📖 CHƯƠNG 4
"Bên Nhật bây giờ là mười một giờ đêm rồi, chắc con bé cũng đã ngủ."
Tôi nhẩm tính múi giờ. Tokyo nhanh hơn Campuchia hai tiếng. Mười một giờ đêm ở Nhật tức là chín giờ tối ở đây. Khớp rồi.
Tôi gõ: "Vậy anh cũng ngủ sớm đi cho khỏe. Ngày mai chúng ta lại nói chuyện nhé?"
"Ừm. Chúc em ngủ ngon, Tiểu Vũ."
Tôi tắt màn hình, nằm lọt thỏm giữa bóng tối mênh mông, lắng nghe nhịp thở của năm con người khốn khổ cùng phòng.
Tôi thầm nghĩ: Mình đang rắp tâm lừa gạt một người cha. Mình đang dần biến chất thành thứ cặn bã mà mình từng căm ghét nhất.
Nhưng lý trí lại gào thét: Nếu không làm, mình sẽ bỏ mạng ở cái xó xỉnh này. Nếu làm tốt, mình mới có thể tìm thấy cơ hội để trốn thoát.
Rồi tôi lại nghĩ về Lâm Tuyết. Về cách cô ta sửa router, về gã chồng cũ tàn ác đã đẩy cô ta vào địa ngục.
Cô ta từng là nạn nhân, nhưng giờ đây lại ngồi ở vị trí tổ trưởng để quản lý hàng chục con người. Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với cô ta? Hay đúng hơn — chuyện khủng khiếp gì đang chờ đợi tôi ở phía trước?
Sang ngày thứ ba trò chuyện với Trương Kiến Quốc, ông ta gửi cho tôi một tấm ảnh bữa sáng — vài lát bánh mì, trứng ốp la, góc chụp khá vụng về trên nền căn bếp bừa bộn.
"Anh tự tay làm đấy, trông không được đẹp mắt lắm nhưng ăn cũng tàm tạm."
Tôi — trong vai "Lâm Tiểu Vũ" — đáp lại: "Trông ngon mà anh. Tự dưng em lại thèm cơm nhà quá, ở đây suốt ngày gọi đồ giao tận nơi, ăn mãi cũng phát ngán."
"Em cũng đang đi làm ăn xa à?"
"Vâng, em đang ở Thành Đô, cách nhà xa lắm. Nhiều lúc em tự hỏi, cứ cắm đầu cắm cổ kiếm tiền thế này rốt cuộc là vì cái gì nữa."
Tôi đang thực hiện đúng theo kịch bản. Ngày thứ 6: Gieo rắc cảm giác chông chênh, dẫn dắt đối phương đến khao khát về một sự "ổn định".
Trương Kiến Quốc cắn câu ngay lập tức: "Anh hiểu mà. Hồi trẻ anh cũng từng liều mạng kiếm tiền, giờ có tuổi rồi chỉ muốn được ổn định thôi. Xưởng may dạo này làm ăn bết bát quá, anh cũng muốn chuyển hướng kinh doanh mà chẳng dám mạo hiểm."
"Chuyển hướng ạ? Anh định làm về mảng gì thế?"
"Có mấy người bạn giới thiệu anh đầu tư Bitcoin. Nhưng thú thật là anh mù tịt về khoản này."
Miếng mồi chính thức được tung ra.
Theo đúng kịch bản, lẽ ra tôi phải nhắn: "Cô bạn thân của em cũng đang đầu tư mảng này, nghe nói lãi suất ổn định lắm. Để em hỏi thử giúp anh nhé?" — sau đó chuyển sang giai đoạn "nuôi heo".
Nhưng tôi đã không gõ những dòng đó.
Tôi nhìn vào căn bếp bừa bộn của ông ta qua tấm ảnh. Nhìn lại dòng tin nhắn "Con gái anh sang Nhật học rồi". Nhìn vào biểu tượng mặt cười rầu rĩ mà ông ta đã dùng suốt ba ngày qua — một nụ cười mà đôi mắt chẳng hề vương chút niềm vui.
Tôi gõ: "Đầu tư Bitcoin rủi ro cao lắm anh ạ. Anh còn phải lo cho con gái nữa, cứ chọn phương án nào an toàn mà làm. Đừng tin mấy người 'bạn' đó."
Tôi nhấn nút gửi.
Tôi biết mình vừa phá hỏng toàn bộ kịch bản. Tôi biết camera vẫn đang ghi hình. Và tôi biết Lâm Tuyết có thể theo dõi lịch sử trò chuyện này theo thời gian thực.
Tôi nín thở chờ đợi.
Suốt cả buổi chiều hôm đó, không có ai gọi tôi đi xử lý. Tôi vẫn ngồi làm việc, tiếp tục tán gẫu với Trương Kiến Quốc về chuyện thời tiết — tuyệt đối không đả động gì đến chuyện đầu tư.
Đúng bảy giờ tối, Lâm Tuyết lẳng lặng xuất hiện bên cạnh tôi.
"Đi theo tôi."
Cô ta không giải thích gì thêm. Tôi cắn răng đi theo cô ta xuống tầng hầm.
Tầng hầm được chia làm hai khu biệt lập: bên trái là "thủy lao" — những căn phòng đóng kín ngập nước đến tận ngực, nơi nạn nhân phải đứng chôn chân suốt 24 tiếng đồng hồ. Bên phải là phòng giật điện — với những chiếc ghế sắt và dây điện chằng chịt, mùi da thịt cháy khét xộc thẳng vào mũi ngay từ ngoài cửa.
Lâm Tuyết dẫn tôi vào một gian phòng ở giữa. Ở đây không có dụng cụ tra tấn, chỉ có một bộ bàn ghế và chiếc camera gắn ở góc trần.
"Ngồi xuống."
Tôi ngồi xuống ghế. Cô ta đứng đó, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt lạnh lẽo từ trên cao nhìn xoáy vào tôi.
"Cậu đang định giở trò gì đây?"
"Tôi chỉ đang chat với khách hàng thôi."
"Không theo kịch bản. Không dụ dỗ vào nền tảng. Thậm chí cậu còn khuyên ông ta 'đừng tin'." Cô ta gằn từng chữ mà tôi đã gõ lúc chiều, "Rốt cuộc cậu muốn cái gì?"
Tôi im lặng.
"Cậu muốn chết? Hay thích xuống kia ngâm mình dưới nước?"
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào cô ta: "Trước đây... chị đã từng làm giống như tôi chưa?"
Lâm Tuyết bỗng sững người trong vài giây, rồi rít qua kẽ răng: "Hỏi vớ vẩn."
"Có bao giờ chị trò chuyện với một người, rồi nhận ra họ cũng giống hệt mình, đến mức không nỡ ra tay không?"
Lâm Tuyết không đáp lại. Cô ta lôi chiếc điện thoại cá nhân ra — không phải máy của công ty. Cô ta mở một tấm ảnh. Vẫn là bé gái đứng bên cây thông Noel đó.
"Con gái tôi. Tên nó là Lâm Tiểu Vũ." Cô ta thốt lên cái tên giả mà tôi đang dùng để đi lừa đảo, "Nó mới sáu tuổi, hiện đang ở với bà ngoại tại Vũ Hán. Nó vẫn luôn đinh ninh rằng mẹ nó đang đi lao động ở nước ngoài để kiếm tiền gửi về."
Tôi nhìn bức ảnh. Cô bé cười rạng rỡ như một thiên thần, hoàn toàn không hay biết mẹ mình đang ở chốn địa ngục nào.
"Tôi bị lừa vào đây mười bốn tháng trước. Chính gã chồng cũ đã rủ tôi đi 'du lịch'. Hắn bán đứng tôi để lấy 175 triệu đồng. Giờ thì hắn đang ngồi chễm chệ ở tầng sáu, nhận mức lương hơn 350 triệu mỗi tháng."
Tôi nuốt nước bọt: "Chị... đã từng tìm cách bỏ trốn chưa?"
"Ba lần. Lần đầu bị tóm lại, chúng đánh tôi gãy hai chiếc xương sườn. Lần thứ hai, chúng mang mạng sống của con gái tôi ra đe dọa — chúng đưa ra ảnh chụp cổng trường nó học, cả địa chỉ nhà bà ngoại nữa." Cô ta cất điện thoại đi, "Lần thứ ba, tôi không thèm chạy nữa. Tôi bán mạng làm việc, leo lên vị trí tổ trưởng để giành lấy chút đặc quyền... để bị đày đọa ít hơn."
Cô ta kéo ghế ngồi xuống đối diện tôi. Giọng cô ta hạ thấp xuống — không phải vì sợ camera, mà vì sự mệt mỏi đã lên đến cùng cực.
