📖 CHƯƠNG 6
"Nương nương, Thập Công chúa lại xuống nước bắt cá của người rồi."
Ta cuống quýt đứng dậy.
"Cái oan gia này, đã bảo con cá đó là Phụ hoàng nó tốn bao công sức mới tìm về cho Bổn cung, là để ngắm! Là để ngắm!"
"Còn nữa, thời tiết này sáng tối còn lạnh, sao các ngươi không cản lại, lỡ để Tiểu Thập nhiễm phong hàn thì làm sao?"
"Thôi thôi, Bổn cung đích thân đi xem, nếu nó thật sự muốn ăn, các ngươi xuống vớt cá lên đi."
"Mẫu phi! Mẫu phi!"
Vừa mới đứng dậy, tiểu nữ đồng mặc váy đỏ như một ngọn lửa lao vào lòng ta.
"Mẫu phi mau nhìn xem, cá Tiểu Thập tự tay bắt cho Mẫu phi đấy."
Nghe vậy, mặt ta đen lại ngay tức khắc, túm lấy cổ áo phía sau xách nó ra.
"Nghiêm Nguyệt! Y phục mới may của Bổn cung!"
"Còn nữa, ai cho phép con nhảy xuống hồ bắt cá?"
"Thôi bỏ đi, Bổn cung không quản nổi con nữa, Bổn cung để Thất ca con tới quản!"
Tiểu Thập một tay xách cá, một tay túm lấy vạt áo ta làm nũng:
"Mẫu phi ~ Mẫu phi ~"
"Mẫu phi là tốt nhất!"
Ta bị nó lắc lư đến mức chóng mặt, đầu óc cũng muốn phình to ra.
Con nha đầu này đúng là chẳng giống mẹ ruột chút nào, đọc sách thì không vào đầu, cả ngày cứ như con nhóc hoang dã, trèo tường leo cây cái gì cũng giỏi.
Cứ tiếp tục thế này, e là đám người kia lại nói ta cố ý nuôi phế Công chúa mất thôi.
"Nhi thần tham kiến Ngọc nương nương."
Giọng nói như cứu tinh vang lên, ta vội vàng ngẩng đầu.
"Tiểu Thất a, con đến đúng lúc lắm, bài tập hôm nay của muội muội con chưa làm xong, giao cho con đấy."
Nghiêm Trầm lập tức nhíu mày, ánh mắt không tán đồng nhìn Tiểu Thập.
"Tiểu Thập."
Tiểu Thập từ nhỏ trời không sợ đất không sợ, ngay cả râu của Phụ hoàng nó cũng dám nhổ, nhưng lại sợ nhất Thất ca nó.
"Thất ca, muội... muội đi viết ngay đây."
Nói rồi, con bé vội vàng hành lễ với ta, nhấc chân chạy biến ra ngoài cửa, lúc đi còn không quên xách theo con cá mà nó vất vả lắm mới bắt được.
"Cái đó, Mẫu phi tạm biệt."
Lúc này Nghiêm Trầm mới nhìn về phía ta.
"Nhi thần lại mới tìm được cuốn thoại bản, nghĩ rằng Ngọc nương nương nhất định sẽ thích..."
Ta phẩy phẩy tay.
"Tiểu Thất à, sau này con không cần ngày nào cũng dậy sớm đến thỉnh an, đọc thoại bản cho ta nữa. Con còn nhỏ, ngủ thêm chút tốt cho sức khỏe, mỗi ngày hoàn thành bài vở Phụ hoàng giao cho đã đủ vất vả rồi, lại còn phải kiêm thêm việc trông chừng Tiểu Thập."
"Chỗ Ngọc nương nương đây a, không cần đến chăm chỉ như vậy đâu."
Nghiêm Trầm lắc đầu, trong ánh mắt thoáng qua một tia luống cuống.
"Nhi thần không vất vả, huống hồ, đây là nhi thần cam tâm tình nguyện."
"Có phải nhi thần đọc không hay? Hay là thoại bản này không thú vị? Nhi thần đi tìm cuốn khác."
Ta thở dài.
"Tiểu Thất của chúng ta rất tốt, chỉ là vì Ngọc nương nương cũng biết xót Tiểu Thất mà."
"Còn nữa, con phải dành nhiều tâm tư hơn vào chỗ Bạch Tướng. Tuy rằng lão già đó có chút cổ hủ, nhưng trong bụng vẫn có chút tài hoa, con phải theo ông ấy học cho tốt, biết chưa?"
Nói thừa, đương nhiên là do ta dậy không nổi rồi.
Mấy năm nay kiên trì ngày nào cũng giờ Mão thức dậy, cha ta mà biết chắc phải viết riêng một tấu chương để khen ta ấy chứ.
Nghiêm Trầm thu lại mọi biểu cảm, lẳng lặng cúi đầu.
Một cảm giác chua xót chợt dâng lên trong lòng hắn. Ban đầu hắn chỉ nghĩ lợi dụng nàng để giải quyết khốn cục của mình, nhưng không ngờ nàng liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư của hắn, vậy mà vẫn nguyện ý giúp đỡ hắn.
Cứ tưởng nàng muốn nhận nuôi một đứa trong số bọn hắn để củng cố ân sủng hoặc tìm một chỗ dựa, lại không ngờ nàng cứ thế tận tâm tận lực nuôi lớn cả mấy người bọn hắn.
Người ngoài đều nói nàng tham lam vô độ, muốn thu gom hết Hoàng tử Công chúa vào tay mình, nhưng chỉ có mấy người bọn hắn mới biết, nàng chưa từng nghĩ như vậy.
Ghét bỏ là thật sự ghét bỏ.
Nhưng tâm thiện cũng là thật sự tâm thiện.
Nàng luôn miệng nói mình ác độc, động một chút là dọa ném bọn hắn ra ngoài, nhưng quay người đi lại luôn sợ bọn hắn ăn không ngon không no, dù có buồn ngủ hay mệt mỏi thế nào cũng phải đích thân giám sát bữa ăn.
Vì sợ cung nhân lén lút bắt nạt bọn hắn, liền trước mặt tất cả cung nhân xử quyết đám thái giám cung nữ từng sỉ nhục bọn hắn ở Trữ Hợp cung và lãnh cung năm xưa.
Tiểu Ngũ nói đúng, Quý phi nương nương, là một người tốt.
"Mẫu phi, cảm ơn người."
Ta không để ý thiếu niên trước mắt trong lòng đã trăm mối ngổn ngang, chỉ một lòng suy tính xem tối nay làm sao để đòi thêm chút lợi lộc từ chỗ Nghiêm Hoài Lâm.
Đợi đến khi ta phản ứng lại, Nghiêm Trầm đã chạy trối c.h.ế.c.
"Nhi thần cáo lui."
Nhìn bóng lưng hắn, ta có chút ngẩn ngơ.
Tuy nói Lão Tam, Tiểu Ngũ, Tiểu Thập đã sớm đổi giọng, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Tiểu Thất gọi ta là Mẫu phi.
Thật là hiếm thấy.
Nuôi con, hình như cũng không tệ đến thế nhỉ.
Nửa đêm, Bệ hạ không đến Thịnh Hoa cung như thường lệ.
Ta đoán chừng hắn lại thức đêm phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng rồi.
Ta thở dài, dặn dò thị nữ mang theo bát canh tẩm bổ đã chuẩn bị sẵn, đứng dậy đi về phía Ngự thư phòng.
Đến nơi, sợ làm phiền hắn, ta cố ý ra hiệu cho thị vệ không cần thông báo, tự tay bưng bát canh định đẩy cửa bước vào.
Tay vừa định chạm vào cửa, liền nghe thấy giọng nói quen thuộc vọng ra từ bên trong.
"Phúc Tùng a, ngươi cảm thấy Quý phi là người thế nào?"
"Bệ hạ, nô tài không dám."
"Trẫm cho phép ngươi nói."
"Quý phi nương nương nàng, tâm mang thiện niệm, đại trí giả ngu."
"Ngươi tổng kết cũng đúng lắm. Phải a, tâm mang thiện niệm lại đại trí giả ngu. Điều đáng quý hơn cả là, ở cái chốn hoàng cung ô trọc này, nàng ấy lại chưa từng thay đổi."
"Năm đó, nàng hẳn là đã nhìn ra Trẫm không muốn có con mang huyết mạch Bạch gia, vậy mà không nói một lời, lại còn nguyện ý liều mạng cứu Trẫm. Mấy năm nay, mỗi lần nhớ tới, trong lòng Trẫm đều áy náy khôn nguôi."
"Đặc biệt là nhìn nàng đối với Tiểu Ngũ, Tiểu Thập ôn nhu tỉ mỉ như vậy, Trẫm tự hỏi liệu mình có làm sai hay không?"
"Tiên đế lâm chung lo lắng Bạch tướng quyền thế quá lớn, để lại di chiếu không cho phép Trẫm phong nữ nhi Bạch gia làm Hậu. Nhưng cuộc tuyển tú năm đó, vốn là tư tâm của Trẫm, là Trẫm đã làm lỡ dở nàng."
"Nàng tưởng đêm chép kinh Phật đó là lần đầu chúng ta gặp gỡ sao? Thực ra a, Trẫm đã sớm gặp qua nàng rồi."
"Ngươi nói xem, có cô nương nhà ai lại quỳ trước mặt Phật tổ cầu xin được làm yêu phi giống như nàng không chứ?"
"Khụ khụ khụ..."
"Bệ hạ! Bệ hạ! Để nô tài đi gọi Thái y."
"Phúc Tùng, đừng lên tiếng. Thân thể Trẫm thế nào Trẫm tự biết. Tiểu Thất còn chưa trưởng thành, Trẫm sẽ không ngã xuống đâu. Dù sao cũng không thể để lại một mớ hỗn độn cho lũ trẻ và nàng ấy, đúng không?"
"Chỉ khi mấy đứa nhỏ đều đã vững vàng, tương lai của nàng mới có sự đảm bảo. Cũng may mấy đứa nhỏ đều hiếu thuận, sau này dù Trẫm có đi rồi, cũng có thể yên tâm."
"Bệ hạ nhất định là người hiền tự có thiên tướng, chắc chắn sẽ cùng nương nương bách niên giai lão."
"Người đời đều nói Thiên gia vô tình, nhưng nhìn mấy đứa trẻ nàng nuôi dạy liền có thể thấy được... Khụ khụ khụ... Khụ khụ khụ..."
"Nói cho cùng, vẫn là Trẫm... có lỗi với nàng!"
"Phúc Tùng, bảo vệ nàng... thay Trẫm bảo vệ nàng..."
Ta không nghe tiếp nữa, buông thõng tay rồi xoay người rời khỏi Ngự thư phòng.
Những ngày tháng sau đó, ta không bao giờ nhắc lại với Nghiêm Hoài Lâm chuyện đưa mấy đứa nhỏ đi khỏi Thịnh Hoa cung nữa.
Cứ thế lại qua năm năm.
Lão Tam trở thành Chiến thần Đại Khải bách chiến bách thắng, lập xuống vô số chiến công hiển hách.
Tiểu Ngũ tuyển Phò mã, đồng thời còn mở nữ học trong kinh thành.
Tiểu Thất được Bệ hạ sắc phong làm Thái tử, mấy lần đích thân xuống phía Nam cứu trợ thiên tai, rất được lòng dân.
Tiểu Thập từ một đứa bé năm tuổi nghịch ngợm biến thành cô nương mười tuổi càng nghịch ngợm hơn, thường xuyên chọc cho ta và Phụ hoàng nó tức đến nhảy dựng.
Người duy nhất trị được nó, vẫn là Thất ca mà nó yêu quý nhất.
----------------------------
Nửa năm sau, vào một buổi chiều nắng đẹp, Nghiêm Hoài Lâm đi rồi.
Hắn ra đi ngay trong vòng tay ta. Trước lúc lâm chung, hắn còn nắm lấy tay ta cười nói:
"Thanh Hòa, nàng có tóc bạc rồi."
Ta vội vàng tìm gương đồng soi.
"Bệ hạ lại nói hồ đồ rồi, thần thiếp nhỏ hơn Bệ hạ mười tuổi lận đấy, Bệ hạ còn chưa già, thần thiếp sao có thể có tóc bạc được?"
Nghiêm Hoài Lâm mỉm cười dịu dàng.
"Phải rồi, Thanh Hòa của Trẫm vẫn xinh đẹp như thuở ban đầu."
"Thanh Hòa, kiếp sau nàng có nguyện ý... có nguyện ý...?"
Ánh mắt hắn dần tan rã, bàn tay cũng không kiểm soát được mà trượt xuống.
Ta nhếch khóe miệng, nhưng hốc mắt đã đỏ hoe tự lúc nào.
"Kiếp sau, nếu chàng không làm Hoàng đế, ta mới không thèm nguyện ý đâu."
"Huống hồ, chàng đi sớm như vậy, kiếp sau chắc chắn sẽ già hơn ta rất nhiều."
"Bạch Thanh Hòa ta, chính là người muốn làm yêu phi cơ mà."
Nói rồi, nước mắt ta cũng lã chã rơi xuống.
Sau khi Nghiêm Hoài Lâm băng hà, Tiểu Thất đăng cơ, ta trở thành Thái hậu.
Cuộc sống dường như chẳng có gì thay đổi, nhưng dường như lại thay đổi hoàn toàn.
<Hoàn>
----------------Giới thiệu truyện:👉 Trâm AnhPhụ mẫu tuổi già mới sinh được ta, nên nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên.
Ngày tẩu tẩu vào cửa, bị ta ngáng chân ngã một cái.
Nàng nhân lúc vắng người, cười âm trầm với ta:
“Nhãi ranh, ngươi cứ đợi đấy."
Năm năm tuổi, ta Đ.á.n.h công tử nhà Ngự sử trung thừa, bị người ta tìm đến tận cửa mắng vốn.
Tẩu tẩu cuối cùng cũng tóm được cơ hội dũa lại nhuệ khí của ta, nàng ung dung ngồi đó uống trà, chờ xem kịch hay. Ai ngờ ta lao đầu chui tọt vào lòng nàng, hống hách hét lớn:
“Đây là nương ta, có giỏi thì Đ.á.n.h nàng trước đi!"
Tẩu tẩu phun toẹt cả ngụm trà ra ngoài.
Nàng xách cổ áo dọa ném ta đi, ta liền ôm chặt đùi nàng gào khóc thảm thiết:
"Nương ơi, người đừng vứt bỏ con mà!"
Nàng nghiến răng nghiến lợi, từ đó về sau quản thúc ta vô cùng nghiêm khắc.
Năm mười tuổi, phụ thân cùng huynh trưởng đều tử trận nơi sa trường. Kẻ thù truyền kiếp đến điếu viếng, giọng điệu quái gở châm chọc nàng:
“Tẩu tẩu, sao lại già đi nhiều thế này?"
Dưới bao ánh mắt đổ dồn, ta vận khí đan điền, dõng dạc nói:
"Đại nhân, răng ngài dính rau kìa!"
