Menu

📖 CHƯƠNG 1

~9 phút đọc1.880 từ1/6 chương

"Cô muốn ảnh khỏa thân của bố mình bị phát tán lên nhóm WeChat khoa Kiến trúc, hay là ký vào đây?"

Gã đeo tràng hạt ném tấm thẻ nhựa vào mặt tôi.

Tấm thẻ rơi chỏng chơ trên nền gạch bệnh viện. Mặt trước in logo công ty tài chính "Thiên Hữu". Mặt sau là ảnh chụp màn hình điện thoại—bố tôi, Lâm Chấn Đông, cựu giám đốc nhà máy thép, đang trong tình trạng không mảnh vải che thân, tay cầm tấm biển ghi nợ 1,75 tỷ đồng, những vết bầm tím trên ngực ông còn chưa kịp xóa bằng phần mềm chỉnh sửa.

Hành lang bệnh viện Trường Chinh, quận Hoàng Phố lúc hai giờ sáng lạnh thấu xương.

Tôi không nhặt tấm thẻ lên.

Tôi nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ICU phía sau lưng gã đeo tràng hạt, nơi ngọn đèn đỏ báo hiệu "Đang phẫu thuật" vẫn sáng, rành rọt nói: "105 tỷ. Tôi ký. Nhưng tôi có điều kiện."

Gã đeo tràng hạt sững sờ.

Chắc hẳn gã không ngờ rằng, một con nợ đang bị bốn gã đàn ông bặm trợn vây ép giữa hành lang bệnh viện tầng ba lúc nửa đêm nửa hôm, lại dám mở miệng với cái giọng điệu như thể đang đàm phán hợp đồng mua bán doanh nghiệp.

"Mày..." Gã giơ tay lên định đánh.

"Đánh tôi đi, bố tôi chết trong kia, các anh mất trắng." Tôi nhếch mép, liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay đã cũ—chỉ còn bốn tiếng nữa là đến hạn chót đóng viện phí phòng ICU. "105 tỷ, không thiếu một xu. Nhưng điều kiện là người đó phải có bản lĩnh khiến 'Thiên Hữu' của các anh hóa thành tro bụi chỉ trong một đêm. Có người như vậy không?"

Gã đeo tràng hạt khựng lại.

Đúng lúc đó, tiếng "ding" của thang máy vang lên.

Cửa mở ra, dù không có ai bấm nút gọi tầng.

Bốn gã áo đen đang vây quanh tôi lập tức đứng thẳng tắp như cột điện, tay vội rút khỏi túi quần nơi giấu sẵn dao găm.

Một người đàn ông bước ra ngoài.

Bộ vest đen may đo cao cấp vừa vặn ôm sát cơ thể, đường cắt ở vai sắc lẹm như dao cạo. Anh ta rất cao, chừng một mét tám lăm, đôi giày da thủ công dẫm lên mặt sàn đá hoa cương mà không phát ra nửa điểm tiếng động. Phía sau anh là bốn tên vệ sĩ mặc áo Tôn Trung Sơn, im lìm như những bóng ma dán chặt trên tường.

"Cố... Cố tổng?" Giọng gã đeo tràng hạt run lẩy bẩy, "Ngài... sao ngài lại đến đây..."

Người đàn ông họ Cố kia chẳng buồn liếc mắt nhìn gã.

Anh đi thẳng về phía tôi, dừng lại ở khoảng cách nửa bước chân. Sự chênh lệch chiều cao buộc tôi phải ngước nhìn. Gương mặt anh lạnh lùng đến mức không có lấy một tia biểu cảm, nơi đuôi mắt phải điểm một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt, tựa như giọt nước mắt đóng băng trên nền tuyết trắng.

Anh liếc nhìn tấm thẻ nhựa rơi trên sàn, rồi dời mắt sang tôi.

"Lâm Du?"

Giọng nói trầm thấp, mang theo âm điệu uể oải, biếng nhác đặc trưng của giới thượng lưu Thượng Hải.

"Là tôi." Tôi đứng thẳng lưng, không hề lùi bước, "Cố Trầm?"

Anh khẽ nhướng mày. Có vẻ như anh không ngờ tôi lại biết tên anh.

Một tên vệ sĩ bước lên, kính cẩn đưa cho anh tệp hồ sơ màu xanh sẫm. Anh không mở ra xem mà đặt thẳng lên chiếc ghế nhựa cạnh tôi.

"Ký đi." Anh cất lời, "105 tỷ. Tiền nợ của bố cô, cộng thêm cả viện phí, tôi sẽ thanh toán sạch sẽ trong vòng một giờ."

Tôi nhìn chằm chằm vào bìa hồ sơ—"Hợp đồng hôn nhân", bên dưới đóng mộc đỏ chót của Tập đoàn Cố thị.

"Thời hạn bao lâu?" Tôi hỏi, tay không hề đụng vào tệp hồ sơ.

"Ba tháng." Anh giơ ba ngón tay lên, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón út khẽ lấp lánh dưới ánh đèn, "Đóng vai vợ tôi trước mặt bà nội. Ba tháng sau, đường ai nấy đi. Trong thời gian đó, cô sẽ ở phòng ngủ phụ tại Thang Thần Nhất Phẩm, hai bên nước sông không phạm nước giếng."

Gã đeo tràng hạt nuốt ực nước bọt.

Thang Thần Nhất Phẩm—khu căn hộ đắt đỏ bậc nhất Lục Gia Chủy, sở hữu tầm nhìn ôm trọn Bến Thượng Hải, giá trị mỗi mét vuông ở đó đủ để mua đứt một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô.

Tôi cúi người, nhặt tấm thẻ nhựa in ảnh thế chấp khỏa thân dưới sàn lên.

Rồi thẳng tay xé nát nó ngay trước mặt Cố Trầm, trước mặt bốn gã đòi nợ bặm trợn và trước cả camera an ninh của bệnh viện.

Tiếng xé giấy vang lên chói tai giữa hành lang tĩnh mịch.

"Cố tổng," tôi ném vụn thẻ vào thùng rác, ngẩng cao đầu đáp trả, "Ngài nghĩ 105 tỷ có thể mua đứt được nhân cách của tôi sao?"

Ánh mắt Cố Trầm chợt lóe lên tia khác lạ.

Đây là lần đầu tiên anh thực sự chú tâm nhìn tôi, chứ không phải cái nhìn đánh giá một "con nợ" hay một "bên B tiềm năng".

Tôi lạnh nhạt nói tiếp: "Tôi đồng ý ký, là vì bố tôi đang nằm thoi thóp trong phòng ICU kia, ông ấy cần tiền để mua lại mạng sống cho ngày mai. Không phải vì tôi sợ ngài, cũng chẳng phải vì tôi thèm khát được bước chân vào cái căn hộ Thang Thần Nhất Phẩm ngắm Bến Thượng Hải của ngài. Nếu ngài coi tôi là con rối mặc sức giật dây, thì ngài tìm nhầm người rồi. Tôi thà ra cầu vượt ở đường Nam Kinh Đông Lộ ôm đàn ăn xin, chứ tuyệt đối không bán rẻ nhân cách."

Cả hành lang chìm vào im lặng chết chóc.

Hai gã áo đen sợ hãi nuốt nước bọt cái ực.

Cố Trầm không nói gì.

Anh vẫn nhìn tôi—nhìn đôi tay đang run lên vì lạnh nhưng vẫn siết chặt thành nắm đấm, nhìn quầng thâm đen quạch quanh mắt tôi do thức trắng ba đêm liền, nhìn cả vệt máu đã khô cứng trên cổ tay chiếc áo sơ mi trắng của tôi (đó là máu của bố dính vào lúc cấp cứu).

Rất lâu sau.

Anh rút từ túi trong của chiếc áo vest ra một cây bút máy Montblanc, đưa về phía tôi.

"Dùng cây này đi." Giọng anh đều đều bình thản, không còn vẻ sắc lạnh như ban nãy, "Cây bút của cô—cây Parker đời cũ đó—cạn mực rồi. Tôi biết."

Tôi khẽ sững người.

Sao anh ta lại biết tôi dùng bút Parker? Sao anh ta biết nó đã hết mực?

Tôi không nhận lấy cây bút của anh. Tôi tự mò mẫm trong túi áo khoác, rút ra một cây bút bi nhựa rẻ tiền loại bán đầy rẫy ở mấy tiệm thuốc quanh bệnh viện.

"Không cần phiền vậy," tôi lật mở tệp hợp đồng, dùng cây bút bi chật vật ký tên lên tờ giấy nợ của gã đeo tràng hạt ban nãy, rồi dứt khoát ký tiếp vào bản hợp đồng của Cố Trầm, "Tôi mượn của ngài 105 tỷ. Đã ký. Nhất định sẽ trả đủ."

Nét chữ của tôi xệch xoạc vì dùng loại bút bi rẻ tiền, nhưng từng nét bút đều hằn sâu suýt chọc thủng tờ giấy, tựa như những nhát dao chém xuống.

Cố Trầm nhận lại hợp đồng, chẳng buồn kiểm tra mà đưa luôn cho tên vệ sĩ.

"Thu dọn đồ đạc đi." Anh xoay người sải bước về phía thang máy.

"Khoan đã," tôi gọi giật anh lại, chất giọng khàn đặc vì kiệt sức, "Sao ngài biết tôi dùng bút Parker? Sao ngài biết nó đã hết mực? Và sao ngài... lại biết tôi?"

Cửa thang máy mở ra.

Cố Trầm bước vào trong, quay lưng lại phía tôi. Ánh đèn sáng loáng trong thang máy phản chiếu lại gương mặt anh—vẫn lạnh lùng như thế, nhưng nốt ruồi nơi khóe mắt dường như khẽ giật nhẹ.

"Ngày mai," giọng anh trầm trầm truyền ra từ trong thang máy, nhỏ dần khi hai cánh cửa khép lại, "phòng ngủ phụ hướng Đông, gối đã được kê cao ở bên phải. Trong tủ lạnh không có sữa tươi đâu. Chỉ có trà Thiết Quan Âm thôi. Tôi biết cô không uống sữa, chỉ thích uống trà."

Cửa thang máy đóng sầm lại.

Tôi như bị chôn chân tại chỗ, cây bút bi nhựa trong tay khẽ run rẩy.

Tôi chỉ thích uống trà Thiết Quan Âm.

Thói quen này, ngay cả bố ruột cũng không hề hay biết.

Tôi quen ngủ nghiêng về bên phải và luôn phải nằm gối cao—sở thích này, đến cô bạn thân cùng phòng thời đại học còn chẳng nhớ nổi.

Vậy mà người đàn ông xa lạ vừa mới chạm mặt lần đầu tiên kia, lại nắm rõ như lòng bàn tay.

"Cô Lâm!" Cửa phòng ICU đột ngột mở tung, một nữ y tá thó đầu ra, khuôn mặt đỏ bừng vì kích động, "Đúng là kỳ tích! Bố cô tỉnh lại rồi! Ông ấy... ông ấy đang gọi tên cô kìa!"

Tôi lập tức quay ngoắt lại, chạy như bay về phía phòng bệnh, đến mức cây bút bi rẻ tiền tuột khỏi tay rơi lạch cạch xuống sàn cũng chẳng hề hay biết.

Phía sau tôi, hai gã áo đen và gã đòi nợ đeo tràng hạt kia đã lặn mất tăm từ bao giờ, cứ như thể chưa từng tồn tại.

Bệnh viện Trường Chinh lại chìm vào sự tĩnh mịch vốn có.

Chỉ có ánh đèn hắt vào từ ô cửa sổ nơi cuối hành lang—đó là ánh đèn rực rỡ phồn hoa của khu Lục Gia Chủy, của tháp Kim Mậu chọc trời rực sáng giữa màn đêm, nơi ở tầng 88, có một người đàn ông đang chắp tay đứng trước ô kính toàn cảnh, phóng tầm mắt nhìn thẳng về phía bệnh viện.

Cố Trầm cuộn chặt bản hợp đồng trong tay, ngón tay cái khẽ vuốt ve hai chữ "Lâm Du" nét mực vẫn còn chưa ráo.

"Bảy năm rồi," anh thầm thì với bóng đêm Thượng Hải bên ngoài ô cửa kính, giọng nói khàn đặc đến mức tưởng chừng như không thốt nên lời, "cuối cùng... anh cũng tóm được em rồi."

Đặt trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun ngay cạnh anh, là một tấm ảnh đã ố vàng.

Trong ảnh, giữa cơn mưa tầm tã trên đường phố Thượng Hải năm nào đó, một cô gái mặc chiếc váy màu vàng đã cũ, tay cầm chiếc ô nhựa rẻ tiền, đang cúi người lay gọi một thiếu niên nằm gục trong vũng máu dưới gầm cầu vượt.

Mặt sau của bức ảnh, nét chữ cứng cáp nắn nót ghi lại dòng ngày tháng: 15/09/2017.

Home
Sau