Menu

📖 CHƯƠNG 1

~7 phút đọc1.431 từ1/6 chương

Mùa xuân năm thứ năm sau khi ly hôn.

Tôi và Chu Tố gặp lại nhau ở một studio xăm hình.

Anh đến để dặm lại màu cho cái tên người thương trên ngực.

Còn tôi đến để che đi vết sẹo cũ trên cổ tay.

Xa cách bao năm, bốn mắt nhìn nhau chẳng nói nên lời.

Giữa lúc trầm mặc, Chu Tố đang định mở miệng thì vạt áo bị một đôi tay nhỏ túm lấy.

"Bố ơi." Cậu bé tò mò nhìn tôi: "Cô này là ai thế ạ?"

Gió biển thổi lay động chuông gió trước hành lang, phá tan sự tĩnh lặng kéo dài.

"Cô là khách hàng." Tôi đáp: "Giống bố con ấy, đến xăm hình."

Cậu bé nghiêng đầu: "Cô có quen bố con không?"

"Hựu Vân." Giọng Chu Tố có phần nghiêm khắc, cậu bé bĩu môi, không dám nói nữa.

"Không quen đâu." Tôi vẫn trả lời thằng bé: "Người lạ thôi con."

Sắc mặt Chu Tố sa sầm xuống.

Ông chủ gõ gõ mặt bàn, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi: "Ai làm trước?"

Chu Tố vốn đang dựa vào quầy bar, lúc này bỗng đứng thẳng dậy, nhìn tôi chằm chằm: "Cô ấy trước."

Người đàn ông mặc áo sơ mi vải linnen trắng, phối với quần tây xám bạc, cúc cổ cài hờ hững, để lộ hơn nửa lồng ngực săn chắc.

Bên ngực trái có hình xăm tiếng Anh, nửa kín nửa hở nhìn không rõ lắm, nhưng tôi biết đó là tên ai.

Ngay cả khi chúng tôi ly hôn, dòng tên này vẫn chưa từng xuất hiện trên ngực Chu Tố.

"Đến trước làm trước." Tôi lịch sự khách sáo: "Mời anh làm trước đi."

Chu Tố chưa kịp trả lời thì điện thoại rung lên. Tình cờ thế nào, tôi lại nhìn thấy hai chữ "Vợ yêu" hiển thị trên màn hình.

Màn hình tắt ngúm, Chu Tố lập tức nhìn sang tôi, còn tôi thì quay người đi về phía ghế ngồi chờ.

Sau lưng vang lên tiếng hỏi đầy phấn khích của cậu bé: "Là mẹ gọi ạ?"

Giọng Chu Tố hơi lạnh, nhưng khi dỗ người khác lại thích hạ thấp xuống.

Âm sắc ôn hòa khàn khàn, hòa cùng tiếng đàn Cello trong tiệm.

Tôi rũ mắt khẽ khuấy ly cà phê, bỗng nghe bên tai một tiếng "Cô ơi" non nớt.

Quay đầu lại, cậu bé ban nãy đang ghé vào tay vịn nhìn tôi.

Thằng bé kháu khỉnh như ngọc, lại có nét thư sinh tuấn tú, quả thực vô cùng đáng yêu.

Đáng yêu đến mức dù biết nó là con ai, tôi cũng chẳng nỡ lòng nào ghét bỏ.

"Con nói cho cô nghe bí mật này nhé, cô trông giống hệt mẹ con luôn." Cậu bé như đang chia sẻ điều gì bí mật lắm: "Mẹ con là đại minh tinh siêu xinh đẹp đấy ạ."

"Vậy chắc con cũng giống mẹ lắm nhỉ."

Mắt cậu bé sáng rực lên, dường như muốn lại gần tôi hơn, nhưng một bàn tay to lớn đã giữ chặt lấy đầu nó.

Chu Tố vỗ vỗ đầu thằng bé: "Theo chú Trần ra xe trước đi."

Tôi nhướn mày, quay đầu liền thấy người đàn ông trung niên đã đi theo Chu Tố nhiều năm.

Bốn mắt nhìn nhau, ông ấy kinh ngạc tột độ, lại còn ẩn chứa chút xấu hổ mơ hồ: "...Cô Hứa."

Tôi gật đầu bình thản, giọng điệu lại mang vài phần cảm thán cố nhân gặp lại: "Thư ký Trần."

Đúng lúc này, Chu Tố bế cậu bé lên tay, khi đứng dậy, ánh bạc nơi cổ tay lóe lên.

Là mặt đồng hồ trên tay anh, một chiếc Patek Philippe, kiểu dáng mà trước đây anh tuyệt đối sẽ không chọn.

Ngón áp út thon dài đeo một chiếc nhẫn trơn, khiêm tốn mà xa xỉ.

Tôi và Chu Tố kết hôn hai năm, anh chưa từng đeo nhẫn cưới.

Chân ái đúng là chân ái. Tôi nhấp một ngụm cà phê, cưới nhau bao năm rồi mà vẫn chưa hóa thành vết máu muỗi*.

(Ý nói sự chán ghét sau hôn nhân, dựa theo tiểu thuyết Hoa Hồng Đỏ và Hoa Hồng Trắng).

Thằng bé bị thư ký Trần dẫn đi, nhưng Chu Tố vẫn đứng trước ghế ngồi.

"Hứa Chung." Người đàn ông mở miệng: "Những năm qua, em sống thế nào?"

Cà phê đã vơi một nửa, tôi đặt tách xuống: "Cũng không tệ, cảm ơn anh quan tâm."

Im lặng hồi lâu, bóng râm trên đỉnh đầu biến mất, Chu Tố đi theo ông chủ lên tầng hai.

Tiếng Cello chuyển điệu, tiếng Piano êm dịu vang lên, tựa như nội tâm tôi lúc này.

Ông chủ studio là nghệ nhân xăm hình danh tiếng quốc tế, bản vẽ tay ngàn vàng khó cầu, mỗi ngày chỉ tiếp hai vị khách.

Thế mà hôm nay lại khéo đến vậy.

Ánh mắt tôi lướt qua các thiết kế trên tường, chợt khựng lại, rơi vào tác phẩm ở vị trí trung tâm nhất.

Đó là hình xăm đôi môi đỏ mọng ở mặt trong đùi một người đàn ông.

Người đàn ông co một chân ngồi trên đất, dưới áo choàng ngủ là quần lót tam giác màu đen, nơi vùng cấm địa mập mờ in một dấu môi hồng nhạt.

Dáng môi tuyệt đẹp, đường nét sạch sẽ, tạo nên sức căng đầy ám muội trên làn da màu đồng.

Đó là dấu vết một người phụ nữ để lại giữa hai chân người đàn ông.

"Cô Hứa." Tiếng ông chủ vang lên sau lưng kéo tôi về thực tại: "Mời đi bên này."

Tôi quay người, thấy Chu Tố đang đi từ cầu thang xoắn ốc xuống, cúc áo sơ mi đã cài kín mít.

Tôi hỏi: "Nhanh vậy sao?"

"Cậu ta lên cơn ấy mà, lại không dặm nữa." Ông chủ rất thân với Chu Tố, bảo: "Cô lên tầng hai đi."

Chu Tố đi đến đầu cầu thang thì đứng lại, một tay đút túi quần tây, mặt không cảm xúc.

Anh đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt nhìn tôi trĩu nặng.

Tôi và anh lặng lẽ nhìn nhau, trong đầu lại nhớ đến lần ân ái cuối cùng.

Hôn môi rồi lên giường, tôi đã nhìn thấy hình xăm đôi môi đỏ thẫm ở mặt trong đùi anh.

Đồng hồ treo tường điểm chuông, tôi xách túi đi về phía cầu thang.

Khi lướt qua vai Chu Tố, anh bỗng nắm lấy cổ tay tôi. Rất mạnh, cấn vào mặt đồng hồ khiến tôi thấy đau.

"Hứa Chung." Giọng Chu Tố khàn đặc: "Cứ phải giả vờ làm người lạ sao?"

Tôi không giãy giụa, ánh mắt nhìn anh chẳng chút gợn sóng: "Còn có thể giả làm người lạ đã là tôi giữ thể diện cho anh rồi."

Động tác của anh khựng lại, buông tay tôi ra, ngón tay khẽ miết nhẹ, cảm xúc dịu đi đôi chút: "Anh biết em vẫn còn hận anh."

Chu Tố chính là có bản lĩnh này, bất cứ lúc nào cũng có thể nắm quyền chủ động trong tay, bất cứ lúc nào cũng không biết ngượng.

Giống như năm đó ảnh chụp anh và Tô Đình hôn nhau lên hot search, khi đối mặt với tôi anh cũng mang bộ dạng này.

Chỉ là khi ấy tôi gào thét điên cuồng, còn người chồng là anh thì lạnh lùng điềm tĩnh, khiến tôi trông như một con điên mất hết lý trí.

"Anh nói quá rồi." Tôi bước lên vài bậc thang, giọng điệu xa cách: "Quan hệ giữa chúng ta bây giờ, không nhắc tới chữ hận được đâu."

Chu Tố dường như còn muốn nói gì đó, tôi chẳng buồn để ý, quay người đi thẳng lên lầu.

Phòng làm việc trang trí rất cá tính, theo phong cách Hậu hiện đại, trống trải và yên tĩnh.

Ông chủ ngồi trước máy tính xác nhận hình xăm với tôi, trợ lý giúp tôi vệ sinh da, tôi tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay phải xuống.

Dây đồng hồ bằng da, thiết kế độc đáo, quấn ba vòng mới tháo được.

Vết sẹo màu thịt non nhăn nhúm nơi cổ tay lộ ra.

"Vị trí cổ tay này đau lắm đấy." Ông chủ thấy nhiều thành quen: "Cô chuẩn bị tâm lý trước đi."

Tôi cười nhạt: "Chắc không đau bằng lúc tôi cắt cổ tay đâu."

Home
Sau