Menu

📖 CHƯƠNG 5

~8 phút đọc1.550 từ5/6 chương

Không phải, đây đều là con của hắn, dựa vào đâu mà bắt ta nuôi?

Trong lòng ta tràn đầy lửa giận và bất mãn, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười kiều diễm:

"Bệ hạ nói đùa rồi, thần thiếp quen thói tản mạn, sao có thể nuôi nổi nhiều hài tử như vậy."

Nghiêm Hoài Lâm hơi trầm ngâm một chút:

"Thế này đi, Ái phi cứ trông nom vài ngày, đợi Trẫm tìm được nơi chốn thích hợp cho chúng, rồi sẽ đón chúng đi khỏi Thịnh Hoa cung, được không?"

Ta cắn răng đáp:

"Vâng, thần thiếp tuân chỉ."

Đợi Nghiêm Hoài Lâm và Thục phi đi khuất, ta mới xoay người lại.

Đồ ăn trên bàn đều đã bị quét sạch sành sanh, ta sa sầm mặt hỏi:

"Đủ chưa?"

"Chưa đủ thì bảo Phúc Tùng kêu tiểu trù phòng làm thêm."

"......"

Mấy đứa nhỏ nhìn nhau, nhưng không ai dám lên tiếng.

Ta càng thêm giận.

"Lão Tam, ngươi là chín tuổi, chứ không phải chín tháng, trốn sau lưng muội muội làm cái gì?"

"Không phải chứ, sao ngươi lại khóc rồi? Bổn cung nhìn hung dữ lắm sao? Đáng sợ lắm sao?"

"Dáng vẻ co ro cúm rúm thế kia, còn ra thể thống con nhà tướng môn cái gì? Bắt đầu từ ngày mai, Bổn cung sẽ mời một võ sư vào cung cho ngươi, ngươi ngày ngày đi theo hắn tập võ để luyện gan!"

"Không được khóc! Nuốt nước mắt vào trong cho lão nương!"

"Tiểu Ngũ, con qua đây, không được che chở cho nó, Bổn cung còn chưa nói đến con đâu! Sao con lại ăn ít như vậy?"

"Nhường cho bọn chúng? Thịnh Hoa cung của Bổn cung gia đại nghiệp đại, cần con phải khiêm nhường sao? Nếu không đủ thì phải nói! Phải đòi! Biết chưa?"

"Con là Công chúa, sau này cho dù có lớn lên vừa cao vừa tráng kiện, cũng khối nam nhi tốt muốn lấy con, cho nên cấm tuyệt đối chuyện ăn kiêng!"

"Thôi thôi, sau này con dùng bữa cùng Bổn cung, Bổn cung phải đích thân giám sát mới yên tâm được."

"Này này này, cái thằng nhóc kia, Bổn cung không nói đến ngươi phải không?"

"Lăn ngay qua đây cho ta! Lão nương sống đến chừng này tuổi đầu còn chưa bị ai lợi dụng đâu nhé. Ngươi mà còn dùng cái vẻ mặt như cha c.h.ế.c kia nhìn chằm chằm Bổn cung nữa, Bổn cung ném thẳng ngươi ra khỏi Thịnh Hoa cung ngay bây giờ."

"Tí tuổi đầu mà tâm tư đã nặng nề như vậy, lời nói lại ít, chẳng có chút nào gọi là tươi sáng sảng khoái cả, trẻ con thì phải ra dáng trẻ con chứ!"

"Bắt đầu từ ngày mai, ngươi ngày nào cũng phải dậy sớm đến thỉnh an ta. Đúng rồi, ngươi biết chữ chưa?"

"Ồ, ngươi mới sáu tuổi hả, sáu tuổi cũng nên đến học đường rồi."

"Thế này đi, từ mai tất cả các ngươi cút hết đến học đường cho Bổn cung. Tiểu Thất, còn ngươi, mỗi ngày tan học phải qua đây đọc thoại bản cho Bổn cung nghe, nhớ chưa?"

Ta tức tối nói một tràng dài, cho đến khi cảm nhận được một hơi ấm truyền đến từ bàn tay mới khựng lại.

Ta cúi đầu xuống, liền nhìn thấy tiểu cô nương gầy gò đang nắm lấy tay ta, đôi mắt đỏ hoe mỉm cười với ta.

"Cảm ơn Ngọc nương nương."

"Tiểu Ngũ biết, Ngọc nương nương là người tốt. Ngọc nương nương yên tâm, Tiểu Ngũ sau này nhất định sẽ ăn uống đàng hoàng, ăn cho béo tròn béo trục, tuyệt đối không để Ngọc nương nương phải lo lắng."

Thật đúng là một đứa trẻ khiến người ta đau lòng.

Sống mũi ta cay cay, sau đó thở dài một hơi, nắm chặt lấy tay con bé.

"Ngọc nương nương nhớ rồi đó, Tiểu Ngũ phải giữ lời đấy nhé."

Tiểu cô nương gật đầu thật mạnh.

------------------

Sau ngày hôm đó, mấy đứa trẻ liền an cư lạc nghiệp tại Thịnh Hoa cung.

Ta cũng tìm thấy niềm vui khác ngoài việc chải chuốt trang điểm, ngắm hoa mở tiệc.

Lão Tam nhát gan lại hay khóc nhè, để rèn luyện gan dạ cho nó, ta nhờ Bệ hạ mời thủ lĩnh Cẩm Y Vệ Vệ Yến làm võ sư dạy nó.

Vệ Yến tính tình lạnh lùng yêu cầu cao, cũng ghét nhất là nhìn thấy nam nhi khóc lóc sướt mướt.

Thế là, Lão Tam mỗi ngày ngoại trừ đến học đường thì chính là ở luyện võ trường đứng tấn.

Nếu nó dám khóc một tiếng, Vệ Yến sẽ phạt nó chạy quanh luyện võ trường ba vòng, khóc hai tiếng tám vòng, ba tiếng mười lăm vòng...

Ngay cả khi Vệ Yến công vụ bận rộn, hắn cũng sẽ nhờ người nhắn lại với ta, bảo ta đi giám sát Lão Tam.

Cũng đừng nói, nhìn cái bộ dạng muốn khóc mà không dám khóc vừa chạy phạt của Lão Tam, cũng thú vị phết.

Còn về phần Tiểu Thất, thì càng thú vị hơn.

Cũng chẳng biết di truyền từ ai, tính cách Tiểu Thất không chỉ âm u trầm mặc, mà còn rất bướng bỉnh, không dễ dàng chịu cúi đầu.

Nhưng Bạch Thanh Hòa ta là ai chứ, từ nhỏ trời sinh đã có xương phản chủ, thích nhất là đối chọi với người khác.

Vì nó, ta mỗi ngày chưa đến giờ Mão đã thức dậy, đợi nó đến thỉnh an ta.

Sau đó vừa dùng điểm tâm vừa giám sát nó đọc sách buổi sáng thật to, rồi ngâm thơ.

Mỗi ngày sau khi nó tan học, ta lại lôi mấy cuốn thoại bản đơn giản ra, bắt nó đứng giữa sân đọc cho ta nghe.

Tính nó bướng, gặp chữ không biết cũng không chịu mở miệng hỏi ta, chỉ cầm cuốn sách đứng im thin thít tại chỗ.

Để trị cái tật xấu này của nó, ta bèn cố ý kéo theo Tiểu Ngũ.

Sau một thời gian điều dưỡng, Tiểu Ngũ đã cao lên và có da có thịt hơn một chút, tính tình cũng hoạt bát hơn nhiều.

Con bé cũng không còn sợ ta nữa, thường xuyên cầm bài tập tiên sinh giao chạy đến thỉnh giáo ta.

Tuy nói ta đọc sách cũng chẳng ra đâu vào đâu, nhưng dạy dỗ mấy đứa nhóc này thì vẫn dư sức.

Nói cho cùng, tâm tư Tiểu Thất có nặng nề đến đâu, thì cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi.

Trước kia đối xử với người khác như vậy chỉ là để tự bảo vệ mình mà thôi, đợi đến khi nó dần nhận ra hiện tại đã không còn ai có thể làm hại nó nữa, tự nhiên sẽ mở lòng.

Đấy, chẳng bao lâu sau, nó đã bắt đầu thử bắt chuyện với ta, cũng biết khô khan nói lời cảm ơn ta rồi.

Phải nói là, một kỳ tài có tố chất yêu phi như Bổn cung, làm gì có người nào mà không thu phục được chứ?

Thời gian năm năm thoắt cái đã trôi qua.

Tam Hoàng tử năm xưa nhát gan hay khóc nhè nay đã theo cữu cữu ruột ra chiến trường.

Trước tết vừa truyền tin về, hắn dẫn một tiểu đội đột kích thành công, lấy được thủ cấp tướng địch.

Còn Tiểu Ngũ gầy yếu cũng dần nảy nở, tài học xuất chúng, trở thành Công chúa rực rỡ nhất Đại Khải.

Nàng hiện giờ tuy không "cao to vạm vỡ" như ta tưởng tượng, nhưng thân hình cân đối, khí sắc rất tốt.

Nhìn thôi đã thấy vui mắt.

Còn Tiểu Thất âm u ít nói, tuy vẫn kiệm lời, nhưng mấy năm trôi qua cũng đã trở thành một thiếu niên đoan chính hữu lễ, ăn nói khéo léo.

Điều duy nhất không đổi, chính là trong thư Lão Tam gửi về vẫn tràn ngập sự sợ hãi và làm nũng;

Tiểu Ngũ vẫn ngày ngày về dùng bữa cùng ta;

Tiểu Thất vẫn mỗi sáng sớm đến thỉnh an ta, rảnh rỗi lại đến đọc thoại bản cho ta nghe.

Cũng chẳng biết Nghiêm Hoài Lâm nghĩ thế nào, năm năm đã trôi qua, nhưng chuyện sắp xếp nơi chốn cho mấy đứa nhỏ vẫn bặt vô âm tín.

Ngay cả đám đại thần tiền triều hay có ý kiến với Bổn cung dường như cũng im hơi lặng tiếng rồi.

Mỗi lần ta muốn thăm dò, hắn đều lấy cớ chính vụ bận rộn.

Nếu bận rộn đến thế, thì đừng có suốt ngày chạy đến chỗ Bổn cung chứ.

Mấy năm nay, ban ngày ta không chỉ phải trông chừng mấy oan gia nhỏ, buổi tối còn phải hầu hạ cái tên oan gia lớn là hắn.

Bổn cung cũng biết mệt có được không?

Huống hồ, ta là người muốn làm yêu phi, sao có thể cứ thế biến thành mụ già mặt vàng chuyên nuôi con thế này.

Không được, chuyện này vẫn phải giải quyết càng sớm càng tốt.

HomeTrước
Sau