📖 CHƯƠNG 6
Thị vệ đứng canh giữ ngoài điện chặn ngay trước mặt ta, tay tì lên chuôi đao, mặt không cảm xúc nhìn ta.
"Vị đại nhân này." Mắt ta ngân ngấn lệ, khổ sở van xin, "Ta tìm Tống Dục Thù Tống đại nhân phía trước có việc gấp, xin ngài cho ta qua."
Đám nữ quyến quan lại đang lễ Phật bên trong bị tiếng ồn ào bên này làm kinh động, sôi nổi quay đầu lại nhìn.
Tống Dục Thù cũng lơ đãng đưa mắt quét qua.
Sau đó, ánh mắt hắn đông cứng lại.
Đôi con ngươi màu tím kia đột ngột co rút, hắn chằm chằm nhìn ta, nụ cười trên môi từng chút từng chút phai đi.
Giống như sợ nhận nhầm người, ánh mắt hắn liên tục lướt qua lại trên người ta để xác nhận.
Ta thấy môi hắn đang run rẩy.
"Lão... Lão tỷ?"
Hắn dè dặt gọi một tiếng, giọng khàn đặc đến mức khó nghe.
Ta ra sức gật đầu, nước mắt đã làm nhòe cả mặt.
Hắn đẩy đám người đang cản đường ra, lảo đảo chạy về phía ta, sau đó ôm chầm lấy ta vào lòng.
"Lão tỷ! Lão tỷ!" Hắn gào khóc nức nở, "Tỷ vẫn còn sống! Tỷ vẫn còn sống! Đệ tưởng tỷ đã c.h.ếc rồi! Đệ từng phái người về tìm, bọn họ nói... bọn họ nói trong thôn xảy ra dịch bệnh, tỷ và nương đều không còn nữa..."
Ta vỗ vỗ lưng đệ ấy, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
"Nương mất rồi," ta nói, "Trước khi qua đời, bà bảo ta lên kinh thành tìm đệ."
Biết được tin dữ này, đệ đệ khóc càng tợn hơn.
Chúng ta ôm chầm lấy nhau, ngay trước cửa chùa, trước mặt bao nhiêu người qua lại, khóc đến mức giống như hai kẻ ngốc.
Cách đó không xa, có một người đang lẳng lặng nhìn cảnh tượng này.
Là Trữ Cảnh.
Hắn đứng dưới một gốc mai già, không biết đã đứng nhìn bao lâu, trên vai vương đầy vài cánh hoa.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người đệ đệ ta, trong đáy mắt xẹt qua một tia cảm xúc không rõ, rồi lại dời về phía ta.
Cùng đệ đệ đến dâng hương, còn có thê tử của đệ ấy, Hứa Thanh Lăng.
Cũng chính là nữ chính mà những dòng chữ kỳ lạ kia nhắc đến.
Trữ Cảnh trước kia si tình với nàng ta ra sao, ta là người rõ nhất.
Ta cứ tưởng lần chạm mặt này, hắn chắc chắn sẽ tâm thần chấn động, thất hồn lạc phách.
Nhưng khi thực sự nhìn thấy Hứa cô nương, hắn chỉ mang sắc mặt bình thường gật gật đầu, tầm mắt lại một lần nữa dời về trên người ta.
Bốn người chúng ta tìm một tiểu viện trong chùa để nghỉ chân.
Đệ đệ vẫn ôm chặt lấy ta không buông, khóc nấc lên từng hồi.
Hứa Thanh Lăng và ta nhỏ giọng khuyên nhủ một lúc lâu, đệ ấy mới bình tĩnh lại được.
Ta cũng không nhịn được thấy miệng khô lưỡi đắng, vội đi tìm nước uống.
Trữ Cảnh theo bản năng cầm ấm trà lên, định rót nước cho ta.
Cùng lúc đó, đệ đệ thấy môi ta khô đến bong tróc, lập tức quay đầu gọi người:
“Người đâu, dâng trà cho lão tỷ của ta——"
Đệ ấy vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Trữ Cảnh đang cầm ấm trà rót nước vào chén.
Cả hai người đều sững sờ một chút.
Ta leo núi lâu như vậy, hai chân đã sớm mỏi nhừ.
Thêm vào đó là cảm xúc chập trùng lên xuống, cả người liền mất sức, theo bản năng nghiêng ngả sang một bên, muốn tìm chỗ dựa vào.
Trữ Cảnh gần như là hành động theo bản năng mà ngồi xổm xuống, vươn tay qua, định bóp chân cho ta.
Đệ đệ cũng theo bản năng khom lưng, vươn tay qua, muốn đỡ ta.
Hai người đồng thời vươn tay.
Lại đồng thời khựng lại.
Ta ngẩn người.
Lúc này mới ý thức được bản thân vừa làm cái gì.
Ta thế mà lại vô cùng quen thói duỗi thẳng chân ra trước mặt Trữ Cảnh.
Đệ đệ ta nhìn Trữ Cảnh, lại nhìn ta, hai mắt trừng lớn tròn xoe.
"Ngươi đã làm gì lão tỷ của ta?"
Tống Dục Thù vạn phần cảnh giác.
Trữ Cảnh không thèm để ý đến đệ ấy, giương mắt nhìn ta.
Ta cũng nhìn hắn.
Bầu không khí gượng gạo vô cùng.
Xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hoa mai rụng xuống đất.
Ta dăm ba câu, đem chuyện xảy ra dạo gần đây nói sơ qua một lượt.
Giấu nhẹm đi đoạn Trữ Cảnh che giấu thân phận nhận vơ làm đệ đệ ta, chỉ nói là hắn thấy ta đáng thương nên đã thu lưu ta.
Tống Dục Thù nghe xong có chút hồ nghi, đệ ấy không tin Trữ Cảnh lại tốt bụng đến vậy.
Nhưng trước mắt thấy tay chân ta lành lặn, lại còn trắng trẻo hồng hào, nhìn một cái là biết được nuôi dưỡng rất tốt, tháng ngày trôi qua rất thoải mái.
Đệ ấy cũng không tiện nói thêm gì nữa, bèn chắp tay cúi vái thật sâu, nói ngày sau nhất định sẽ mang hậu lễ đến tận cửa bái tạ.
Trữ Cảnh không nói gì.
Hắn chỉ nhìn ta.
Ánh sáng trong đôi mắt kia tối sầm lại.
Ta theo đệ đệ về phủ đệ của nó.
Tống phủ nhỏ hơn Trấn Bắc Vương phủ một chút, nhưng cũng rất rộng rãi.
Viện tử ba gian, gạch xanh ngói đen, dưới mái hiên treo lồng chim, bên trong nuôi hai con hoạ mi, hót líu lo lảnh lót.
Tống Dục Thù bám dính lấy ta chặt cứng.
Lúc ăn cơm cũng phải ngồi sát ta, nói chuyện phải sáp đến trước mặt ta, ta đi một bước đệ ấy theo một bước, giống hệt một con chó bự, hoàn toàn không sợ Hứa Thanh Lăng chê cười.
"Lão tỷ, những năm qua tỷ sống thế nào?"
"Lão tỷ, sao tỷ tìm được đến kinh thành vậy?"
"Lão tỷ, tên Trữ Cảnh kia tâm tư thâm trầm, danh tiếng cũng thối nát, sau này tỷ vẫn là nên cách xa hắn ra một chút."
Ta chống cằm, trong lòng nặng trĩu:
“Ta thấy hắn cũng rất tốt, không giống như bên ngoài đồn đại."
Tống Dục Thù hừ một tiếng:
“Lão tỷ, tỷ đây là biết người biết mặt không biết lòng."
Đệ đệ đau lòng những năm qua ta sống không dễ dàng, hầu hạ vô cùng tận tâm tận lực, bưng trà rót nước bóp vai đấm lưng, không thiếu món nào.
Nhưng đệ ấy lại vụng về hậu đậu, rót trà đổ ra ngoài mất phân nửa, bóp vai bóp đến mức ta nhe răng trợn mắt, tức đến mức ta cứ liên tục trừng mắt lườm nguýt.
"Hồi nhỏ đệ đâu có thế này?" Ta xoa xoa bả vai, "Sao càng lớn lại càng thụt lùi thế hả?"
Đệ ấy cười hì hì, nói bản thân không luyện cái này, mà là luyện ngòi bút.
Ta liền hỏi đệ ấy:
“Bây giờ đệ làm quan gì?"
"Ngự sử Trung thừa." Đệ ấy đáp, "Chuyên môn nhìn chằm chằm vào quan lại trong triều, kẻ nào làm chuyện xấu thì sẽ dâng sớ tham tấu kẻ đó."
"Vậy còn Trữ Cảnh thì sao?"
Sắc mặt đệ ấy hơi biến đổi.
Trầm mặc một lúc, đệ ấy mới lên tiếng:
“Quyền thế của hắn quá lớn, khiến Quan gia (Hoàng đế) kiêng kị. Mấy ngày trước, Quan gia đã nghĩ cách tước đoạt binh quyền của hắn.
Hiện giờ tuy hắn vẫn mang danh Trấn Bắc Vương, nhưng trong tay không còn binh mã nữa rồi."
Không còn binh mã nữa?
Ta sững sờ mất một lúc.
"Vậy... vậy hắn phải làm sao?"
Tống Dục Thù nhìn ta một cái, ánh mắt phức tạp:
“Lão tỷ, tỷ lo lắng cho hắn làm gì? Trong triều hắn có rất nhiều kẻ thù, những năm qua đắc tội với không biết bao nhiêu người. Nay đã thất thế, thiếu gì kẻ muốn nhân lúc hắn bệnh mà lấy mạng hắn."
Lấy mạng hắn...
Ta chợt nhớ tới chuyện gặp thích khách ở ngoại ô ngày hôm đó.
Thì ra... đó vốn dĩ không phải là lần đầu tiên.
Những dòng chữ kỳ lạ kia lại xuất hiện.
【Phản diện ngoài mặt là phe bảo thủ, nhưng thực chất âm thầm thúc đẩy tân chính, muốn thành lập nữ học đường, khuyến khích nữ tử bước ra khỏi cửa nhà, tham gia vào sản xuất, thương mậu và cả chuyện triều chính.】
【Phản diện là tự nguyện từ bỏ binh quyền. Tiên Thái hậu trước lúc lâm chung, hắn đã từng hứa, đợi Tân đế ngồi vững giang sơn, liền giao ra binh quyền, lui về Bắc cảnh dưỡng lão.】
【Phản diện muốn tìm đến cái c.h.ếc, là bởi vì Tiên Thái hậu để lại một phong mật thư, kiêng kị dã tâm lang sói của hắn, hy vọng sau khi Hoàng đế đăng cơ hắn có thể t.ự s.á..t.】
【Phản diện từ nhỏ không cha không mẹ, Tiên Thái hậu đã cứu mạng hắn, còn từng đích thân chiếu cố hắn một đoạn thời gian lúc hắn bị trọng thương.】
【Trong lòng hắn, hình bóng của Thái hậu tuy rất mơ hồ, vừa là chủ tử, nhưng cũng giống như... mẫu thân.】
【Tất cả mọi người đều muốn hắn c.h.ếc, bao gồm cả ân nhân mà hắn xem như mẫu thân.】
Ta chằm chằm nhìn những dòng chữ lướt qua trước mắt, trong lòng giống như bị thứ gì đó hung hăng siết chặt lấy.
Thái hậu muốn hắn c.h.ếc.
Tất cả mọi người đều muốn hắn c.h.ếc.
Ngày đó hắn vung kiếm tự vẫn, không phải vì khốn đốn bởi tình.
Mà là hắn thực sự không muốn sống nữa.
