📖 CHƯƠNG 2
Ta nhìn đến ngẩn ngơ, ngay cả hơi thở cũng như ngừng trệ. A, trên đời này sao lại có người vừa đẹp lại vừa đáng sợ đến thế?
Lại còn vừa vặn chính là phu quân mà ta phải gả!
Trong đám người quỳ đầy sân, có một nam tử trẻ tuổi sau khi nhìn thấy ta, lại nhìn thấy giá y trên người ta thì trở nên kích động.
Hắn ta bị bịt miệng, kêu ư ư không ngừng. Trên người hắn ta cũng mặc y phục màu đỏ. Thật là trùng hợp quá. . .
Người ngồi trên ghế đứng dậy, những ngón tay thon dài rũ sạch má-u trên lưỡi đao.
Hắn nở một nụ cười ngông cuồng lạnh lẽo:
"Lại thêm một kẻ không có mắt đến nữa à?"
Kiêu ngạo lêu lổng. . . Đúng hệt như những gì đám nha hoàn Nguyễn gia miêu tả! Người này chắc chắn là người ta phải gả, không sai vào đâu được!
Giọng nói lạnh lùng, đầy nam tính của hắn vang vọng trong sân. Ta không có tiền đồ, sợ đến mức hơi bủn rủn chân tay. Nhưng nghĩ đến việc ta còn phải gả cho hắn, cùng hắn thành thân, làm phu thê cả đời, ta nén nỗi sợ hãi, đứng bên cạnh bức tường.
Khi đôi con ngươi đen láy lạnh lẽo của hắn nghiêng mặt nhìn qua, ta rụt rè và nhỏ giọng lên tiếng gọi hắn: "Phu quân. . ."
Người đang cầm đao tiến lại gần bỗng khựng lại.
Ta nhìn vết má-u trên mũi đao của hắn, lại nhìn những người đang quỳ phía sau bộ phi ngư phục đỏ rực kia.
Người đứng trước mặt ta cao hơn ta rất nhiều, mang lại cảm giác áp bức đầy mình.
Ta nén tiếng run rẩy trong giọng nói, hỏi hắn:
"Phu quân, hôm nay là ngày đại hỷ của chúng ta, có thể. . . đừng giế-t người không?"
Khóe môi diễm lệ của hắn khẽ nhếch lên, rủ hàng mi dài, nhìn chằm chằm vào ta như thể vừa thấy được một thứ gì đó cực kỳ thú vị.
". . . Ngươi có biết ta là ai không?"
Thấy hắn cười, sự căng thẳng của ta vơi đi không ít, ta gật đầu lia lịa.
Người này thật kỳ lạ. Sắp thành thân đến nơi rồi mà còn hỏi ta có biết hắn là ai không? Chẳng lẽ còn muốn quỵt luôn hôn sự không thừa nhận?
Để chuyện ta và đích tỷ tráo đổi không bị vạch trần, ta vội vàng lên tiếng:
"Biết chứ! Chàng họ Tạ. . . Ta tới kinh thành chính là để cùng họ Tạ. . . phu quân chàng thành thân đấy.”
Sợ hắn không thừa nhận, ta luống cuống tìm hôn thư do Tạ gia gửi tới trong tay áo giá y. Tìm tới tìm lui không thấy, ta mới sực nhớ ra, do việc tráo đổi với đích tỷ quá vội vàng, ta còn chưa kịp liếc qua hôn thư một cái. Ngay cả hắn thân phận gì, tên gọi là chi. . . ta đều hoàn toàn không biết.
Thấy ta loay hoay mãi cũng không tìm được hôn thư hay tín vật, người bên cạnh hắn mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn ta đầy cảnh giác.
Hắn ta rút đao ra, ngăn cách ta lại.
"Ngươi không phải người Tạ gia thì mau rời đi. Đừng làm lỡ việc khám xét nhà và phá án của đại nhân nhà ta."
Hung dữ quá!
Ta rùng mình một cái. Trong lòng thầm nghĩ, người này đẹp như vậy mà lại nham hiểm lạnh lùng như thế, hèn chi đích tỷ thà lấy cái chế-t ra đe dọa cũng phải tráo đổi với ta.
"Hiện tại không phải người Tạ gia, ta gả cho đại nhân nhà ngươi thì sẽ là người Tạ gia rồi. . ."
Ta giơ tay chỉ vào nam nhân mặc y phục đỏ như lửa kia.
Thị vệ bên cạnh hắn lộ ra vẻ mặt như vừa thấy ma.
Nghe thấy lời của ta, đường môi yêu mị của hắn hơi cong lên, bật ra tiếng cười trầm thấp khó đoán.
"Thật là thú vị. Người muốn gả cho ta, ngươi vẫn là kẻ đầu tiên. . ."
Xem ra hắn cũng tự biết rõ danh tiếng xấu xa của mình ở bên ngoài. Kéo dài lâu như vậy mà cũng không nói khi nào bái đường thành thân với ta, xem ra là sắt đá một lòng không muốn cưới ta vào cửa.
Suy nghĩ một lát, ta thấy nhẹ lòng hẳn. Là người Tạ gia muốn từ hôn chứ không phải ta không gả, cho dù kiệu hoa có quay về đường cũ, bị trả lại Nguyễn gia thì cũng không phải lỗi của ta, ta đã cố gắng rồi.
Nghĩ đến đây, ta cũng không luyến tiếc nữa, quay người đi về hướng cửa lớn Tạ gia.
Một bóng người nhảy qua tường vào, thì thầm vào tai hắn vài câu.
Ta đã bước ra khỏi cửa lớn Tạ gia, ngồi lên kiệu hoa, đợi hắn cử người đưa ta về. Những ngón tay thon dài cân đối vén rèm kiệu hoa lên, bàn tay kia lười biếng chống vào khung cửa kiệu.
"Ta không nói là không thành thân."
Lúc hắn cười, nốt ruồi lệ dưới mắt kia đẹp đến mê hồn. Mặt ta nóng bừng, suýt chút nữa không nhịn được mà đưa tay lên sờ thử.
"Chỉ là ở đây không thích hợp."
Ta thắc mắc: "Đây không phải Tạ gia sao?"
Chẳng lẽ hỷ nương còn có thể nhận nhầm đường?
"Là Tạ gia, nhưng không phải nơi ta ở." Nụ cười bên môi hắn càng sâu hơn.
"Đến phủ của ta trước đã. . . Đợi buổi tối ta làm xong công vụ trở về sẽ thành thân với nàng."
Lòng ta nhẹ nhõm hẳn. Cuối cùng hắn cũng đồng ý rồi. Người này trông thì hung dữ lạnh lùng nhưng dù sao vẫn coi là giữ lời, chắc hẳn là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Dường như cũng không đến nỗi tệ hại như lời đích tỷ và bọn họ nói. Thành hôn xong ta quản thúc hắn kỹ một chút, biết đâu có thể uốn nắn tên con cháu trác táng này trở nên tử tế!
Khoảnh khắc hắn buông rèm kiệu hỷ xuống, ta lấy hết can đảm vì sợ hắn chỉ lừa mình, liền móc lấy đai ngọc trên bộ phi ngư phục của hắn.
