📖 CHƯƠNG 2
"Quy tắc trong nhà."
mặt đá cẩm Cốthạch Trầmtrong némphòng tờkhách giấycủa A4căn lênpenthouse chiếctrên bàntầng trà50.
tầm nằm dài taxi chẳng mắt lăn dưới vội còn qua lóc chân vã Tôitâm khung dưới lấp từ đứngtrí cửa chân, lánh bệnh lặngđâu sổ vẫn tựa viện ngoàimà kính chưa dải đến cửa,thưởng sát kịp ngân khu chiếcthức trần, thở hà, Lục valicảnh Bến hắt nhưng Gia kéođẹp. Thượng ra lúc Chủy. cũ Hải sau này Phóng mèm trải chuyến tôi
Tôi cúi người nhặt tờ giấy lên.
New Roman lạnh Bênlẽo: trên in năm điều khoản bằng font chữ Times
được Điều nhất lão nhưng nảy hai: thời). phu phải sinh Không Điều nhân Điềubáo tình dò năm: (bà một:cáo cảm hỏi Ở nội) Tuyệthành với về phòng ba đốitung. bên quá ngủ lần không A khứ. phụ, một được (kể Điều được tuần. bước cả ba: tự Điều vào là Dùng do bốn: thư rung bữa đi Không phòng. động cùng lại
mộtđâu." nửa, nửa "Chicòn tiếtlại đấy,"ném tôithẳng xéxuống đôibàn, tờ"nhưng giấy,tôi giữkhông lạiký
lại.Động tác tháo cà vạt của Cố Trầm chợt khựng
khẽ nhíu: "Ý Anhcô quaylà phắtsao?" người lại, nốt ruồi nơi đuôi mắt
ra khách,chứ hợp để bánhkhông đồng', mua xephải chứ "Ý thời lăn mua không tôi gian lạch đứt phải là," tôi cạch nhân 'nô tôi diễn trên cách lệ kéo kịch mặt của hợp vali trước sàn tôi." đồng'. bướcmặt gỗ, Ngài thẳngbà "tôi bỏ vàonội là tiền phòngngài, 'vợ
có thứhợp ngài trái bốn,đồng." chắc? tim, 'không Đừng Tôichứ được lo, chỉkhông nảy Cố tayphải sinh tổng. vàomột tình Tôi mảnhkẻ cảm'—ngài thích giấymáu làm một trênlạnh như người bàn:chỉ tôi đàn "Điềubiết sẽ ông khoảnđến yêu
Bầu không khí nháy mắt đông cứng lại.
mặt áo bóng xanh rực tôi. sơ lưng mang rỡ. Với mianh theo Cố ưu trắng đổ vài Trầm thế được xuống, phần dứt chiều nới che sắc khoát cao lỏng, khuất lạnh. tháo hơn để cả Anh phăng tôi lộ ánh sải chiếc cả ra đèn bước cà một đoạn chùm đến vạt, cái xương pha trước cúc đầu, quai lê
mini đốidùng, Âm nói. có ở diệnkhông được Gối máy đó phòngcó chỉnh đã "Phòng sấy không ngủ mùi sẵn được ngủ tóc có chính, hoa ở kê phụ," Dyson, sữa "hướng nồng mức cao anh dầu tươi Đông, nặc, 4 bên chỉ gội... đâu, đúng chỉ độ phải. tay cũng chỉ như có C. Trong về là có những hương Phòng chiếc phía loại trà gì trà tắm tủ cánh cô Thiết tôi xanh bên lạnh cửa thường Quan đã thôi." trong
bất giác siết Bànchặt. tay đang nắm lấy cần kéo vali của tôi
Anh ta thực sự biết tất cả mọi thứ.
dầu chỉvốn mùi gội thíchdĩ hoa nội uốngđã nồng Biết địa trà ngừng trong tôi Nhật xanh, sản các quen mà biết xuất loại ngủ tôi cả từ dầu nghiêng từng việc tận gội—nên về dùng tôi năm đã bên thời bị 2020. chuẩn phải,đại dị bị biếthọc, ứng loại tôithứ với
mắtTừ lên,bảy nhìnnăm "Ngài thẳng trước đã vào sao?" điềusâu tratrong tôiđáy baomắt lâuanh, rồi?""Từ Tôikhi ngướcnào?
Cố Trầm không đáp.
mặc xã sẽ đồ giao đi của lịch mua AnhZara—bà sự: sắm lùitôi "Nghỉ trang lạikhông ngơi phục nửathích đi. để bước,hãng Tám ra duyđó." giờ mắt trì sáng bà một mai nội. khoảng chúng Đừng cách ta
cửa gỗ khép Anhlại xoayvang ngườilên đimột vềtiếng phíatrầm phòngđục. ngủ chính. Tiếng
bóng cánh ánh loáng. cửađèn gỗhành Tôi óc lang cứ chó phản đứng đã chiếu chôn đóng trên chân chặt, mặt tại rồi sàn đó, lại đá ngây cúi cẩm ngẩn xuống thạch nhìn nhìn
thở nhẹ cũng Căncó penthousethể nàytạo rộngthành lớntiếng đếnvọng. mức ngay cả tiếng
Tôi lẳng lặng kéo vali vào phòng ngủ phụ.
còn bênxảo tuyệt trắng, một tỏa phải.với nhiên bên hộp hơi Đặtnhãn không trong Quả trà nóng trên mác có là nhiên, Thiết hổi. tủ in lấy lá chiếc Quan Mở đầu tiếng một trà gối Âm chiếc giường Phúc hộp xanh đã được tủ là Kiến. sữa đã đượcđóng lạnh một tươi được kêgói mini ấm nào, hãm caovô ra, trà chỉ sẵn, ởcùng bên bằng chễm vẫn phíatinh trong sứ chệ
tay ôm lấy Tôimặt. thả mình ngồi phịch xuống giường, mệt mỏi đưa
Ba giờ sáng.
Tôi hoàn toàn trằn trọc không sao ngủ được.
đã mùitôi là từng hương—mùidọn mùi đứng nướcđến. hương Chẳngở hoa cộp phảicăn nam mác vìphòng giới Cố nệmnày nhè Trầm, giườngrất nhẹ cứ quálâu, phảng như mềm,rất phất thể màlâu khắp anh làtrước không ta vìkhi gian,
khỏi phòng.Tôi khoác vội chiếc áo choàng ngủ rồi bước ra
cósáng hệtheo thốngtừng Cả đèn bước căn cảm chân penthouse ứng tôi chìm dọc qua. tronghành bónglang tốilà tĩnhtự mịch,động chỉbật
điện trước này tử. mộtlàm cánhbằng Tôi cửa gỗ bước đôi—khác sẫm dọc hẳn màu theo với và dãy cửa được hành phòng lắp lang ngủ khóa và chính, vân dừng cánh tay lại cửa
Là thư phòng.
Điều khoản thứ nhất: Tuyệt đối không được bước vào.
vươn ra, rồi Tôilại đứngngập chônngừng chânrụt trướcvề. cửa, bàn tay vô thức
phòng lùatranh Tấm bị quacỡ vải gió khelớn. đen Nhưngthổi cửa—Cố che đúngtốc Trầm kín khoảnhlên, đã một khắcđể quên vật đó,lộ đóng thể mộtra cửa nào cơngóc sổ đó giócủa ngoài giữa lạnhmột ban thư chợtkhung công.
Tôi không kiềm chế nổi sự tò mò.
khóa.Tôi khẽ đẩy nhẹ cánh cửa—hóa ra nó không hề
trước mực, cửa mắt chỉ sổ, tôi. córọi Bên ánh thẳng trong trăng xuống thư hiu bức phòng hắt tranh là vằng khổng một vặc lồ mảnh hắt đang tối vào dựng đen từ ngay như khung
Đó là một bức tranh phác họa bằng chì than.
đã tuột một Tấmnửa vảixuống đensàn vốnnhà. dĩ dùng để che chắn nay
cho màu nhựa ba nước tôi vàng rẻ đại mưa, ở đã tiền, học, Ngườivà khu sờn khẽ chiếc trongkhuôn chợ cũ—giống nghiêng váy tranhmặt Hàng hệt đầu mà làkia... Châu—cô chiếc mỉm mẹ một gái váy cười, đã cô ấy tôi mái tự gái tay từng tóc tay mặc che mặc bết lựa chiếc chiếc hồi dính mua váy ô năm vì
Chính là khuôn mặt của tôi.
Giống đến 90%, không, phải là 99% mới đúng.
kèm theo ngày Nơitháng: gócCố dướiTrầm, cùng15/09/2017. bên phải là dòng chữ ký
Bảy năm về trước.
thiếutã. niên gục Đúngngã vàodưới cáigầm ngàycầu màvượt tôigiữa đãmột cứucơn sốngmưa mộttầm
chạm vào khung Cảtranh. người tôi run lẩy bẩy, đầu ngón tay khẽ
"Thấy rồi sao?"
sau, khoảng cách Mộtgần giọngđến nóimức khànchỉ đặccách chợttôi vangnửa lênbước từchân. phía
Tôi giật thót mình, vội vã quay người lại.
tóc hành anh thun lặng đánh lang. đã trắng lẽ rối Anh đứng đơn Cốngắm hệt chỉ ở giản, Trầmnhìn như mặc đó hai đangtôi. người một từ tay đứng vừa chiếc rất đút lẫn mới quần lâu, sâu trong tỉnh dài rất vào bóng giấc—hoặc ống lâu túi tối cũng suông rồi quần, của có và chỉ mái dãy thể, áo để
tự tiện xông Anhvào khôngthư hềphòng tỏcủa ramình. tức giận vì tôi đã
mắtvết lấpthương loángcũ Anh dưới đã chỉ ánh rỉ lẳng trăng máu lặng mờ từ nhìn ảo, lâu. tôi,trông nốtxót ruồixa nơinhư khóemột
Thiết lại run Quan bên rẩy, Âm." cạnh"tại "Vậy tôi, sao thì ngay tôi đừng trước lại hỏi," bức biết anh tranh cô cất ấy, chỉ bước chất thích đi giọng uống vào, trầm trà dừng khẽ
bên phải.""Tại sao tôi lại biết cô quen ngủ nghiêng về
Ánhthẳm trăngcủa bàngngười Anh bạc đàn chậm soi ông rãi rọi ấy: quayvào đầu,đôi nhìnđồng thẳngtử vàođen mắtnhánh, tôi.sâu
suốt bảy năm "Vàtrời." tại sao... tôi lại mải miết đi tìm cô
