📖 CHƯƠNG 1
Tôi chưa từng nghĩ, một cuộc gọi lúc nửa đêm trong cơn say lại có thể khiến tôi phải quỳ gối trước một vị Đại tá, đọc đi đọc lại ba chữ "em yêu anh" trọn vẹn 50 lần.
Mà người đó còn là chú nuôi của bạn thân tôi.
Nói chính xác hơn thì là "chú út nuôi" – nhưng người nhà họ Lục đều gọi chú ấy là chú Lục. Tô Diệc từng kể, chú của nó là vị chỉ huy trẻ tuổi nhất quân khu, mới 34 tuổi đã mang hàm Đại tá, tính tình nghiêm khắc tới mức đám lính mới chỉ nghe tên thôi đã run lẩy bẩy.
Còn tôi, Cố Nhiễm, 21 tuổi, sinh viên năm ba Học viện Mỹ thuật, lại vừa gọi điện cho vị sát thần đó, khóc lóc ỉ ôi đòi hôn qua điện thoại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi đau như búa bổ.
Nằm vật ra giường ký túc xá, tôi mắt nhắm mắt mở quờ quạng tìm điện thoại. Tối qua là tiệc chia tay của lớp, tôi bị cậu bạn cùng bàn ép uống ba ly cocktail màu tím lịm. Sau đó... sau đó hình như tôi nhớ mình đã gọi điện cho gã bạn trai cũ khốn khiếp để chửi rủa cơ mà?
Không phải.
Mở nhật ký cuộc gọi ra, tim tôi bỗng đập thình thịch.
Cuộc gọi kéo dài 47 phút.
Tên danh bạ: Lục Tranh (Chú).
Tôi run rẩy mở file ghi âm cuộc gọi – cũng may là điện thoại tự động ghi âm khi kết nối tai nghe bluetooth. Giọng tôi vang lên, nức nở nghe đến là thảm thương:
"Anh... anh có biết em nhớ anh lắm không... em nhớ anh muốn chết mất thôi..."
Một giọng nam trầm thấp cất lên, mang theo sự kiên nhẫn của người đang cố làm rõ tình hình: "Cô say rồi. Ai đấy?"
"Em là Nhiễm Nhiễm của anh đây! Sao anh lại không nhận ra em? Anh léng phéng với con nào rồi đúng không?"
Đầu dây bên kia im lặng chừng năm giây. Rồi giọng nói ấy lại vang lên, lần này chậm rãi hơn, mang theo một tia... nguy hiểm: "Cố Nhiễm?"
"Vâng! Em đây! Anh mà dám bỏ em... em... em sẽ khóc cho anh xem!"
Tôi nghe thấy một tiếng thở dài. Không phải kiểu bực dọc, mà giống như tiếng thở dài của một người lính khi phải đối mặt với một nhiệm vụ hóc búa.
"Em đang ở đâu?" Anh hỏi.
"Em đang ở trong tim anh này! Hì hì... anh có muốn nghe em nói yêu anh không?"
"Muốn."
Tôi sững sờ khi nghe lại đoạn này. Lục Tranh – vị Đại tá lạnh lùng mà Tô Diệc luôn miêu tả là "hệ cấm dục sống", vậy mà lại đáp "Muốn" một cách... bình tĩnh đến đáng sợ ư?
Ngay sau đó, giọng anh lại cất lên, mang theo ý cười nhàn nhạt nhưng cũng đủ khiến tôi của hiện tại phải rùng mình:
"Nói yêu anh đi. Ghi âm lại. Đọc đủ 50 lần. Ngày mai tôi sẽ kiểm tra."
Tôi nghe thấy tiếng "tút" ngắt máy. Sau đó là tiếng thút thít của chính mình, xen lẫn tiếng lảm nhảm "em yêu anh" lặp đi lặp lại...
Tôi mở danh sách ghi âm ra.
50 file âm thanh.
Mỗi file dài cỡ 3 giây.
"Em yêu anh (hức)... lần 1..."
"Em yêu anh... lần 2..."
"Em yêu anh... lần 50... (khò khò)"
Giờ phút này, tôi chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống ngay lập tức. Tôi muốn xách vali đào tẩu khỏi Trái Đất. Tôi muốn bốc hơi khỏi thế giới này, để vĩnh viễn không bao giờ phải chạm mặt Lục Tranh nữa.
Đúng lúc đó, điện thoại bỗng rung lên.
Một tin nhắn gửi đến từ số máy quen thuộc tới mức kinh hoàng:
[Lục Tranh]: 8 giờ sáng nay, đến doanh trại Quân khu 7 nhận phạt. Không được đến muộn.
Kèm theo đó là một định vị bản đồ.
Và một bức ảnh chụp màn hình – chính là 50 file ghi âm tôi đã gửi vào hộp thư thoại của anh lúc 3 giờ sáng, bên dưới còn kèm theo dòng chú thích: "Bằng chứng phạm tội quấy rối sĩ quan cấp cao."
Tôi liếc nhìn đồng hồ.
7 giờ 15 phút. Còn đúng 45 phút nữa.
Tôi hét lên một tiếng chói tai, lăn lộn trên giường vài vòng rồi vơ vội cái váy trắng gần nhất, lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Khi tôi ba chân bốn cẳng chạy đến cổng doanh trại thì trời đã sáng rõ. Mấy anh lính gác đứng nghiêm trang như tượng, dùng ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn tôi – một đứa con gái mặc chiếc váy trắng xộc xệch, mắt thâm quầng, đang thở hồng hộc.
"Cô tìm ai?"
"Tôi... tôi tìm Lục Tranh... à không... tôi tìm Đại tá Lục!"
Cậu lính trẻ nhíu mày: "Đại tá Lục hôm nay không tiếp khách. Cô có hẹn trước không?"
Tôi run rẩy mở điện thoại, định đưa tin nhắn ra làm bằng chứng. Thế nhưng, một chiếc xe jeep đen đã chầm chậm lăn bánh tới cổng.
Cửa kính xe hạ xuống.
Một khuôn mặt đàn ông lộ ra – góc cạnh, lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ. Anh mặc quân phục màu xanh rêu, ve áo đính sao vàng lấp lánh, đầu đội mũ nồi, tay đặt trên vô lăng với tư thế uy nghiêm đến mức khiến tôi chỉ muốn quỳ sụp xuống đất.
Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi, lướt từ trên xuống dưới rồi khẽ nhíu mày.
"Lên xe."
Hai chữ ngắn gọn, mang theo ngữ khí không cho phép cự tuyệt.
Tôi nuốt nước bọt ực một cái, run rẩy định mở cửa ghế sau.
"Lên ghế phụ."
Giọng anh lại vang lên, lần này trầm hơn, mang theo một luồng áp lực vô hình.
Tôi đành lê từng bước chân nặng trĩu, ngoan ngoãn mở cửa ghế phụ. Vừa ngồi xuống, mùi xạ hương pha lẫn chút mùi thuốc lá nhè nhẹ từ người anh đã thoảng qua – không nồng, nhưng đủ để khiến tim tôi đập trễ một nhịp.
Chiếc xe lăn bánh.
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
Tôi vò chặt vạt váy, cổ họng khô khốc, thở cũng không dám thở mạnh. Mãi cho đến khi anh lên tiếng phá vỡ bầu không khí, tay vẫn điềm nhiên đánh lái, mắt nhìn thẳng về phía trước:
"Đêm qua em nói muốn hôn anh."
Tôi giật thót mình.
"Anh..." Tôi run rẩy cất lời, lúng túng trong cách xưng hô, "Em xin lỗi, em say quá... em tưởng anh là..."
"Là ai?"
Anh quay đầu sang, ánh mắt sắc lẹm như dao găm nhìn thẳng vào tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể thấy rõ hàng mi rậm, cùng những nếp nhăn mờ nơi khóe mắt anh – dấu vết phong sương của người đàn ông 34 tuổi và những năm tháng dài rèn luyện trong quân ngũ.
"Bạn trai cũ của em à?" Anh cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Thật tiếc, bắt đầu từ hôm nay, em phải làm quen với sự nhầm lẫn này rồi."
Tôi còn chưa kịp hiểu hàm ý trong câu nói ấy là gì thì xe đã đỗ xịch trước một khu nhà thấp tầng kín đáo.
Anh mở cửa xe cho tôi, đưa tay ra – một bàn tay to lớn, thô ráp, hằn rõ những vết chai sần vì cầm súng và luyện tập cường độ cao.
"Xuống xe đi."
Tôi rụt rè đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, cảm nhận được sự ấm áp và cứng cáp đối lập hoàn toàn với đôi bàn tay mềm mại của những nam sinh cùng trang lứa.
"Chú Lục..." Tôi sợ sệt thì thầm, đổi lại xưng hô, "Chú định... định làm gì ạ?"
Anh siết nhẹ tay tôi, kéo tôi đứng thẳng dậy, sau đó cúi đầu ghé sát vào tai tôi thì thầm. Hơi thở nóng hổi phả lên da khiến tôi không kìm được mà run rẩy:
"Gọi là anh."
"Anh sẽ cho em biết, 50 lần 'em yêu anh' kia... nợ máu phải đích thân hoàn trả thế nào."
Cửa khu nhà mở ra.
Đập vào mắt tôi là một phòng tập thể lực nhỏ khá trống trải, chính giữa sàn trải một tấm thảm đỏ và... đặt sẵn một chiếc đệm quỳ.
Lục Tranh buông tay tôi ra, tháo chiếc mũ nồi trên đầu, để lộ mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng. Anh cởi luôn áo khoác quân phục vắt lên thành ghế, phô bày thân hình vạm vỡ ẩn sau chiếc áo phông đen ôm sát – bờ vai rộng, vòng eo săn chắc cùng những bó cơ cuồn cuộn.
Anh hất cằm về phía tấm thảm đỏ, chất giọng điềm nhiên y như đang ra lệnh cho cấp dưới:
"Quỳ xuống."
"Đọc tiếp từ lần thứ 51."
Tôi hoảng hốt trợn tròn hai mắt.
Anh rút điện thoại ra, mở sẵn ứng dụng ghi âm rồi ung dung ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai bàn tay đan vào nhau. Ánh mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, tựa như dã thú đang vờn con mồi:
"Đọc đi."
"Đọc cho đến khi nào anh vừa ý mới thôi."
