Menu

📖 CHƯƠNG 3

~6 phút đọc1.225 từ3/6 chương

Trong nội thất vắng tanh không một bóng người, đứa bé còn đang ẵm ngửa mới sinh được năm tháng nằm trơ trọi một mình trong nôi.

Chiếc nôi đung đưa phát ra tiếng gỗ kêu "kẽo kẹt", hòa cùng tiếng khóc nỉ non yếu ớt của hài nhi, dấy lên một nỗi thê lương khó tả.

Trong phút chốc hoảng hốt, ta như nhìn thấy lại bóng dáng nữ tử ôn nhu, nhàn tĩnh ấy.

Mẫu thân ruột của Thập Công chúa, Nghi Quý nhân.

Đánh đổi cả tính mạng để sinh đứa nhỏ này ra, thật sự đáng sao?

Mất mạng thì chớ, lại còn để lại đứa trẻ đỏ hỏn chưa hiểu sự đời mặc người ta chà đạp.

Trong mắt ta, nàng ta quả thực là một kẻ ngu ngốc chỉ biết tự cảm động bản thân!

Thôi bỏ đi, dù sao cũng đã ăn bao nhiêu điểm tâm nàng ta tự tay làm, cũng nên trả lại chút ân tình.

Con người ta trước nay luôn ân oán phân minh.

Ta bước tới, tháo hộ giáp xuống, sau đó cẩn thận từng li từng tí ôm lấy đứa bé đang khóc yếu ớt kia vào lòng, nhẹ nhàng sờ lên trán nó.

Hơi nóng, e là đã nhiễm phong hàn rồi.

Bạch Thanh Hòa ta tuy tâm địa độc ác, nhưng cũng tuyệt đối không bao giờ cố tình để mặc một đứa trẻ c.h.ế.c rét.

Đám người này, thật đáng c.h.ế.c!

Mà Thục phi, kẻ đang tạm thời cai quản lục cung kia, cũng đáng c.h.ế.c nốt!

Hiện giờ trong cung không có Hoàng hậu, theo lý mà nói phẩm giai của ta là cao nhất, nhưng vì ta ngày ngày chỉ biết hưởng lạc, hành vi phóng túng, nên bị đại thần tiền triều cùng phi tần hậu cung liên hợp dâng sớ phản đối.

Nghiêm Hoài Lâm tuy có lòng che chở, nhưng cũng biết ta không phải người có thể quản việc này.

Bản thân ta cũng chẳng muốn ôm cái việc mệt người hại não ấy vào thân, bèn thuận nước đẩy thuyền giao quyền ra ngoài.

Ai ngờ đâu Thục phi lại càng vô dụng hơn.

Thấy sắc mặt ta ngày càng khó coi, Phúc Tùng cực kỳ tinh ý khoác chiếc áo choàng lông lên vai ta.

Ta thuận tay khép vạt áo lại, che chắn cho Tiểu Công chúa kín đáo hơn một chút, rồi nhấc chân bước ra ngoài.

"Phúc Tùng, mời Thái y lập tức đến Thịnh Hoa cung."

"Ngoài ra, nghiêm tra cho Bổn cung!"

Phúc Tùng vội vàng chạy theo sau.

"Nô tài tuân chỉ."

---------------------------

Còn chưa bước ra khỏi cửa lớn Trữ Hợp cung, đột nhiên một lực đạo mạnh mẽ lao tới, suýt chút nữa húc ta ngã dúi dụi.

Khó khăn lắm mới đứng vững lại được, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn.

"Cái thằng súc sinh kia chạy đâu rồi?"

"Vừa nãy còn thấy nó chạy về hướng này, chắc chắn chỉ quanh quẩn đâu đây thôi."

"Chờ chút nữa tìm thấy nó xem ông đây không đánh c.h.ế.c nó, còn dám cắn ông, đúng là ngứa đòn, giống hệt con mẹ ruột đê tiện của nó."

"Ngươi đừng có quá đáng, dù sao nó cũng là Hoàng tử, lỡ để người ta phát hiện thì chúng ta c.h.ế.c chắc đấy."

"Sợ cái gì, thằng nhãi ranh này từ nhỏ đã ở lãnh cung, Bệ hạ chắc quên nó lâu rồi, có c.h.ế.c thì cứ bảo nó tự mình nghĩ quẩn là xong."

"Ây da, đừng nói nữa, mau tìm đi, đừng để nó đụng trúng quý nhân nào."

Ta ôm Tiểu Thập xoay người lại, liền nhìn thấy một đứa bé xinh đẹp cực điểm, khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ âm u đang nhìn chằm chằm về phía sau lưng ta.

Còn nhỏ tuổi mà đã tinh xảo như vậy, nếu ta đoán không lầm, đứa bé này chính là Thất Hoàng tử Nghiêm Trầm, người có mẫu thân đến từ vùng sông nước Giang Nam.

"Thật là phiền phức."

Ta thầm mắng một tiếng.

Một đám người cứ thế xông vào, mấy tên thái giám vừa rồi còn mạnh miệng hống hách bên ngoài, vừa nhìn thấy ta đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vội vàng quỳ rạp xuống đất.

"Nô tài tham kiến Quý phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an."

Sự kiên nhẫn của ta rốt cuộc cũng chạm đến giới hạn, ta lạnh lùng nhìn sang Phúc Tùng.

"Trước khi trời tối, phải cho Bổn cung một lời giải thích thỏa đáng."

Phúc Tùng sợ đến mức toát cả mồ hôi lạnh. Đám cẩu nô tài này đúng là to gan lớn mật, dám khi dễ cả Hoàng tử Công chúa, lại còn để Quý phi nương nương bắt gặp tại trận, cái cung này e là sắp đổi trời rồi.

"Nô tài tuân chỉ."

Ta không muốn nhìn thêm mấy thứ bẩn thỉu kia nữa, nhấc chân bước thẳng ra ngoài.

Đi được vài bước, ta khựng lại, hơi nghiêng đầu về phía Thất Hoàng tử.

"Còn không mau đi theo."

Nghiêm Trầm ngẩn người, nhưng vẫn đứng yên bất động.

Ta cười khẩy một tiếng.

"Gan chỉ bé bằng hạt vừng thế thôi sao? Nhãi ranh, Bổn cung không phải là người dễ bị lợi dụng đâu. Đã dám làm thì phải dám chịu hậu quả."

"Cho nên, nhân lúc sự kiên nhẫn của Bổn cung còn chưa cạn sạch, thì mau vác cái chân lên mà đi theo!"

Tiểu Ngũ đi phía sau vội vàng chạy lên kéo tay Nghiêm Trầm.

"Quý phi nương nương là người tốt đấy, huynh đừng sợ."

Người tốt?

Cách gọi này nghe mới lạ lẫm làm sao.

Cha ta gọi ta là nghịch nữ, Bệ hạ gọi ta là ái phi, còn trong lòng hắn yêu ta bao nhiêu thì ta chịu.

Đám phi tần đại thần ngoài mặt cung kính gọi ta là nương nương, sau lưng lại rủa xả ta là yêu phi.

Người tốt? Hừ...

Thời buổi này, người tốt thường không sống thọ.

Mẫu phi của Tiểu Thập chính là một ví dụ điển hình đấy thôi.

-------------------

Tại Thịnh Hoa cung.

Sau khi an bài cho Tiểu Thập xong xuôi, ta mới quay lại tiền sảnh.

Nhìn một dàn trẻ con đứng xếp hàng trước mắt, ta đưa tay day day cái huyệt thái dương đang giật liên hồi.

Kích động rồi, quá kích động rồi! Rõ ràng chỉ định ra ngoài thám thính tình hình một chút, sao ta lại tha lôi hết cả đám về Thịnh Hoa cung thế này?

E là sau ngày hôm nay, đám người kia lại có thêm lý do để đàn hặc ta rồi.

Tham lam vô độ! Bá chiếm Hoàng tử Hoàng nữ! Dã tâm khó lường!

Hơn nữa, Nghiêm Hoài Lâm chỉ nói cho ta nhận một đứa, chứ có bảo ta gom hết về đâu cơ chứ.

Có trời mới biết, thứ ta ghét nhất trên đời chính là trẻ con.

Lại còn là mấy đứa nhóc nhìn chẳng thuận mắt chút nào nữa chứ.

Thôi kệ đi, có chuyện gì thì cứ ăn no rồi tính tiếp.

"Người đâu, truyền thiện."

HomeTrước
Sau