng gia ở phía Tây thành, có trò khúc thủy lưu thương, ném tên vào bình, đá-nh cờ, đều là những trò chơi mà công tử trong kinh ưa thích. Trò ta hứng thú nhất chính là ném tên, chỉ là ném mũi tên vào trong bình thôi mà, nhìn cũng khá đơn giản.

Ca ca ta ở đằng kia ném ba lần trúng cả ba, nhận được tiếng vỗ tay khen ngợi của cả khán phòng. Ta cũng không nhịn được, muốn thử một phen.

Thẩm Thanh Yến nhướng mày nhìn ta: "Muội biết chơi không đấy? Lần trước chơi ở nhà, muội suýt ném trúng mặt cha rồi."

"Đó là ngoài ý muốn!"

Huynh ấy đưa mũi tên trong tay cho ta: "Được được được, cho muội thử."

Ta nhận lấy mũi tên, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi. Không ít người xung quanh đều nhìn sang, dù sao thì nữ tử chơi ném tên cũng không nhiều. Ta ưỡn thẳng lưng, không thể làm mất mặt Thẩm gia được.

Ta học theo dáng vẻ của ca ca, nheo một mắt lại, nhắm chuẩn.

Cái bình cách đó chừng ba trượng, miệng bình rộng như vậy, không lý nào lại không trúng.

Nghiêng người, nâng cổ tay, khẽ ném.

"Vút!"

Mũi tên bay ra ngoài.

Ái chà!

Không những không trúng, nó còn rẽ ngang một đường, bay vút về phía sân tập bắn tên bên cạnh.

Ta trố mắt nhìn mũi tên kia phát ra tiếng "bạch" một phát, cắm thẳng vào thắt lưng sau của một nam tử đang quay lưng về phía này.

Toàn trường im bặt trong chốc lát. Ngay sau đó, người ở cả hai sân đồng thời bùng nổ trận cười lớn.

Đặc biệt là ca ca ta, cười đến mức cầm không vững quạt xếp, ôm bụng khom lưng: "Thẩm Thanh Từ, muội giỏi thật đấy! Ném tên mà ném thẳng vào eo người ta luôn! Ha ha ha ha."

Ta hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

Nam tử kia chậm rãi xoay người lại, chừng mười tám mười chín tuổi, mày mắt cực kỳ tuấn tú, chỉ là lúc này bờ môi mỏng mím chặt, sắc mặt không rõ vui buồn.

Đầu óc ta "ong" một tiếng. Người này tuy ta không quen biết, nhưng gương mặt này đã được đám tiểu thư quyền quý trong kinh bàn tán không biết bao nhiêu lần, hắn là Thế tử Tĩnh Bắc Hầu - Lục Hoài Nghiễn.

Nghe đồn hắn tính tình kiêu ngạo, võ nghệ cao cường, ở Quốc Tử giám có thể khiến Thái phó tức đến dựng cả râu, là nhân vật khó chọc vào nhất trong đám con em thế gia ở kinh thành.

May thay, hắn là đệ đệ của Lục Thanh Vãn - người trong mộng của ca ca. Có lẽ hắn sẽ không làm gì ta đâu.

Thế nhưng lúc này ca ca ta lại chẳng nể tình huynh muội, trốn vào đám đông để xem náo nhiệt.

Ta đá-nh bạo tiến lên phía trước, tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Lục. . . Lục Thế tử, xin lỗi, ta không cố ý. . ."

Lục Hoài Nghiễn không nói gì, chỉ rũ mắt nhìn mũi tên rơi trên mặt đất, rồi lại ngước mắt nhìn ta. Ánh mắt hắn có một luồng áp lực vô hình. Ta nuốt nước miếng, nhút nhát nhắm mắt lại.

Ta tưởng hắn sẽ nổi trận lôi đình, nhưng hắn lại lạnh nhạt lên tiếng: "Không sao."

Ca ca ta lúc này mới từ đám đông chui ra, vẫn không nén nổi nụ cười, đi tới chắp tay: "Lục Thế tử, xá muội nghịch ngợm, thật sự xin lỗi. Nếu có chỗ nào không khỏe, ngươi có thể đến Thẩm phủ bất cứ lúc nào. . ."

Ca ca ta chưa nói hết câu, Lục Hoài Nghiễn lại nhìn về phía ta: "Cô nương phương danh là gì?"

Ta ngẩn ra: "Thẩm. . . Thẩm Thanh Từ."

Hắn gật đầu, từ trong ngực lấy ra một tấm danh thiếp, nhưng không đưa cho ca ca ta mà trực tiếp đưa đến trước mặt ta: "Danh thiếp của ta."

Ta ngây ngốc nhận lấy, đưa danh thiếp chính là đại biểu cho ý muốn làm quen.

Đáy mắt hắn lướt qua một tia ý cười: "Nếu vết thương ở eo của ta sau này có vấn đề gì, ta sẽ tìm Thẩm cô nương chịu trách nhiệm vậy."

Ta: "? ? ?"

Danh thiếp cầm trong tay hơi ấm, nét mực phía trên mạnh mẽ cứng cáp: Tĩnh Bắc Hầu phủ, Lục Hoài Nghiễn.

Đám người xem náo nhiệt xung quanh lại bắt đầu cười khẽ, có người thì thầm to nhỏ: "Lục Thế tử đây là. . ."

Home
Sau