Menu
Tạm biệt, Tự Hải Địa

Tạm biệt, Tự Hải Địa

LoạiTruyện Chữ
Tác giảYên Hôi
Lượt xem6Yêu thích0Chia sẻ0
Trạng tháiĐã đủ bộ

Mùa xuân năm thứ năm sau khi ly hôn.

Tôi và Chu Tố gặp lại nhau ở một studio xăm hình.

Anh đến để dặm lại màu cho cái tên người thương trên ngực.

Còn tôi đến để che đi vết sẹo cũ trên cổ tay.

Xa cách bao năm, bốn mắt nhìn nhau chẳng nói nên lời.

Giữa lúc trầm mặc, Chu Tố đang định mở miệng thì vạt áo bị một đôi tay nhỏ túm lấy.

"Bố ơi." Cậu bé tò mò nhìn tôi: "Cô này là ai thế ạ?"

Gió biển thổi lay động chuông gió trước hành lang, phá tan sự tĩnh lặng kéo dài.

"Cô là khách hàng." Tôi đáp: "Giống bố con ấy, đến xăm hình."

Cậu bé nghiêng đầu: "Cô có quen bố con không?"

"Hựu Vân." Giọng Chu Tố có phần nghiêm khắc, cậu bé bĩu môi, không dám nói nữa.