Menu

📖 CHƯƠNG 3

~10 phút đọc2.025 từ3/6 chương

Đêm đó, tôi hoàn toàn mất ngủ.

Bức tranh phác họa bằng chì than dựng giữa thư phòng giống như một lời thú tội không lời. Cố Trầm chẳng buồn giải thích thêm nửa lời, anh chỉ lẳng lặng đóng cửa thư phòng, khóa vân tay lại, rồi tan biến vào dãy hành lang tối tăm—bỏ mặc tôi đứng chôn chân tại đó, trái tim đập liên hồi vì một câu nói: "Tôi đã mải miết đi tìm cô suốt bảy năm."

Bảy giờ kém mười lăm phút sáng hôm sau.

Cố Trầm đã ngồi nhâm nhi bữa sáng ngoài phòng khách. Anh mặc bộ vest chỉnh tề, tay cầm tờ Thượng Hải Thương Báo, thái độ điềm nhiên như thể chuyện tối qua chưa từng xảy ra. Vị thợ may lão luyện đang khom người bên cạnh, cẩn thận chỉnh lại từng đường kim mũi chỉ trên chiếc áo sơ mi của anh—đúng chuẩn phong thái của "Hoàng thái tử Thượng Hải".

"Mặc bộ này đi." Anh không buồn ngước mắt lên, chỉ tay về phía chiếc hộp đặt trên sofa.

Bên trong là một bộ sườn xám màu xanh ngọc bích, điểm xuyết những bông hoa mẫu đơn thêu tay tinh xảo, mang nét cổ điển nhưng không hề già dặn—vô cùng phù hợp với hình tượng một người cháu dâu mới về ra mắt, cần phải hiếu thuận với bà nội.

Tôi không thắc mắc tại sao anh ta lại rành rẽ số đo của mình đến vậy. Kể từ đêm qua, tôi đã tự hứa sẽ thôi đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn như thế.

Tư Nam Công Quán.

Khu biệt thự mang đậm kiến trúc Pháp cổ kính tọa lạc ngay giữa lòng Phố Tây. Những bức tường gạch đỏ phủ đầy rêu phong, ban công bằng sắt uốn lượn nghệ thuật. Giá trị mỗi mét vuông ở đây thừa sức tậu được một căn hộ ba phòng ngủ ở vùng ven, và hiện tại, đây chính là dinh thự của Lão phu nhân nhà họ Cố.

"Trầm Trầm!"

Một bà cụ với mái tóc bạc phơ đang ngồi trên xe lăn ngoài hiên nhà. Bà mặc chiếc áo dài may bằng gấm thượng hạng, tay lần tràng hạt bằng gỗ trầm hương. Vừa thấy bóng Cố Trầm từ xa, bà đã rạng rỡ vẫy tay gọi, đôi mắt cười tít lại—trái ngược hoàn toàn với vẻ uy nghiêm, đạo mạo mà tôi từng hình dung về vị nữ chủ nhân quyền lực của gia tộc họ Cố.

"Bà nội." Cố Trầm sải bước thật nhanh tới, cúi người ôm chầm lấy bà, rồi—anh quay người lại, nắm lấy tay tôi kéo sát vào người, cánh tay anh vòng qua eo tôi một cách tự nhiên đến mức đáng sợ.

Cả người tôi lập tức cứng đờ.

"Đây là vợ của con, Lâm Du." Giọng anh đột nhiên dịu dàng đến lạ thường, ánh mắt nhìn tôi sâu thẳm khó dò, "Du Du, mau chào bà đi em."

Du Du sao?

Tôi nghe mà buồn nôn.

Nhưng tôi vẫn cố ép mình phải diễn cho trọn vai. Tôi cúi đầu, nở một nụ cười ngọt ngào nhất có thể: "Cháu chào bà ạ. Cháu... cháu rất vui vì được gặp bà."

Lão phu nhân ân cần nắm lấy tay tôi, ánh mắt hiền từ lướt một dọc từ đầu đến chân: "Xinh xắn quá, thật sự rất xinh. Nhìn con bé thật hiền lành, tao nhã, không hề giống mấy cô tiểu thư phù phiếm, xốc nổi ngoài kia. Trầm Trầm, cháu đúng là có phúc lắm đấy."

Cố Trầm bật cười—một nụ cười hiếm hoi khiến anh trông như biến thành một người hoàn toàn khác. Anh siết chặt vòng tay quanh eo tôi, cúi đầu thì thầm vào tai: "Cười tươi hơn chút nữa đi, bà đang nhìn kìa."

Tôi nghiến răng ken két, lén lút đưa chân đạp mạnh vào chân anh dưới gầm bàn.

Anh chẳng hề nhăn nhó lấy một cái, ngược lại càng ôm tôi chặt hơn, rồi bất thình lình—anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên thái dương tôi.

Mặt tôi đỏ lựng lên thật sự.

Không phải vì ngượng ngùng trước nụ hôn đó, mà là vì tức giận.

"Thôi, vào ăn cơm nào," bà nội tủm tỉm cười đầy ẩn ý, "Hai đứa muốn tình tứ thì lát nữa về phòng ngủ tha hồ mà âu yếm. Bà già này tuy mắt kém nhưng chưa có mù đâu nhé."

Bữa cơm diễn ra hệt như một cuộc chiến ngầm.

Cố Trầm liên tục gắp thức ăn bỏ vào bát tôi, ân cần dùng khăn giấy lau khóe miệng cho tôi—những hành động thân mật đến mức thái quá mà tôi không thể chối từ, bởi bà nội cứ ngồi đó, nở nụ cười mãn nguyện nhìn hai chúng tôi chằm chằm.

"Du Du ăn món này đi, bổ sung nhiều collagen lắm đấy," anh dịu dàng dỗ dành, nhưng ánh mắt sắc lẹm lại phóng về phía tôi như một lời cảnh cáo: "Biểu hiện cho tốt vào."

"Cảm ơn... chồng yêu," tôi gắp một miếng cá đã gỡ sạch xương nhét thẳng vào miệng anh, cố tình dùng đầu đũa đâm mạnh vào môi anh, "Anh cũng ăn đi chứ, đừng chỉ mải lo cho em thế."

Bà nội vui vẻ vỗ tay cười xòa: "Thấy hai đứa hạnh phúc thế này, bà yên tâm rồi. Trầm Trầm này, thế bao giờ hai đứa định cho bà bế chắt đây?"

Cố Trầm đang nhấp một ngụm trà, nghe vậy liền suýt sặc.

"Chúng con... vẫn đang cố gắng ạ," anh quay sang nhìn tôi, đuôi mắt khẽ nheo lại đầy nguy hiểm, "Đúng không, Du Du?"

Tôi nghiến răng bồi thêm một cú đạp nữa, lần này tôi dùng hẳn gót giày nhọn.

"Dạ vâng ạ," tôi cúi đầu bẽn lẽn, "Nhưng dạo này chồng con bận rộn quá, đêm nào cũng về muộn..."

Lão phu nhân cười ha hả trêu chọc: "Cái thằng ranh này, có cô vợ xinh đẹp thế kia rồi thì bớt tham công tiếc việc lại đi. Tranh thủ về sớm mà hú hí với vợ chứ!"

Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh bước vào—đó là Trần Mặc, thư ký riêng của Cố Trầm, đồng thời cũng là bạn học cùng khóa đại học Phục Đán với anh. Trên tay anh ta ôm một xấp tài liệu dày cộp.

"Cố tổng, hợp đồng dự án Lục Gia Chủy cần ngài ký gấp..." Trần Mặc chợt khựng lại, ánh mắt chạm phải tôi trong bộ sườn xám, rồi cả người anh ta sững sờ.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi trân trân cứ như thể vừa gặp ma.

"Cô... cô chính là cô gái mặc váy vàng năm đó sao?" Trần Mặc lắp bắp kinh ngạc, vứt sạch cả phép tắc tối thiểu với cấp trên, "Cố tổng, cuối cùng anh cũng tìm được..."

"Câm mồm." Cố Trầm đứng phắt dậy, chất giọng lạnh lẽo như muốn đóng băng cả căn phòng.

Nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

Tôi đã nghe thấy tất cả.

"Cô không biết gì sao?" Trần Mặc quay ngoắt sang nhìn tôi, khuôn mặt đỏ bừng lên vì kích động, "Cố tổng đã âm thầm trả thay món nợ 140 tỷ cho bố cô từ hồi tháng trước rồi. Khoản nợ 70 tỷ còn lại thực chất là cái bẫy do Tập đoàn Vương thị giăng ra—bọn chúng định mượn cớ nợ nần để bắt cóc cô, nhằm uy hiếp Cố tổng phải nhượng lại dự án khu đất vàng ở Lục Gia Chủy. Cái bản hợp đồng hôn nhân này... thật ra chỉ là một vỏ bọc để cô được bảo vệ hợp pháp dưới danh nghĩa Luật Hôn nhân, được vệ sĩ túc trực bảo vệ 24/7, và quan trọng nhất là đám giang hồ đòi nợ kia sẽ không dám động đến một sợi tóc của phu nhân 'Hoàng thái tử Thượng Hải'..."

"Trần Mặc." Giọng Cố Trầm lạnh tanh như băng tuyết, "Cút ngay."

Trần Mặc run rẩy đặt xấp hợp đồng xuống bàn, lầm lũi lui ra ngoài.

Cả phòng ăn chìm vào bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Bà nội nhíu mày thắc mắc: "Có chuyện gì vậy?"

"Dạ không có gì đâu bà, chút chuyện cỏn con trên công ty ấy mà." Cố Trầm ngồi sụp xuống ghế, sắc mặt trắng bệch, bàn tay siết chặt lấy tách trà.

Tôi lặng lẽ quan sát anh.

Nhìn chằm chằm vào gã đàn ông vừa bị vạch trần bí mật—kẻ đã âm thầm gánh vác món nợ khổng lồ thay bố tôi, ra sức bảo vệ tôi khỏi lưỡi hái tử thần của bọn bắt cóc, nhưng lại chọn cách đánh lừa tôi bằng một bản hợp đồng hôn nhân sặc mùi toan tính.

"Con xin phép ra ngoài hít thở chút không khí." Tôi từ tốn đứng dậy, chất giọng điềm tĩnh đến lạ lùng.

Tôi không hề bỏ chạy.

Tôi sải bước đi thẳng vào thư phòng của lão phu nhân—một căn phòng nhỏ ngập tràn những cuốn sách cổ và thoang thoảng mùi hương trầm xoa dịu tâm hồn.

Nằm chễm chệ trên chiếc bàn gỗ gụ là một cuốn sổ tay nhỏ màu đen.

Là nhật ký của Cố Trầm.

Tôi lật mở cuốn sổ, dừng lại ở trang ghi chép ngày hôm qua—đúng vào ngày tôi đặt bút ký tên vào bản hợp đồng:

"Hôm nay phải ép cô ấy sập bẫy. Nhưng bên trong cái bẫy ấy chỉ có anh và sự an toàn tuyệt đối dành cho em. Cô ấy chắc chắn sẽ hận anh. Nhưng ít nhất, cô ấy được sống. — Cố Trầm, tháng 3 năm 2024."

Bàn tay tôi run lẩy bẩy lật ngược về trang trước đó, đúng vào cái ngày tôi cứu mạng anh 7 năm về trước:

"15/09/2017. Trời mưa tầm tã. Cô gái mặc váy vàng. Tên cô ấy là Lâm Du, sinh viên khoa Kiến trúc, Đại học Đồng Tế. Tôi nhất định sẽ tìm được cô ấy. Cho dù có phải đánh đổi cả phần đời còn lại."

Một bàn tay thình lình vươn ra từ phía sau, dập mạnh cuốn nhật ký lại.

Cố Trầm đứng sừng sững ở đó, hơi thở dồn dập vì mải đuổi theo tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu:

"Em thấy hết rồi."

Đó không phải là một câu hỏi. Mà là một lời khẳng định chắc nịch.

Tôi quay người lại, đối diện thẳng với anh—người đàn ông đã dùng phương thức tồi tệ nhất để bảo vệ tôi, kẻ đã tính toán chi li từng đường đi nước bước để lùa tôi vào chiếc lồng son do chính tay anh tạo ra, không vì bất cứ mưu đồ vụ lợi nào, mà chỉ vì... yêu sao?

"Tại sao anh không nói ra?" Tôi cất tiếng hỏi, chất giọng khàn đặc đi vì kìm nén, "Tại sao anh không nói cho tôi biết anh đã trả xong nợ? Tại sao lại để tôi đinh ninh rằng mình đang bị ép buộc?"

Anh chìm vào im lặng rất lâu, rồi chậm rãi đưa tay lên chạm vào má tôi—những ngón tay lạnh buốt thấu xương:

"Vì anh sợ."

"Sợ cái gì cơ chứ?"

"Sợ khi em biết anh đã âm thầm theo dõi em suốt 7 năm qua, em sẽ lại tìm cách trốn chạy như lần trước. Sợ em kiêu hãnh cự tuyệt sự bảo vệ của anh. Và sợ... lại một lần nữa để vuột mất em."

Tôi vô thức lùi lại một bước, tấm lưng chạm hẳn vào giá sách lạnh lẽo.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra sự thật—gã đàn ông đang đứng trước mặt tôi đây hoàn toàn không phải là một kẻ máu lạnh thích lợi dụng người khác.

Anh ta chỉ là một kẻ si tình đến phát điên, đang run rẩy vì sợ hãi tôi sẽ căm ghét anh.

HomeTrước
Sau