📖 CHƯƠNG 5
"Cậu ảo tưởng rằng mình đang cứu ông ta à? Nhầm to rồi. Hồ sơ của ông ta sẽ bị chuyển sang tay đứa khác. Ông ta vẫn sẽ bị lừa sạch bách, chỉ là không phải do cậu ra tay thôi. Còn cậu," cô ta hất cằm chỉ lên phía trần nhà, "sẽ bị giật điện trong ba mươi giây. Hoặc bị ngâm dưới nước sáu tiếng. Hoặc là cả hai."
Tôi rũ mắt nhìn xuống cổ tay cô ta. Chiếc vòng chỉ đỏ ló ra sau ống tay áo — sợi dây bện truyền thống thường đeo cho trẻ nhỏ để cầu bình an.
"Chị, giúp tôi với." Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẩn cầu.
Lâm Tuyết bật cười cay đắng: "Giúp kiểu gì đây? Thể lực của cậu hiện tại chắc chỉ còn 3% pin, điện thoại không có, mạng cũng không. Cậu tự tính xem mình thoát bằng cách nào?"
Cô ta đứng phắt dậy. Ngay trước khi quay lưng bước đi, môi cô ta khẽ mấp máy, phát ra âm thanh cực nhỏ:
"Cửa sau phòng kỹ thuật ở tầng một. Đó là khóa điện tử. Mật mã thay đổi mỗi ngày. Ngày mai là — 0603."
Ngay sau đó, cô ta lập tức quát lớn, giọng điệu thay đổi hoàn toàn: "Đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Đem nó xuống hầm nước hai tiếng cho nó tỉnh người ra!"
Đám bảo vệ xông vào. Tôi không hề chống cự.
Hầm nước không phải là một căn phòng bình thường. Đó là một bể bê tông đào ngầm dưới đất, nước thải hôi thối ngập đến tận ngực, đàn muỗi đen vo ve không ngớt quanh đầu. Tôi đứng chôn chân suốt hai tiếng đồng hồ, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, không thể ngồi cũng chẳng thể ngả lưng.
Trong đầu tôi lúc này chỉ còn sót lại bốn con số: 0-6-0-3. Phòng kỹ thuật. Cửa sau. Đó có lẽ là con đường sống duy nhất của tôi.
Nhưng tôi cũng băn khoăn: Tại sao Lâm Tuyết lại giúp tôi? Cô ta muốn gì ở tôi? Cô ta nói "không thèm chạy nữa", vậy mà vẫn nắm rõ lịch đổi mật mã hằng ngày. Cô ta vẫn luôn nâng niu sợi chỉ đỏ của con gái, vẫn lặng lẽ ngắm nhìn bức ảnh bên cây thông Noel.
Có lẽ cô ta đã chết lặng từ sâu thẳm bên trong, nhưng ngọn lửa nhân tính vẫn chưa hoàn toàn lụi tàn.
Hai tiếng sau, bọn chúng lôi tôi lên. Tôi nôn thốc nôn tháo đống nước thải trong họng, rồi bị đẩy về phòng 502. Vương Bàng lầm lũi giúp tôi thay bộ quần áo ướt nhẹp — ở nơi này, ai mà chẳng từng nếm mùi trừng phạt.
Đêm hôm đó, nằm trằn trọc không ngủ được, tôi nghe thấy tiếng chuột chạy lách cách trong vách tường. Tôi lại nghĩ về Trương Kiến Quốc.
Hồ sơ của tôi chắc chắn đã bị chuyển giao. Ông ta sớm muộn gì cũng bị lừa. Số tiền 7 tỷ đồng — mồ hôi nước mắt suốt hai mươi năm ròng rã ở xưởng may — sẽ tan thành mây khói. Ông ta sẽ gục ngã, sẽ báo cảnh sát, nhưng vụ án chắc chắn sẽ chẳng bao giờ được phá. Đứa con gái ở Nhật sẽ không thể liên lạc được với cha, sẽ lo sốt vó, và vĩnh viễn không biết rằng cha mình đã suýt chết chìm trong nỗi cô đơn tột cùng.
Nhưng tôi thì làm được gì đây?
Tôi nắm trong tay bốn con số: 0603. Và cái thứ gọi là lương tâm đang đục khoét tâm can tôi còn tàn bạo hơn cả bầy muỗi đói dưới hầm nước kia.
Sáng hôm sau, tôi bị gọi lên tầng ba. Lần này không phải đến phòng của Lâm Tuyết, mà là một căn phòng khác — có máy chiếu, bàn họp dài và năm người đàn ông đang ngồi chễm chệ. Họ mặc vest bảnh bao, tay đeo Rolex thật.
"Đây là buổi phỏng vấn lên cấp quản lý," tên ngồi chính giữa cất lời, "Nghe nói cậu tốt nghiệp ngành IT ở Bắc Kinh? Hệ thống của chúng tôi thường xuyên bị tấn công DDoS. Cậu có biết cách xử lý không?"
Tôi nhạy bén đánh hơi thấy đây là một cơ hội, hoặc cũng có thể là một cái bẫy.
"Biết ạ," tôi đáp ngắn gọn, "Nhưng tôi cần phải khảo sát hệ thống trước đã."
"Cậu muốn xuống xem sao?"
"Vâng, tôi muốn."
Hắn ta bật cười khoái trá: "Được, xuống phòng kỹ thuật ở tầng một đi. Lâm Tuyết, dẫn nó đi."
Tôi lẽo đẽo đi theo sau Lâm Tuyết. Suốt quãng đường, cô ta không hề nhìn tôi lấy một lần, cũng không nhắc lại con số 0603, tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.
Tầng một. Phòng kỹ thuật hiện ra với bốn tủ server, mười chiếc màn hình sáng rực và hai gã nhân viên kỹ thuật đang ngồi ngủ gật. Cửa sau là một cánh cửa thép kiên cố, lắp khóa điện tử Yale đang hiện đèn xanh.
Lâm Tuyết hất hàm ra lệnh: "Mở file nhật ký đợt tấn công vừa rồi cho nó xem." Sau đó, cô ta thản nhiên bước ra ngoài để châm thuốc hút.
Tôi ngồi trước màn hình. Đó là nhật ký thật — có một đợt tấn công DDoS từ mạng botnet ở Việt Nam. Tôi giả vờ gõ phím như đang xử lý, nhưng khóe mắt liên tục liếc về phía cửa sau.
Khóa Yale. Mã bốn số. 0-6-0-3.
Tôi chỉ có khoảng ba phút trước khi gã kỹ thuật kia bừng tỉnh hoặc Lâm Tuyết quay trở vào.
Tôi đứng phắt dậy, lẩm bẩm rằng mình "đi vệ sinh" rồi sải bước thật nhanh về phía cửa sau.
Ngón tay tôi run bần bật khi bấm phím: 0-6-0-3.
Đèn xanh vụt tắt, chuyển sang màu đỏ. Tiếng khóa kêu cạch một tiếng khô khốc.
Tôi đẩy mạnh cánh cửa. Một dãy hành lang tối tăm hiện ra trước mắt. Cách đó chừng mười mét, biển báo "EXIT" đang phát ra ánh sáng mờ ảo.
Vừa bước đến bước thứ ba, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đuổi theo sau lưng.
Tôi giật bắn mình quay lại. Đó không phải là bảo vệ.
Mà là Lâm Tuyết. Cô ta rít một hơi thuốc, bình thản nhìn tôi, gương mặt không hề lộ vẻ kinh ngạc.
"Chị—"
"Im lặng." Cô ta ném một vật về phía tôi. Đó là một chùm chìa khóa xe máy. "Chạy ra cửa sau, rẽ trái, chạy bộ khoảng 200 mét đường đất. Cứ chạy thẳng thêm 3 cây số nữa sẽ thấy đồn cảnh sát biên phòng. Cứ nói tiếng Anh, họ sẽ hiểu."
"Còn chị thì sao?"
Cô ta lắc đầu dứt khoát: "Tôi mà trốn, chúng sẽ giết con gái tôi ngay lập tức." Cô ta rít thêm một hơi thuốc thật sâu, "Còn cậu — hãy cắm cổ mà chạy. Phải sống sót điểm báo cảnh sát. Nhớ nhắc đến tên tôi, khai rõ rằng tôi vẫn đang bị giam cầm ở đây."
