📖 CHƯƠNG 7
Vài ngày sau, nghe nói Trữ Cảnh ốm nặng.
Là Tần Phong đến báo cho ta biết.
Hắn đứng ở trước cửa Tống phủ, cũng không đi vào, chỉ nhờ người gác cổng truyền lời, nói Thái úy ốm rồi, muốn ăn một bát canh ngật đáp.
Ta sững người một chút.
"Canh ngật đáp?"
"Loại mà ngài nấu ấy." Người gác cổng nói, "Tần thị vệ bảo, Thái úy cứ nhớ mãi hương vị đó, mấy ngày nay chẳng ăn uống được gì rồi."
Tống Dục Thù ở bên cạnh nghe thấy, lập tức giãy nảy cả lên.
"Hắn nghĩ hay thật! Lão tỷ của ta dựa vào cái gì mà phải nấu cho hắn? Mặc kệ cho hắn bệnh c.h.ếc luôn đi!"
Ta cản đệ ấy lại, không cho đệ ấy tiếp tục nói nhảm nữa.
Ta về lại trong phòng, ngồi thừ ra rất lâu.
Bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt, giống như sắp đổ tuyết.
Người ta đều đồn Trữ Cảnh tính tình tàn bạo, g.i.ế.c người không gớm tay.
Nhưng trong khoảng thời gian chung sống đó, thứ ta nhìn thấy chỉ là sự cô độc của hắn.
Loại cô độc đó ta rất hiểu. Đó là thứ cảm giác dâng lên nghẹn ngào trong lồng ngực khi nương qua đời, ta một thân một mình lên kinh thành, tứ cố vô thân, lộ phí cạn kiệt, phải ngồi xổm bên vệ đường gặm chiếc bánh nướng khô khốc.
Hắn còn thê thảm hơn ta.
Ít nhất ta vẫn còn đệ đệ, vẫn còn một nơi để vướng bận trong lòng.
Hắn thì chẳng có gì cả.
Ta xuống bếp nấu một bát canh ngật đáp.
Bột được xé ra nhỏ xíu, nước dùng hầm từ xương gà, điểm xuyết thêm chút hành lá và vân trứng gà.
Ta bỏ bát canh vào hộp đồ ăn, xách ra khỏi cửa.
Tống Dục Thù chặn ta ngay trước cửa:
“Lão tỷ, tỷ thật sự muốn đi sao?"
Ta chậm rãi gật đầu.
Tống Dục Thù cản không nổi ta, đành phải đồng ý.
"Vậy đệ đi cùng tỷ."
Trấn Bắc Vương phủ vẫn giữ dáng vẻ như cũ, cổng cao hiển hách, nhưng cũng tĩnh mịch trống trải vô cùng.
Tần Phong dẫn ta đi vào trong, dừng lại trước cửa phòng, nói Tống đại nhân không tiện vào trong, xin hãy đợi ở bên ngoài.
Tống Dục Thù trừng mắt lườm hắn một cái, rốt cuộc không nói gì, chỉ đứng yên tại chỗ, ánh mắt cứ chằm chằm nhìn theo bóng lưng ta.
Đẩy cửa ra, ta nhìn thấy Trữ Cảnh.
Trong phòng đang đốt chậu than, ấm sực lên, hắn đắp một tấm chăn thật dày, nhưng sắc mặt lại trắng bệch đến dọa người.
Đôi con ngươi màu tím sẫm kia trũng sâu trong hốc mắt, thoạt nhìn càng thêm sâu thẳm. Vừa thấy ta bước vào, đôi mắt ấy khẽ sáng lên một chút.
"Tỷ tỷ." Hắn từ từ ngồi dậy, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào, nghe như tờ giấy nhám vừa cứa qua cổ họng.
Ta đặt hộp đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ đầu giường, mở nắp, bưng bát canh ngật đáp ra.
"Ăn đi." Ta nói.
Hắn vươn tay ra nhận.
Bàn tay run lẩy bẩy, mép bát vừa chạm vào đầu ngón tay hắn đã suýt chút nữa đổ ụp xuống.
Ta chướng mắt nhìn không nổi, đành phải bưng bát canh lại, múc một thìa, thổi nhẹ, rồi đưa đến bên miệng hắn.
"Há miệng ra." Ta nói.
Hắn ngoan ngoãn há miệng, nuốt trôi thìa canh ngật đáp đó.
Ta bón cho hắn từng thìa từng thìa một.
Hắn ăn từng ngụm từng ngụm, mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào ta, không chớp lấy một cái, hệt như sợ ta sẽ chạy mất vậy.
Giọt canh cuối cùng cũng bị hắn uống sạch.
Ta đặt bát về lại trong hộp, ngẩng đầu lên, chạm ngay vào ánh mắt hắn.
"Bệnh của đệ..." Ta nhíu mày.
"Tỷ tỷ, là đang quan tâm đệ sao." Hắn lại cười, nụ cười mang theo chút cay đắng, "Đệ còn tưởng tỷ tỷ tìm được đệ đệ ruột rồi, liền không thương đệ nữa."
Ta há miệng, không thốt nên lời.
"Đệ thật sự rất ghen tị với Tống Dục Thù." Giọng hắn trầm trầm, "Thậm chí có chút đố kỵ với hắn."
"Là vì Hứa Thanh Lăng sao?" Ta hỏi.
Hắn nhấc mắt lên, nhìn ta.
"Là vì tỷ." Hắn nói.
Ta sững người.
"Nếu như chưa từng có được thì cũng đành." Hắn ho vài tiếng, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, "Nhưng tại sao lại để đệ nếm trải cảm giác đó, rồi lại rời đi nhanh đến vậy."
"Đệ vốn dĩ, đã không muốn sống nữa rồi."
Hắn vươn tay, nới lỏng cổ áo.
Ta theo bản năng muốn lùi lại, lại bị hắn nắm chặt lấy cổ tay, ấn lên ngực hắn.
Nơi đó có một vết sẹo, rất dài, kéo dài từ tận xương quai xanh xuống vùng ngực.
Dấu vết da thịt từng bị lật tung ra vẫn còn đó, dữ tợn bám chặt lấy da thịt hắn, trông như một con rết cắn nuốt.
Rìa vết sẹo hơi trắng nhợt, là vết thương cũ, nhưng nhìn vào vẫn khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Là tỷ tỷ, đã cứu đệ trở về."
Hắn nắm tay ta dời xuống dưới.
Trên dẻ sương sườn, có một vết thương do tên bắn.
Vết sẹo tròn xoe, giống như dấu vết bị thứ gì đó đâm xuyên qua.
Bên eo, có một vết đao chém, rất dài, xẹt chéo qua, suýt chút nữa là trúng chỗ hiểm.
"Tỷ tỷ từng nói... rất xót xa cho đệ cơ mà, không phải sao?"
Hắn nhìn ta, nơi đáy mắt dâng lên một màu đỏ ửng khiến người ta kinh hãi.
Ta đứng trân trân ở đó, tay vẫn bị hắn ấn chặt. Dưới lòng bàn tay ta là nhịp tim đập rộn ấm áp của hắn, từng nhịp, từng nhịp, đập rất nhanh.
【Á đù, một bé cún con âm u ướt át, thả thính đỉnh cao quá.】
【Mẹ kiếp, mị cắn câu rồi, mị thế mà lại bắt đầu thấy xót cho phản diện rồi a a a——】
【Phản diện đúng là có dùng tâm cơ xảo quyệt, nhưng sự đau khổ và giãy giụa của hắn cũng là thật mà.】
【Khoảng thời gian nữ phụ ở lại vương phủ, lần đầu tiên phản diện nếm trải được hương vị thực sự được người ta quan tâm, để ý, dần dần, ranh giới đó đã bị xóa nhòa rồi.】
【Lần phản diện gặp thích khách đó, nữ phụ còn bất chấp nguy hiểm lấy thân cứu giúp, thế là trực tiếp chiếm trọn trái tim của phản diện luôn rồi.】
【Nữ phụ thảm rồi, cả đời này hắn sẽ yêu cô đến c.h.ếc đi sống lại cho coi.】
Đạn mạc thi nhau lướt qua trước mắt, từng dòng từng dòng một.
Có lẽ là do ta ở trong đó quá lâu, Tống Dục Thù có chút lo lắng:
“Lão tỷ, tỷ không sao chứ?"
Đệ ấy gõ cửa ầm ầm bên ngoài.
Ta giật mình định thần lại, vội vã rút tay về.
"Đệ... đệ cứ dưỡng bệnh cho tốt đi." Ta nói.
Ta xoay người, vội vã bỏ chạy như trối c.h.ếc.
Ra khỏi cửa rồi, ta mới phát hiện toàn thân mình đang run rẩy lẩy bẩy.
Trời càng lúc càng lạnh, ngày Đông chí đổ một trận tuyết lớn, vùi lấp cả kinh thành.
Tuyết rơi ròng rã một ngày một đêm, đọng dày đến nửa thước.
Mấy rặng trúc trong sân đều bị đè cong, gió vừa thổi qua, tuyết liền rào rào rơi xuống.
Tần Phong lại đến một chuyến, nói bệnh của Thái úy đã khỏi rồi, chỉ là người vẫn cứ ủ rũ, không thích nói chuyện, loanh quanh chỉ ngồi trong thư phòng ngắm tranh vẽ.
Còn về việc ngắm tranh của ai.
Không nói cũng tự hiểu.
Tống Dục Thù đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng.
Vài ngày sau, đệ đệ bảo muốn lo liệu hôn sự cho ta.
"Lão tỷ, tỷ cũng không còn nhỏ tuổi nữa." Đệ ấy đập một xấp tranh chân dung xuống trước mặt ta, "Có muốn chọn một nam nhân mang về hầu hạ tỷ không?"
Ta trừng mắt nhìn đệ ấy.
Đệ ấy cười hì hì, lần lượt trải từng bức họa ra:
“Những người này đều do đệ tinh tuyển chọn lựa, gia thế nhân phẩm đều không chê vào đâu được, tướng mạo cũng vô cùng tuấn tú."
Ta cúi đầu nhìn.
Có văn quan, có võ tướng, có thế gia tử đệ, ai nấy đều mày kiếm mắt sao, môi hồng răng trắng.
Ta lật qua lật lại, bỗng nhiên lật trúng một bức——
Đôi mắt màu khói tím, gương mặt lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ mím lại.
Trữ Cảnh.
Hắn trà trộn vào đây bằng cách nào vậy?
Đệ đệ ta ghé sát vào nhìn, mặt mày lập tức xanh mét.
"Kẻ nào bỏ bức này vào đây?" Đệ ấy vớ lấy bức họa, ba hai cái xé tan tành, "Chỉ bằng hắn, mà cũng đòi cưới tỷ tỷ của ta sao?"
Ta đưa tay day trán.
Bức họa bị ném vào chậu than, ngọn lửa liếm lên, gương mặt kia vặn vẹo trong ánh sáng bập bùng, từng chút một hóa thành tro tàn.
Ta nhìn mớ tro tàn đó, trong lòng không tả được là tư vị gì.
Mấy ngày sau, ta nói với đệ đệ, ta muốn đi xem mắt những người đó.
"Chỉ nghe qua lời mai mối thì không được," ta nói, "Kiểu gì cũng phải gặp mặt một lần, xem người thật trông ra sao."
Đệ đệ rất vui vẻ, lập tức sắp xếp.
Nơi gặp mặt là một tửu lâu, nghe đồn là nơi nổi tiếng nhất kinh thành, tên gọi Tuý Tiên Lâu.
Thức ăn ngon, nhã gian cũng trang nhã, kề bên cửa sổ có thể ngắm trọn cảnh sắc phố phường, thích hợp nhất để xem mắt.
Ta đến đó.
Vừa đẩy cửa nhã gian ra, bên trong đã có một người đang ngồi.
Áo xanh phóng khoáng, bóng lưng thon dài.
Hắn ngồi bên cửa sổ, bên ngoài là tuyết trắng xóa mịt mờ, bên trong là một chén trà nóng, khói trà lượn lờ bay lên, làm mờ đi sườn mặt hắn.
Hắn nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.
Thế mà lại là Trữ Cảnh.
