Menu

📖 CHƯƠNG 3

~6 phút đọc1.105 từ3/9 chương

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn thoáng qua một tia ngỡ ngàng. Đám Cẩm y vệ phía sau đồng loạt tuốt kiếm ra. Hắn xua xua tay, những người đó lặng lẽ thu kiếm lại.

Ta rướn người ra, hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên gò má sắc sảo của hắn. Hôn xong, ta nhìn ngắm một cách đầy mãn nguyện.

"Như vậy coi như là đóng dấu rồi nhé! Phu quân, buổi tối ta đợi chàng về thành thân. . ."

Người bên cạnh hắn thấy ta hôn hắn xong, đôi mắt trợn ngược như mắt trâu, kinh hãi đến mức đao trong tay cầm không vững.

"To gan!

Nữ tử phương nào dám sỉ nhục, khinh nhờn Tạ đại nhân!"

Ta ngơ ngác hỏi hắn:

"Chuyện chúng ta thành thân, chàng vẫn chưa nói cho người khác biết sao? Sao thuộc hạ của chàng dường như còn chưa hay biết gì vậy?"

Hắn khẽ ho hai tiếng: "Nàng đến bất ngờ quá, vẫn chưa kịp thông báo cho bọn họ. . ."

Ta gật đầu, nghe cũng có vẻ hợp lý. Nguyễn gia và Tạ gia định hôn ước từ khi còn bé, đích tỷ và công tử Tạ gia đã nhiều năm không gặp lại.

Tạ lang quân chơi gà đua ngựa, không nên thân, đích tỷ cứ nhắc đến hắn ta là lại nổi giận. Nhưng Tạ gia gia thế giàu có, Đại phu nhân không nỡ từ bỏ hôn sự này. Cho đến đêm trước ngày cưới, đích tỷ lấy cái chế-t ra ép buộc, bà ta mới bất đắc dĩ thỏa hiệp đưa ta tới đây.

Nghĩ lại thì vị công tử Tạ gia trác táng này chắc cũng chẳng muốn cưới đích tỷ đâu.

Hắn thản nhiên quay mắt đi, thấp giọng quở trách thuộc hạ:

"Sau này nói năng chú ý một chút. Đừng có lúc nào cũng hù dọa nàng ấy."

Đám Cẩm y vệ bên cạnh hắn đều đồng thanh vâng lệnh, nhưng ánh mắt nhìn ta càng thêm kỳ quái.

Kiệu hoa đi từ một viện tử của Tạ gia này đến một viện tử của Tạ gia khác rộng hơn, lớn hơn.

Hắn nói với ta rằng hãy đợi hắn ở phủ, rồi dẫn theo Cẩm y vệ vội vàng rời đi. Ta đợi đến tận khi trời tối, sau đó thực sự buồn ngủ không chịu nổi, nằm bò trên giường của hắn mà thiếp đi.

Trên chăn gối có hương ngọc đàn trên bộ phi ngư phục của hắn, lại pha lẫn một chút mùi má-u tươi nguy hiểm.

Giấc ngủ này ta ngủ cực kỳ sâu. Trên suốt quãng đường kiệu hoa đưa đến kinh thành, Đại phu nhân sợ ta sẽ bỏ trốn giữa chừng làm hỏng hôn sự của đích tỷ nên đã phái người canh chừng ta. Ngay cả khi đi đại tiểu tiện cũng có nha hoàn nhìn chằm chằm. Kiệu hoa thì vừa nhỏ vừa cứng, suốt mười ngày qua chỉ có thể chợp mắt được một lát, cả người đều đau nhức.

Lúc tỉnh lại trời đã tối mịt, vẫn chưa thấy người hứa thành thân với ta trở về. Trong viện không thấy chút sắc màu vui mừng nào, càng đừng nói đến khách khứa tới dự tiệc. Bộ giá y trên người ta vẫn chưa thay, sớm đã trở nên nhăn nhúm. Tâm trạng cũng giống như giá y trên người vậy, thắt lại một cục.

Hứa tối về sẽ thành thân với ta cũng là lừa ta sao? Là để trấn an ta, lừa ta tới đây vì sợ ta gây chuyện làm mất mặt mũi Tạ gia.

Chờ không được hắn về, ta đứng dậy định rời đi.

Còn chưa đi tới cửa đã bị người ta ngăn lại.

Nha hoàn sốt sắng nói: "Cô nương hãy đợi thêm một chút. Đại nhân công vụ bận rộn, thường nửa đêm mới về, không phải cố ý tránh mặt cô nương đâu."

Hả? Hắn không phải là công tử bột trác táng sao? Mà cũng tận tụy với công việc thế à?

Ta lập tức có cảm giác như mình đã trách lầm hắn.

Lại nghĩ đến khuôn mặt lạnh băng nhưng cực kỳ tinh tế và đẹp đẽ kia của hắn, ta nghiến răng một cái: "Được, ta lại tin hắn một lần cuối cùng."

Quay lại phòng, cái giường đó của hắn cứ như có ma lực, vừa tựa vào ta lại ngủ mất.

Trong cơn mơ màng, ta nghe thấy tiếng nói chuyện trầm thấp bên ngoài. Một bóng đen cung kính đứng trước mặt phu quân ta. Gió đêm thổi làm những hoa văn quỷ dị trên bộ phi ngư phục của hắn bay phấp phới.

"Thống soái, đã dò hỏi rõ ràng rồi. Đều cùng họ Tạ. . . Nàng ấy đến không đúng lúc, vừa vặn gặp lúc Thống soái dẫn người tới khám xét Tạ gia. . ."

"Thống soái, đã điều tra rõ rồi, có cần nói cho nàng ấy biết không?"

"Phu quân. . ." =’Ta lờ mờ gọi hắn, dụi đôi mắt ngái ngủ nhìn bóng lưng hắn đang chắp tay đứng đó.

Hắn khẽ nhấc ngón tay, người ngoài cửa hoảng hốt ngậm miệng lại.

"Vừa rồi các ngươi nói đã nhầm lẫn chuyện gì cơ?"

Nghe thấy ta gọi hắn là phu quân, dáng người cao lớn dưới bộ bào phi ngư của hắn lại khựng lại.

Ta đi tới trước mặt hắn. Ánh mắt hắn hạ xuống, rơi trên mu bàn chân ta. Ta quá buồn ngủ nên đã cởi sạch giày tất để ngủ bù trên giường hắn một lúc lâu. Do vội vàng chạy tới trước mặt hắn mới sực nhớ ra mình không đi giày.

"Nhắm mắt lại!" Giọng nói lạnh lùng khó chịu vang lên.

Thuộc hạ bên cạnh hắn vội vàng nhắm chặt mắt. Dưới bộ phi ngư phục, lồng ngực rắn chắc của hắn hít một hơi thật sâu, rồi dễ dàng bế ngang ta lên đưa về giường.

"Chỉ là nhầm hỷ bào thôi. . ."

Hắn rủ hàng mi dài, không nhìn rõ màu sắc nơi đáy mắt, ôn tồn giải thích với ta.

Hắn cúi người cầm đôi giày tất bên cạnh giường lên xỏ vào chân cho ta. Những ngón tay quanh năm cầm tú xuân đao có lớp chai mỏng, lúc lướt qua cổ chân thấy rất ngứa. Ta từ nhỏ đã rất sợ ngứa.

"Đừng, đừng chạm vào đó. . ."

Đầu ngón tay hắn đang giữ cổ chân ta khựng lại.

HomeTrước
Sau