📖 CHƯƠNG 2
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đệm quỳ màu đỏ kia, khó khăn nuốt nước bọt.
"Chú... à không, anh Lục," tôi run rẩy lùi lại một bước, "em biết lỗi rồi, em xin lỗi, nhưng mà..."
"Nhưng mà sao?" Lục Tranh ngồi trên ghế, hai chân dang rộng, khuỷu tay tì lên đầu gối, ánh mắt đánh giá tôi hệt như đang soi xét một tân binh. "Định nói say rượu nên mất tự chủ? Hay muốn nói, gọi nhầm cho sĩ quan cấp cao rồi thốt ra mấy lời đó là chuyện hết sức bình thường?"
Giọng anh không lớn, nhưng từng chữ thốt ra đều nặng trịch, đè nén lên ngực tôi.
"Em..."
"Quỳ xuống."
Tôi cắn chặt môi, nước mắt chực trào. Tôi chưa từng bị ai phạt thế này bao giờ, nhất là trước mặt một người đàn ông mới gặp lần đầu – cho dù tôi đã nghe danh anh từ lâu qua lời kể của Tô Diệc.
Nhưng tôi nhất quyết không quỳ.
Tôi ngẩng phắt đầu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Em không quỳ. Em là sinh viên, không phải lính của anh. Anh lấy quyền gì..."
"Không có quyền?" Lục Tranh cười khẩy một tiếng, thong thả đứng dậy.
Anh rất cao. Chí ít cũng phải mét tám lăm, đứng sừng sững trước mặt tôi như một bức tường thép. Anh tiến lên một bước, tôi lùi lại một bước. Đến khi anh tiến thêm bước nữa, lưng tôi đã dán chặt vào bức tường lạnh buốt phía sau.
"Hiện tại em ở ký túc xá, nhưng từ tháng sau, em sẽ vào thực tập tại công ty thiết kế trực thuộc quản lý của quân đội." Giọng anh trầm thấp, phảng phất mùi thuốc lá nhàn nhạt. "Và tôi, chính là người đã ký giấy bảo lãnh cho em ở lại thành phố này sau khi bố mẹ em qua đời. Em thử nói xem, tôi có quyền hay không?"
Tôi trợn tròn hai mắt.
Tôi đã quên khuấy mất chuyện này. Sau khi bố mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn, Tô Diệc đã cậy nhờ người chú nuôi của mình – cũng chính là người đàn ông đang đứng ngay trước mặt tôi đây – lo liệu giấy tờ để tôi không bị trả về quê, sống lay lắt cùng những người họ hàng xa lạ.
Tôi nợ anh. Cả về mặt pháp lý lẫn... ân tình.
"Em..." Tôi siết chặt vạt váy, "Em xin lỗi."
"Không cần xin lỗi." Anh lùi lại một bước, xoay người đi về phía ghế ngồi. "Cứ ngoan ngoãn nhận phạt đi. Vì cái tội quấy rối sĩ quan cấp cao lúc nửa đêm, lại còn bịa đặt về mối quan hệ cá nhân qua điện thoại."
Anh lấy từ dưới gầm ghế ra một chiếc áo phông đen tay dài, ném thẳng về phía tôi.
"Mặc vào đi. Cái váy trắng đó không hợp để tập đâu."
Tôi luống cuống tròng chiếc áo vào người. Áo của anh rộng thùng thình, mùi xạ hương nam tính nồng đậm nháy mắt đã bao trùm lấy tôi. Vạt áo dài chấm đùi, che đi chiếc váy ngắn cũn cỡn bên trong.
"Nằm sấp xuống." Anh hất cằm về phía tấm thảm đỏ.
"Nằm xuống á?" Tôi hoảng hốt ôm chặt trước ngực, "Anh định làm gì?"
Lục Tranh ngoảnh lại, ánh mắt lạnh tanh: "Em nghĩ tôi định làm gì? Cưỡng bức chắc? Tôi chẳng có hứng thú với trẻ ranh."
Anh dùng mũi giày đá nhẹ vào thanh tập chống đẩy ở góc phòng.
"Hai mươi cái hít đất." Anh khoanh tay trước ngực, "Làm đủ, hôm nay tôi tha cho em. Không đủ... thì mai lại đến, làm tiếp cho đến khi nào đủ mới thôi."
Tôi vừa âm thầm thở phào nhẹ nhõm thì thần kinh lại căng như dây đàn.
Hai mươi cái hít đất ư? Tôi là con gái, lại còn là sinh viên mỹ thuật trói gà không chặt, thể lực đâu ra? Nhưng nhìn vẻ mặt không có nửa điểm đùa cợt của anh, tôi đành cắn răng nằm sấp xuống thảm, hai tay chống lên sàn.
Đến cái thứ năm, hai cánh tay tôi đã bắt đầu run rẩy. Đến cái thứ tám, tôi thở hồng hộc. Chiếc váy trắng bên trong bị kéo xếch lên, áo phông rộng lại trễ nải trượt xuống. Sợ bị hớ hênh, tôi đành cố gồng người, nhưng càng gồng lại càng nhanh kiệt sức.
Đến cái thứ mười, tôi suýt chút nữa đập cằm xuống đất.
Đột nhiên, một bàn tay to lớn, thô ráp luồn xuống, đỡ chặt lấy eo tôi.
Cả người tôi cứng đờ.
Hơi thở nóng rực của anh phả thẳng vào vành tai tôi, trầm thấp, mang theo một sự chấn động kỳ lạ: "Thở loạn xạ thế này, làm sao qua nổi bài kiểm tra thể lực?"
Bàn tay anh áp lên bụng tôi, hơi siết nhẹ: "Hít vào... thở ra... Nhịp thở rối tinh rối mù, nhịp tim thì đập thình thịch, em định ngất xỉu ngay tại đây đấy à?"
Tôi không sao cất nổi lời. Vì đầu óc tôi lúc này thực sự đang quay cuồng – không phải vì hít đất, mà là vì bàn tay anh đang dán chặt trên bụng tôi, vì hơi thở anh luẩn quẩn bên tai, và vì mùi mồ hôi nam tính pha lẫn mùi xạ hương từ người anh đang bủa vây lấy tôi.
Anh quỳ một gối xuống sàn, thân hình cao lớn gần như phủ phục lên người tôi từ phía sau. Một tay anh vẫn ôm giữ eo tôi, tay kia đưa lên nắn lại bả vai tôi, điều chỉnh tư thế: "Lưng thẳng. Cổ thẳng lên. Mắt nhìn thẳng về phía trước, không được cúi gầm mặt xuống."
Giọng anh vang lên sát bên tai, khàn đặc đến mức khiến cả người tôi run rẩy: "Làm tiếp đi. Chậm thôi. Hít thở theo nhịp của anh."
Anh hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, ép lưng tôi phải vươn theo nhịp thở của anh. Rồi anh thở ra, tôi có thể cảm nhận rõ mồn một từng chuyển động mạnh mẽ nơi cơ bụng anh dán sát qua lớp áo phông mỏng tang.
"Hít..."
Tôi ngoan ngoãn hít vào theo nhịp của anh.
"Thở..."
Tôi thở ra.
Mười lăm cái.
Mười sáu cái.
Cuối cùng cũng đủ hai mươi cái.
Vừa hoàn thành xong cái cuối cùng, cả người tôi đã mềm nhũn như cọng bún thiu, đổ gục thẳng xuống thảm. Mặt mày tôi đỏ lựng, thở dốc không ra hơi. Thế nhưng, bàn tay anh vẫn đặt yên trên eo tôi, không hề có ý định buông ra ngay.
"Nhịp tim 120 nhịp/phút." Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ thể thao trên cổ tay, giọng điềm nhiên, "Thể lực quá kém. Bắt đầu từ ngày mai, sáu giờ sáng có mặt tại đây tập thể dục. Tập liên tục trong một tháng."
"Không!" Tôi ngoắt đầu lại kháng nghị. Vì khoảng cách quá gần, môi tôi suýt chút nữa đã quẹt ngang qua cằm anh.
Ánh mắt anh sa sầm lại trong tích tắc, rũ mắt nhìn chằm chằm vào đôi môi tôi. Nhưng rồi anh rất nhanh đã lùi lại, đứng thẳng dậy coi như không có chuyện gì xảy ra.
"Em có quyền từ chối." Anh thong thả bước đến giá treo, cởi chiếc áo khoác quân phục của mình xuống, "Nhưng giấy bảo lãnh của em sẽ lập tức bị hủy bỏ. Em sẽ phải cuốn gói về quê, bỏ luôn kỳ thực tập và cả học kỳ cuối. Tự mình cân nhắc đi."
Tôi nằm bẹp dưới đất, ấm ức tới mức rơm rớm nước mắt.
Anh đang đe dọa tôi. Một sự uy hiếp trắng trợn, máu lạnh, nhưng lại... hoàn toàn hợp pháp.
Tôi lồm cồm bò dậy, phủi vội quần áo, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng: "Được thôi. Nhưng tốt nhất là anh đừng hòng đụng chạm vào người em nữa. Em không thích bị ông già như anh đụng vào đâu."
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ "ông già".
Lục Tranh không hề nổi trận lôi đình như tôi tưởng. Anh chỉ nhếch mép cười nhạt, vắt chiếc áo quân phục lên vai rồi bước tới mở cửa.
Ngay lúc tôi cắm đầu lướt qua, anh đột nhiên trùm chiếc áo khoác đó lên vai tôi.
Tôi giật thót mình.
"Trời lạnh rồi," anh nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt hướng ra ngoài hành lang chứ không thèm nhìn tôi, "mặc váy ngắn dễ bị cảm lạnh. Mặc về đi, mai nhớ mang trả."
Chiếc áo khoác nặng trịch, vẫn còn vương vấn chút hơi ấm từ cơ thể anh, trùm kín mít lấy bờ vai tôi.
"Anh..." Tôi ngập ngừng.
"Sáu giờ sáng mai." Anh hơi cúi đầu, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào mắt tôi, "Đến muộn một phút, phạt hít đất thêm mười cái. Và..."
Anh khựng lại chốc lát, giọng nói càng đè thấp hơn: "Tôi cũng chưa già đến mức không nhìn ra ban nãy em run lên vì kiệt sức... hay là vì một lý do nào khác đâu."
Mặt tôi thoắt cái đỏ lựng như tôm luộc.
Tôi túm chặt lấy vạt áo khoác, cắm cổ chạy trối chết khỏi phòng tập.
Phía sau lưng, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng cười khẽ của anh – trầm thấp, khàn khàn, mang đậm vẻ trêu tức.
