📖 CHƯƠNG 8
Ta trố mắt líu lưỡi:
“Sao lại là đệ?"
Hắn đứng dậy, nhìn ta chằm chằm.
"Tên kia có gì tốt," giọng hắn trầm thấp, "Đáng để tỷ tỷ cố tình đến đây gặp mặt sao?"
"Ta... Ta dù sao cũng phải thành thân..."
"Đã là đằng nào cũng phải thành thân." Hắn bước tới, đứng yên trước mặt ta. Hắn cao hơn ta rất nhiều, ta phải ngửa đầu lên mới có thể nhìn rõ mặt hắn, "Vậy thì gả cho đệ đi."
Tuyết ngoài cửa sổ rơi rất lớn, từng mảnh từng mảnh, lặng lẽ trút xuống. Trong nhã gian rất yên tĩnh, chỉ có chậu than thỉnh thoảng phát ra vài tiếng nổ lách tách của tia lửa.
Ta ngây ngốc nhìn hắn, nửa ngày không thốt nên lời.
Hắn cũng không giục, cứ đứng lặng như vậy, rũ mắt nhìn ta.
"Đệ... đệ không phải là thích Hứa Thanh Lăng sao?" Ta rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói của mình.
Hàng mi hắn khẽ run.
"Sau khi tỷ tỷ rời đi," hắn nói, "Đệ giống như mắc chứng hoang tưởng, luôn cảm thấy khắp nơi trong phủ đều có bóng dáng của tỷ."
"Khoảng sân tỷ thường nán lại, chiếc ghế tỷ hay ngồi, chén trà tỷ thích dùng, chiếc giường tỷ từng nằm ngủ..."
"Đệ đã dùng rất nhiều cách để xua đuổi hình bóng đó khỏi tâm trí, nhưng lại chỉ khiến tỷ ngày càng trở nên rõ nét."
"Đệ đổi hơn mười người đầu bếp, nhưng chẳng ai nấu ra được hương vị bát canh đó của tỷ."
"Trước kia đệ đem lòng yêu thích Hứa Thanh Lăng, nhưng trong đầu thường chỉ hiện lên một bóng dáng mờ ảo giữa trời tuyết." Hắn tự giễu nhếch môi, "Đệ nhớ nhung nàng, tơ tưởng nàng, nhưng khi nàng thực sự đứng trước mặt đệ, đối với đệ mà nói lại vô cùng xa lạ."
"Nhưng tỷ tỷ, lại vô cùng sinh động, chân thực."
"Nhất cử nhất động của tỷ đều mang theo độ ấm có thật, có thể nhìn thấy, có thể chạm vào. Tỷ đ.á.n.h đệ, mắng đệ, quan tâm đệ, sai bảo đệ, sẽ đỡ mũi tên thay đệ, cũng sẽ nấu canh ngật đáp cho đệ."
Hắn khựng lại.
"Một tỷ tỷ tốt như vậy."
"Vậy mà lại do đệ ăn cắp được."
Đôi mắt hắn tối sầm lại.
"Đệ cẩn thận từng li từng tí bảo vệ, nhưng cũng tự hiểu rõ, đồ giả thì mãi là đồ giả."
"Ngày hôm đó tỷ đột nhiên bắt đầu trốn tránh đệ, trong lòng đệ đã sớm minh bạch, tỷ đều đã biết cả rồi."
"Đệ sợ tỷ đi mất, lại chẳng dám giữ tỷ lại."
"Đệ đến chùa xin xăm, hỏi phương trượng phải làm sao. Phương trượng nói, tâm niệm vừa khởi, muốn chiếm làm của riêng, là tham lam. Cảm nhận nỗi khổ của người, xót thương cho nỗi buồn của người, là thành toàn."
"Cho nên đệ mới để hắn nhìn thấy tỷ."
Thì ra ngày ở chùa Thê Hà hôm đó, là do hắn một tay sắp xếp.
"Nhưng đệ rốt cuộc vẫn không nỡ buông tay."
Hắn bước tới một bước, khoảng cách rất gần, ta có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thông nhàn nhạt trên người hắn.
"Cho nên đệ muốn tới đây hỏi tỷ một câu."
Giọng hắn có chút khàn đi.
"Tỷ có nguyện ý... ở bên cạnh đệ không?"
Ta ngẩng đầu lên, nhìn hắn.
Ánh mắt hắn rất sâu thẳm, bên trong in rõ bóng hình ta.
【Bắt đầu lọt hố u mê cặp này rồi đấy.】
【Trước đây tôi nói cặp nữ phụ và phản diện này rất dễ đẩy thuyền, các người lại bảo mẹ tôi bay trên trời.】
【Cho phép dì (mẹ) hạ cánh an toàn.】
【Nói cho cùng, phản diện thích nữ chính, thứ hắn thích vốn chưa từng là con người thật của cô ấy, mà chỉ là những ảo tưởng gán lên người cô ấy thôi.】
【Nhìn đống tranh vẽ là biết, nữ phụ vô cùng sinh động rực rỡ sắc màu, còn nữ chính mãi mãi chỉ là một cái bóng mờ ảo trong nền tuyết.】
【Có ai hiểu cho không, lúc đầu phản diện nhặt nữ phụ về nhà, cũng chỉ là để chọc tức nam chính thôi——】
【Ai mà có dè, nhặt đâu không nhặt, nhặt ngay một vị tổ tông về hầu.】
【Trong tình giả lại dính tình thật, đây đúng là tiên phẩm mà.】
Những dòng chữ kỳ lạ kia bàn tán vô cùng náo nhiệt.
Ta xem mà cứ như lọt vào sương mù, chẳng hiểu mô tê gì.
Suýt chút nữa thì quên mất phải trả lời Trữ Cảnh.
Trữ Cảnh mím môi, đường cằm bạnh ra căng chặt, giống như đang chờ đợi phán quyết gì đó.
Từ chối sao...
Có chút không đành lòng.
Đồng ý sao...
Hình như cũng...
"Ta còn phải... còn phải suy nghĩ thêm." Ta cúi đầu, bất an vò vò chiếc khăn tay.
Đôi mắt hắn sầm lại trong tích tắc, nhưng ngay sau đó lại cong lên ý cười.
"Được." Hắn nói, "Đệ đợi."
Trữ Cảnh đến Tống phủ cầu thân rồi.
Lần đầu tiên, hắn mang theo ba mươi sáu rương sính lễ, khiêng một mạch từ vương phủ đến tận cửa Tống phủ, thu hút phân nửa người dân kinh thành kéo đến xem náo nhiệt.
Tống Dục Thù đứng trước cửa, mặt đen như đáy nồi, ra lệnh cho người đóng chặt cửa lại, một món sính lễ cũng không thèm nhận.
Trữ Cảnh cũng không hề bực tức, đứng ngoài cửa đợi chừng nửa canh giờ, sau đó mang sính lễ quay về.
Lần thứ hai, hắn lại đến.
Lần này là bốn mươi tám rương, còn nhiều hơn lần trước.
Tống Dục Thù vẫn đóng cửa, vẫn nhất quyết không nhận.
Lần thứ ba, sáu mươi sáu rương.
Lần thứ tư, tám mươi tám rương.
Tống phủ không nhận, hắn liền đứng đợi ngoài cửa, đứng dầm mình trong gió tuyết.
Thời gian trôi qua, tuyết phủ đầy trên người, mặt hắn chịu cóng đến mức tái mét, đôi môi cũng chẳng còn chút huyết sắc nào.
Ta ghé mắt nhìn qua khe cửa, trong lòng có chút không đành.
Ta kéo kéo tay áo đệ đệ:
“Hay là đệ cứ nhận sính lễ đi, bảo đệ ấy về trước đã. Đệ cũng biết thân thể đệ ấy không tốt mà..."
Tống Dục Thù nhìn ta bằng ánh mắt khó tin:
“Tỷ, tỷ thế mà lại xót cho hắn?"
Đệ ấy trừng mắt nhìn ta, hốc mắt cũng đỏ bừng lên:
“Lão tỷ, tỷ thật sự muốn gả cho hắn sao?"
Ta há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Đệ ấy đi đi lại lại trong phòng giận đến mức nhảy dựng lên, còn đập vỡ cả một chén trà. Hứa Thanh Lăng đứng bên cạnh bụm miệng cười trộm, bị đệ ấy lườm cho một cái, lại càng cười vui vẻ hơn.
"Nàng cười cái gì?" Đệ ấy tức tối hỏi.
"Cười chàng trông y hệt như con chó đang bảo vệ chó con vậy." Hứa Thanh Lăng thân thiết tiến đến khoác tay ta, chậm rãi nói, "A tỷ của chúng ta thông minh lắm, người mà tỷ ấy muốn gả, chắc chắn không tồi đâu."
"Nàng——"
Trời lạnh đất cóng, tuyết lại bắt đầu rơi.
Ta ghé mắt vào khe cửa nhìn, Trữ Cảnh vẫn đang đứng bên ngoài.
Hôm nay hắn khoác một chiếc áo choàng lông màu đen, trên vai phủ đầy tuyết, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn đứng thẳng tắp.
Tần Phong đứng bên cạnh che ô cho hắn, lại bị hắn đẩy ra.
Ta cắn răng, kéo cửa, bước ra ngoài.
"Tỷ tỷ——" Tống Dục Thù gọi với theo phía sau.
Ta không để ý đến đệ ấy.
Ta đi đến trước mặt Trữ Cảnh, nắm lấy đôi bàn tay đã đông cứng của hắn, nhét chiếc lò sưởi tay của mình vào trong ngực áo hắn.
"Vào đi." Ta nói.
Hắn ngẩn người một chút, sau đó khóe môi liền cong lên, ngoan ngoãn đi theo ta vào trong.
Tống Dục Thù đứng trong sân, thấy chúng ta bước vào, mặt mày liền tái mét vì tức giận.
"Tên Trữ Cảnh nhà ngươi giỏi lắm, cậy mình có chút nhan sắc liền làm ra vẻ ốm yếu bệnh tật, lừa gạt lòng tốt của tỷ tỷ ta..."
Trữ Cảnh không thèm đếm xỉa đến đệ ấy, chỉ chăm chú nhìn ta.
"Tỷ... đã nghĩ kỹ chưa?"
Ta mím môi không đáp.
Đôi mắt hắn sầm xuống một chút, nhưng vẫn nở nụ cười trên đôi môi nhợt nhạt:
“Không sao, đệ đợi tỷ tỷ nghĩ cho thông suốt."
Ta nhìn đống sính lễ xanh xanh đỏ đỏ chất đầy nửa con phố bên ngoài, có chút cạn lời.
"Đệ đợi như thế này đây hả?"
"Sợ có kẻ ra tay trước chiếm mất ưu thế." Hắn hạ thấp giọng, "Những kẻ do đệ đệ tỷ chọn, đệ đều điều tra qua cả rồi. Có một tính một, chẳng ai bằng đệ cả."
Ta tức giận vỗ một cái lên đầu hắn:
“Dẻo mồm dẻo miệng."
Hắn sững sờ.
Đôi con ngươi màu tím sẫm kia, lại từng chút từng chút sáng lên.
"Tỷ tỷ..." Giọng hắn hơi run rẩy, "Đây là... tha thứ cho đệ rồi sao?"
Ta ngoảnh mặt đi, không nhìn hắn.
"Coi như miễn cưỡng đi."
Hắn vươn tay, ôm chặt ta vào lòng.
Đôi tay hắn vẫn còn đang run, cả người cũng đang run lên lẩy bẩy, nhưng lại ôm thật chặt, tựa như sợ ta sẽ chạy mất vậy.
Hắn tì cằm lên đỉnh đầu ta, cực lực kiềm chế, nhưng ta vẫn cảm nhận được từng cơn run rẩy khe khẽ truyền đến.
Mặt ta nóng bừng, vội vùi mặt vào lồng ngực hắn.
"Cho dù đã thành thân," ta rầu rĩ nói, "Ta cũng không muốn bị nhốt trong hậu viện đâu. Ta muốn lập nữ hộ, muốn mở cửa tiệm, muốn ra ngoài buôn bán. Đệ... đệ không được cản ta."
Hắn sững lại một chút.
Sau đó hắn bật cười.
Nụ cười đẹp đẽ rạng rỡ, hệt như mặt trời ló dạng sau cơn mưa tuyết, như dòng nước cuộn chảy dưới tầng băng dày.
"Được." Hắn nói, giọng khàn khàn, "Đều nghe theo ý của tỷ tỷ."
"Còn nữa, không được tìm đến cái c.h.ếc nữa."
"Được."
"Không được uống nhiều rượu như vậy nữa."
"Được."
"Không được..."
"Gì cũng được hết." Hắn ngắt lời ta, ôm ta càng chặt hơn, "Chỉ cần tỷ tỷ ở đây, gì cũng được hết."
Trong sân, Tống Dục Thù thẹn quá hóa giận, tức tối vung tay đập vỡ luôn cái lu nước.
"Choang" một tiếng chát chúa, nước lênh láng khắp mặt đất, làm ướt sũng đôi giày của đệ ấy.
Đệ ấy đứng đó, liên tục giậm chân, cũng không biết là do tức giận hay do lạnh cóng.
Hứa Thanh Lăng đứng bên cạnh cười đến mức không thẳng lưng lên nổi.
Thôi vậy.
Năm năm bình an.
<Hoàn>
