Menu

📖 CHƯƠNG 4

~6 phút đọc1.217 từ4/6 chương

Các cung nữ nối đuôi nhau bưng thiện thực tinh mỹ tiến vào. Mấy đứa nhỏ tuy bụng đã đói cồn cào nhưng vẫn co rúm đứng chôn chân tại chỗ.

Ta vẫy tay với Ngũ Công chúa đang đứng ở giữa.

"Tiểu Ngũ, lại đây. Ngọc nương nương đã hứa đền đồ ăn cho con, tự nhiên sẽ nói lời giữ lời."

"Con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn ít như vậy sẽ không cao lên được đâu."

"Sau này, một ngày ba bữa, bữa nào cũng phải có thịt, nếu không ăn hết, Ngọc nương nương sẽ phạt con đấy."

Tiểu Ngũ nhìn trái nhìn phải, rồi bước lên trước một bước, hành lễ với ta.

"Tạ ơn Ngọc nương nương."

"Ngọc nương nương yên tâm, Tiểu Ngũ sẽ nghe lời."

Tiểu cô nương nói xong lại không kiềm được mà đỏ hoe mắt, trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.

Đã bảy tuổi rồi, sao vẫn gầy gò thế này?

Nhớ năm ta bảy tuổi, một bữa có thể ăn năm cái bánh bao, mười cái há cảo, uống hai bát canh thịt, nhấc tay một cái là đè bẹp được a đệ, sao Tiểu Ngũ này lại kém xa thế nhỉ?

Chắc chắn là do ăn quá ít!

"Tiểu Ngũ, sau này con mỗi ngày phải ăn năm bữa, nhớ chưa?"

Dứt lời, ta kéo con bé ngồi xuống bên trái mình, đưa tay gắp cho nó một cái đùi gà.

"Ăn cái này đi, cái màn thầu cứng ngắc kia dù có thích ăn đến mấy thì sau này cũng không được ăn nữa, biết chưa?"

Tiểu Ngũ đột nhiên muốn nói lại thôi, im lặng một chút rồi ngẩng lên cười với ta.

"Sau này Tiểu Ngũ đều nghe lời Ngọc nương nương."

"Chỉ là, Ngọc nương nương, Tam ca và Thất đệ vẫn..."

Lúc này ta mới sực nhớ ra, bên cạnh vẫn còn hai "ông thần giữ cửa" đang đứng trơ ra đó.

"Bổn cung nói mà các ngươi không nghe thấy sao?"

Thấy ta sa sầm mặt, Tam Hoàng tử sợ hãi lùi lại hai bước.

Thất Hoàng tử lại thở dài, kéo Tam Hoàng tử bước lên, quỳ xuống dập đầu ba cái thật mạnh trước mặt ta.

Sau đó, nó tự mình kéo Tam ca đứng dậy, lẳng lặng ngồi xuống vị trí xa ta nhất.

Ta cố tình làm ra vẻ hung dữ dọa nạt bọn chúng:

"Ăn cho hết, không được lãng phí!"

"Nếu không, Bổn cung lột da các ngươi."

Vừa dứt lời, ngoài cửa liền truyền đến tiếng cười khẽ.

"Là kẻ nào chọc giận Ái phi rồi?"

Ta vội vàng đứng dậy hành lễ.

"Thần thiếp tham kiến Bệ hạ."

"Nhi thần bái kiến Phụ hoàng."

Nghiêm Hoài Lâm bước lên đỡ ta dậy, ta thuận thế đứng lên, liền nhìn thấy nữ tử mặc váy xanh đi theo sau lưng hắn đang mỉm cười dịu dàng với ta.

"Thần thiếp tham kiến Quý phi nương nương."

Sắc mặt ta lập tức đen sầm lại.

"Bệ hạ nhã hứng thật đấy, đến Thịnh Hoa cung cũng không quên mang theo mỹ nhân."

Nghe ra sự bất mãn trong lời ta, Nghiêm Hoài Lâm cũng không giận, véo mũi ta trêu chọc:

"Cái đồ hay ghen này, Trẫm và Thục phi gặp nhau ở ngay cửa cung của nàng."

"Nàng đó, làm ầm ĩ lớn chuyện như vậy, Thục phi là đến để thỉnh tội đấy."

Thục phi vội vàng quỳ rạp xuống đất.

"Thần thiếp nhất thời sơ suất, khiến mấy vị Hoàng tử Công chúa phải chịu khổ sở như vậy, cầu xin Bệ hạ và nương nương trách phạt!"

Ta liếc nhìn mấy củ cải nhỏ đang sợ run cầm cập bên cạnh, hậm hực nói:

"Tiểu Ngũ gặm màn thầu cứng ngươi không thấy, Tiểu Thập sốt cao cần mời Thái y ngươi không hay, hai vị Hoàng tử bị thái giám cung nữ khi dễ ngươi lại càng nhắm mắt làm ngơ. Sao Bổn cung vừa mới đến, tin tức của ngươi lại trở nên linh thông nhanh nhạy thế nhỉ?"

"Thục phi, ngươi không đi gánh hát diễn tuồng thì đúng là phí phạm nhân tài."

"Hay là nói, trong lòng ngươi chỉ có Lão Tứ nhà ngươi, nên mong sao Lão Tam và Tiểu Thất đều bị nuôi cho phế đi, tốt nhất là c.h.ế.c không một tiếng động có phải không?"

"Nương nương cẩn trọng lời nói, thần thiếp không dám."

Nghiêm Hoài Lâm nhíu mày, nhưng không lên tiếng, đỡ ta ngồi xuống bên bàn.

Thấy Bệ hạ không có ý can thiệp, người Thục phi càng cúi rạp xuống thấp hơn.

"Bệ hạ tha tội, thần thiếp mỗi ngày cung vụ bận rộn, nhất thời sơ suất mới gây ra đại họa này. Cũng may Quý phi nương nương có lòng, mới kịp thời cứu được mấy vị Hoàng tử Hoàng nữ. Thần thiếp sau này nhất định sẽ quản thúc nghiêm ngặt, tuyệt đối sẽ không để chuyện như vậy tái diễn."

Ta tức quá hóa cười.

Thục phi này mồm miệng cũng tốt thật, đen cũng có thể nói thành trắng.

Rõ ràng là ả dung túng cho đám cung nhân kia ngược đãi long tử, vậy mà còn giả vờ như không biết gì, lại còn lôi cả ta xuống nước.

Với nhan sắc cỡ này của Bổn cung, còn cần dùng mấy đứa trẻ ranh để tranh sủng Nghiêm Hoài Lâm sao?

Ta không thèm để ý đến ả nữa, chỉ nhìn về phía mấy đứa nhỏ.

"Tiểu Ngũ, dẫn Tam ca và Thất đệ của con lên bàn ăn cơm!"

Tiểu Ngũ không động đậy, chỉ co rúm nhìn Bệ hạ ở bên cạnh.

Nghiêm Hoài Lâm không để ý đến lời Thục phi, chỉ mỉm cười với Tiểu Ngũ.

"Nghe lời Ngọc nương nương của các con đi."

"Đa tạ Phụ hoàng."

Có lẽ biết bản thân ở đây sẽ khiến bọn trẻ không được tự nhiên, Nghiêm Hoài Lâm vỗ vỗ tay ta rồi đứng dậy.

"Thục phi, nếu trẫm thấy nàng đem cái tâm tư này đặt hết vào cung vụ, thì trong cung đã không xảy ra những chuyện trái luân thường đạo lý thế này. Bất luận mẫu thân của chúng là ai, chúng đều là con của Trẫm, con cháu Thiên gia, há lại để cho những kẻ dơ bẩn kia bắt nạt?"

"Đã dám làm, thì phải chuẩn bị tinh thần gánh chịu hậu quả. Đám cung nhân kia, đều ban c.h.ế.c đi."

"Còn nữa, nàng đã không quản lý tốt cung vụ, thì giao lại Phượng ấn đi. Trước giờ Dậu hôm nay, Trẫm muốn thấy Phượng ấn ở tại Thịnh Hoa cung."

Thục phi vừa định mở miệng cầu xin, liền chạm phải đôi mắt không chút gợn sóng nhưng đầy hàn ý của Nghiêm Hoài Lâm.

Ả rùng mình một cái, vội vàng cúi đầu không dám ho he nữa.

"Nhớ kỹ, chuyện này không có thương lượng."

"Còn về mấy vị Hoàng tử Công chúa..."

Nói đoạn, hắn lại quay sang ta, ánh mắt cong cong đầy ôn nhu.

"Đành làm phiền Quý phi tạm thời trông nom giúp Trẫm vậy."

HomeTrước
Sau