Menu

📖 CHƯƠNG 4

~6 phút đọc1.105 từ4/9 chương

Trên mu bàn tay trắng trẻo cân đối, gân xanh nổi lên căng chặt.

"Đừng cử động lung tung."

Hơi thở hắn nghẹn lại một nhịp, giọng nói cũng khàn đi một phần.

Hắn là phu quân của ta, đương nhiên là ta không sợ hắn.

Ta vùng vẫy, nhét ngón chân vào trong lòng hắn. Bắp chân lướt qua vạt áo phi ngư phục mát lạnh mượt mà của hắn. Như vậy thì dễ chịu hơn nhiều rồi.

Ngoài cửa, thuộc hạ của hắn suýt nữa vùi đầu vào tận lồng ngực, khóc không ra nước mắt:

"Thuộc hạ. . . thuộc hạ sực nhớ ra còn có việc phải làm. Không làm phiền đại nhân nữa!"

Phu quân đang ngồi đờ ra bên cạnh ta có đôi mày thon dài đen thẫm, nhưng dái tai lại đỏ bừng thấy rõ. Hắn khẽ rít lên một tiếng, đôi môi mỏng đỏ hồng bị hắn mím chặt.

"Nàng chắc chắn. . . muốn để ta làm phu quân của nàng chứ? Sẽ không hối hận?"

Vẻ mặt hắn đầy vẻ rối rắm âm u khó đoán.

Ta còn rối rắm hơn cả hắn. Thực ra hắn cũng không muốn cưới ta đến thế, ta cũng không muốn gả cho hắn đến vậy. Nếu không phải vì có hôn ước ràng buộc, chỉ có thể thay đích tỷ gả đi. . .

"Ta có thể từ hôn chọn người khác không?"

Ta ướm hỏi một cách cẩn trọng.

Hắn nhếch đôi môi diễm lệ: "Không thể!"

"Nhưng hôm nay muộn quá rồi, không kịp bái đường thành thân đâu."

"Cánh tay ta bị thương một chút, bế nàng. . . khụ khụ, làm một số việc cũng không tiện."

Màu đỏ hồng nơi dái tai hắn càng thêm rõ rệt.

Nghe hắn nói mình bị thương, ta lập tức lo lắng, vừa trách móc vừa có chút xót xa:

"Chẳng phải chàng là một tên ác bá ở kinh thành sao? Cũng để người ta làm bị thương được à?!"

Hắn nở nụ cười, bóng tối nơi đáy mắt bị xua tan: "Sau này ta sẽ làm một tên ác bá thật tốt, không để người ta làm bị thương nữa."

Ta lắc đầu: "Thế cũng không được!"

"Sau khi chúng ta thành thân, chàng phải nghe ta quản! Sòng bạc, thanh lâu. . . những nơi đó không được tới nữa, đám bạn bè xấu cũng không được qua lại nữa."

"Chăm chỉ đọc sách, thăng quan tiến chức mới là quan trọng nhất!"

Hắn cười như không cười gật đầu: "Ừm. . . đều nghe theo nàng."

Ta ngẩn người. Tên con cháu trác táng mà đích tỷ ghét bỏ không thèm lấy này sao mà dễ bảo thế nhỉ? Xem ra cái khúc gỗ mục này vẫn còn có thể cứu vãn được.

"Biết nghe lời là tốt nhất. Sau này ta sẽ đốc thúc chàng sửa đổi!"

Chợt nhớ ra hắn nói bị thương nên tạm thời chưa thể thành thân. Nhưng cứ kéo dài mãi cũng không ổn.

Ta bấm đốt ngón tay tính ngày: "Hôm nay không thể thành thân, tháng này chỉ còn lại một ngày lành để cưới hỏi thôi."

Nghỉ ngơi một đêm xong, ta không đợi được mà đi xem hoàng lịch. Ngày mười tám tháng này là một ngày tốt hiếm có.

Ta hăng hái đi tới thư phòng tìm hắn. Trong thư phòng không chỉ có hắn mà còn có một thuộc hạ Cẩm y vệ đã gặp hôm qua. Hắn ta ta liếc nhìn ta một cái rồi cúi gầm mặt xuống như một con chim cút.

"Phu quân. . ." Ta gọi hắn.

Người ngồi sau án thư không còn thần sắc cứng đờ nữa mà thản nhiên đáp lại một tiếng. Thuộc hạ của hắn run rẩy càng dữ dội hơn.

"Ngày mười tám tháng này chúng ta thành thân có được không?"

"Vết thương của ngươi cũng dưỡng gần xong rồi."

Tên thuộc hạ đó đột nhiên ngẩng đầu lên, theo bản năng nói:

"Ngày hôm đó vừa hay là lúc đại nhân áp giải toàn tộc Tạ gia ra pháp trường. . ."

"Tạ gia? Ra pháp trường?"

Ta chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn về phía hắn. Tim ta nảy lên một cái không lý do.

"Là Tạ gia nào vậy? Trong kinh thành có mấy Tạ gia sao?"

Phu quân ngước đôi mắt lạnh lùng, thản nhiên liếc thuộc hạ một cái:

"Lui ra! Sau này phu nhân tới tìm ta, các ngươi đều tránh mặt đi một chút."

Đợi người đi khuất, hắn kéo ta lại trước án thư, vòng tay ôm lấy ta từ phía sau. Mùi hương ngọc đàn thoang thoảng từ người hắn tỏa ra. Hương mực trong thư phòng đã lấn át đi mùi má-u tươi trên bộ phi ngư phục của hắn.

"Hôn sự của chúng ta có thể định vào ngày đó! Không thể tốt hơn."

Hắn cười một cách yêu mị. Ngòi bút chấm chút mực trong nghiên, viết lên giấy tên của ta là Nguyễn Nam Khê, lại viết bên cạnh tên ta tên của hắn là Tạ Uyên. Nét chữ rồng bay phượng múa, lực đi thấu mặt giấy.

"Tên của nàng, ta viết đúng chứ?"

Hắn áp sát sau lưng ta, chóp mũi lướt qua tai ta.

Mặt ta nóng bừng, gật đầu, không ngớt lời khen ngợi.

"Chữ của phu quân thật đẹp. Hỷ thiếp của chúng ta cứ giao cho phu quân viết nhé."

Mấy đêm liền ta đều ngủ không ngon, luôn có cảm giác gì đó không đúng lắm.

Lúc Tạ Uyên không có ở trong phủ, ta lén lút tìm hạ nhân trong Tạ phủ, hỏi khéo bọn họ:

"Đại nhân nhà các ngươi thực sự họ Tạ sao?"

Nha hoàn gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy khó hiểu:

"Đại nhân không họ Tạ thì còn có thể họ gì?"

Ta thầm thở phào nhẹ nhõm. Xem ra là do ta lo xa quá rồi.

"Vậy hắn ở trong triều làm quan tới chức gì? Đảm nhận chức vụ gì?"

Theo lời hạ nhân Nguyễn gia nói, công tử Tạ gia chỉ mải ăn chơi hưởng lạc, chỉ kiếm được một chức quan nhỏ bé không đáng kể, tất cả đều dựa vào bóng mát của tổ tiên. Thế nhưng Tạ Uyên hằng ngày đi sớm về muộn, đám Cẩm y vệ bên cạnh hắn đều run rẩy sợ hãi, khúm núm nghe lệnh. Thỉnh thoảng còn thấy trên cổ áo bào phi ngư của hắn dính vài giọt má-u.

HomeTrước
Sau