📖 CHƯƠNG 6
"Sao em lại trưởng thành nhanh đến thế?" Chu Tố nhổ bãi máu trong miệng ra, cười khẽ: "Tại sao lại phải hoàn hảo đến vậy?"
"Trong cuộc họp sau vòng gọi vốn thứ hai, tổ dự án cốt lõi chỉ tôn trọng mình em. Em nói cái gì, đám người cậy tài khinh người đó cũng đều răm rắp đồng ý."
"Anh bắt đầu nhận ra," giọng Chu Tố trầm xuống, "anh không kìm hãm được em nữa rồi, tác phẩm hoàn hảo nhất của anh đã thoát khỏi tầm kiểm soát của anh."
Cảm giác ngạt thở nơi cổ họng dần tan biến, mặt tôi lạnh băng: "Nói cho cùng, anh cũng chỉ là một gã đàn ông tầm thường và tự ti mà thôi."
"Phải." Chu Tố bật cười: "Anh không yêu em, càng không yêu Tô Đình, anh chỉ yêu em của thời đại học thôi."
"Không, đừng có dát vàng lên mặt mình." Tôi cười lạnh: "Anh chỉ yêu bản thân anh thôi."
Chu Tố không nói gì, nhắm mắt lại. Tôi nén đau nuốt nước bọt, hỏi lại lần nữa: "Chu Hựu Vân là do ai sinh ra?"
Anh ta ho khan vài tiếng đầy chật vật: "Chẳng phải em đã biết rồi sao..."
Nửa câu còn lại bị tiếng chuông điện thoại dồn dập cắt ngang. Giọng thư ký Trần gấp gáp vang lên: "Tổng giám đốc Chu, Tô Đình đang livestream, cô ấy tự bóc phốt mình là tiểu tam chen chân vào!"
"Tôi là Tô Đình, đây là căn cước công dân của tôi. Tôi gả cho Chu Tố là do làm kẻ thứ ba leo lên chính thất."
"Năm năm trước tôi phá hoại hôn nhân của người khác, cứ ngỡ được gả vào hào môn, nào ngờ con người ta làm gì cũng có quả báo."
"Chu Tố là một kẻ biến thái có tâm lý vặn vẹo. Anh ta coi tôi là thế thân cho vợ cũ. Mấy năm nay tôi sống không bằng chết!"
Bối cảnh livestream của Tô Đình chính là khách sạn tôi đang ở. Tóc tai cô ta rũ rượi, khuôn mặt từng được mệnh danh là "tình đầu quốc dân" giờ đây héo hon tàn tạ.
Lần đầu tiên, gương mặt ấy bộc lộ những biểu cảm hoàn toàn thuộc về chính cô ta.
"Phát điên ư? Không, tôi không điên." Tô Đình đọc bình luận trên màn hình: "Tôi bình thường lắm, tôi biết mình đang làm gì, tôi chỉ muốn ly hôn thôi."
"Tôi là Tô Đình, đây là căn cước công dân của tôi, tôi gả cho..."
Livestream bị cưỡng chế ngắt kết nối. Chu Tố rửa sạch mặt mũi bước ra từ nhà vệ sinh, giọng thư ký Trần trong điện thoại đã trở nên bình tĩnh: "Dư luận đã được khống chế, tin tức phía Hựu Vân đã được phong tỏa hoàn toàn, thằng bé sẽ không biết gì đâu. Hội đồng quản trị đang nổi trận lôi đình, hết cảnh báo mưa bão, anh phải về ngay lập tức."
"Đưa Hựu Vân đến Tự Hải Địa." Chu Tố nhìn tôi đang ngồi bình thản trên ghế sofa, nói vào điện thoại: "Chuyến bay sáng mai."
Cuộc gọi kết thúc, Chu Tố vuốt mặt: "Chỉ một tuần thôi, em ở bên thằng bé một tuần là được, nó ngoan và hiểu chuyện lắm..."
"Tôi biết tôi không thể mang thằng bé đi." Tôi cắt ngang lời Chu Tố: "Tôi cũng sẽ không mang nó đi. Tôi sẽ cùng nó trải qua khoảng thời gian này thật bình yên."
"Coi như là," tôi nói khẽ, "chút tình mẫu tử cuối cùng đi."
Trưa hôm sau, Chu Hựu Vân đến đảo. Thằng bé thực sự rất ngoan, đeo chiếc ba lô nhỏ, được vệ sĩ dắt tay đi tới.
Cậu bé đi đến trước mặt tôi, vẻ mặt e dè, xấu hổ nói bằng giọng non nớt: "Chào cô ạ, làm phiền cô rồi."
Tôi ngồi xổm xuống nhìn con, tim đau nhói, hốc mắt ầng ậng nước.
Khi tỉnh lại ở bệnh viện và biết mình mang thai, tôi từng nghĩ đến việc xóa bỏ sự tồn tại của con. Cuộc hôn nhân với Chu Tố đã nát bét, chẳng cần thiết phải để một đứa trẻ không được cha mẹ mong chờ chào đời.
Sau đó, tôi đã chờ mong con đến với thế giới này biết bao, vậy mà chưa kịp sinh ly đã phải tử biệt. Thời gian quá tàn nhẫn với tôi, tôi chưa bao giờ dám mơ có ngày còn được gặp lại đứa con này.
"Không phiền đâu." Nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống, tôi thì thầm: "Rất vui được gặp con, Hựu Vân."
Chu Hựu Vân vì sinh non nên hồi bé thể chất yếu ớt, phát triển chậm hơn những đứa trẻ bình thường một chút.
Nhưng con cực kỳ thông minh, tâm tư nhạy bén đến bất ngờ; được giáo dục tốt, nho nhã lễ phép.
Dù là tôi cũng phải thừa nhận, Chu Tố thực sự đã dạy dỗ thằng bé rất tốt.
Một kẻ tồi tệ như hắn, vậy mà lại dạy ra được một đứa trẻ mang trái tim chân thành.
"Bố yêu con lắm đấy." Chu Hựu Vân ngoan ngoãn ăn bánh ngọt: "Tã của con toàn là bố thay thôi. Mọi người bảo hồi bé sức khỏe con không tốt, bố mang toàn bộ công việc vào bệnh viện làm để trông con."
"Bố dạy con nhiều thứ lắm." Thằng bé liếm liếm khóe miệng: "Con yêu bố nhất, nhất, nhất trên đời."
Tôi chống cằm nhìn con, nỗi chua xót trong lòng dâng lên như thủy triều. Tôi không nói nên lời, chỉ biết cố gắng nặn ra một nụ cười.
Đời người là một hành trình dài, có lẽ một ngày nào đó Chu Hựu Vân sẽ đánh mất bản tâm trong quá trình trưởng thành đằng đẵng, nhưng đó là bài toán của cuộc đời con.
Tôi không thể cho con những điều kiện mà Chu Tố có thể cho, và có lẽ nếu để tôi tự tay dạy dỗ, chưa chắc đã nuôi dạy được một Hựu Vân của ngày hôm nay.
Nói lời từ biệt với con, đó là bài toán của tôi.
Một tuần sau, Chu Tố đến Tự Hải Địa. Sự kiện livestream ầm ĩ của Tô Đình trên mạng đã lắng xuống êm đẹp dưới sự can thiệp của tư bản.
Tô Đình bị tung tin có tiền sử bệnh tâm thần. Chu Tố đích thân tham dự họp báo để ổn định tình hình, bày tỏ rằng với tư cách là người nhà đã không kịp thời quan tâm đến sức khỏe của Tô Đình là sự thất trách lớn, sau này Tô Đình sẽ rút khỏi làng giải trí để an tâm điều trị.
Gương mặt tuấn tú, cao quý của Chu Tố trên màn hình trông thật đường hoàng đạo mạo. Tôi nhìn vài giây, cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ngày ký hợp đồng chuyển nhượng Tự Hải Địa, mùa xuân cũng đi đến hồi kết.
Nắng hạ dần rực rỡ, tôi dứt khoát cắt đứt chút liên hệ cuối cùng với Chu Tố.
Khi rời khỏi Tự Hải Địa, Chu Tố dẫn theo Chu Hựu Vân đến tiễn. Lúc đi, tôi không kìm được lòng, ôm chầm lấy đứa bé vào lòng.
Rất ấm, và cũng rất mềm. Đôi tay nhỏ bé của con ôm chặt lấy tôi, áp má vào má tôi.
Nhịp tim của hai mẹ con hòa chung một nhịp trong cái ôm ấy, hệt như lúc con còn nằm trong tử cung tôi vậy.
Chu Tố dắt tay Chu Hựu Vân, khi tôi bước về phía cửa an ninh, anh ta đột nhiên nói: "Nếu em muốn, sau này có thể về thăm thằng bé bất cứ lúc nào."
"Không cần đâu." Tôi đáp lại đầy kiên định: "Từ nay về sau tôi sẽ không về nước nữa."
Màn hình lớn hiển thị chuyến bay đã cất cánh, điểm đến là một tương lai tự do rộng mở.
Chu Hựu Vân áp mặt vào tấm kính, khẽ nói: "...Cô ấy mới là mẹ con, đúng không ạ?"
Chu Tố không trả lời.
Dưới bầu trời xanh thẳm, máy bay lướt qua những tầng mây. Tôi quay đầu nhìn lại, ngoài cửa sổ mây trời lững lờ trôi.
Tạm biệt, Tự Hải Địa.
