Menu

📖 CHƯƠNG 2

~8 phút đọc1.511 từ2/8 chương

Nương ta nghe nói ta có "tà tâm" với Tống Thừa Nguyên thì tỏ vẻ khinh thường:

"Nam nhân cái dạng gì mà đáng để khuê nữ ta phải khua chiêng gõ trống đi theo đuổi hắn chứ."

Bà lén lút chạy đi xem mặt mũi Tống Thừa Nguyên thế nào.

Lúc quay về liền xoa tay hăm hở bảo: "Hốt! Phải hốt cho bằng được! Nếu không sau này con hối hận đến mức nửa đêm dậy tự tát mình hai cái đấy! Con người ấy mà, phải nhân lúc còn trẻ mà làm một vố lớn!"

Ta cạn lời.

Nương ta đã rửa tay gác kiếm bao nhiêu năm rồi, mà mở miệng ra vẫn toàn mùi thổ phỉ.

Đám tay sai ở huyện nha nghe nói ta muốn "cưa đổ" Tống Thừa Nguyên, thi nhau bày mưu tính kế cho ta.

Tú Hổ thẳng thừng nói: "Theo ta thấy, cường long không áp địa đầu xà! Tống gia hắn ở kinh thành là thế gia quý tộc, nhưng đến huyện Thanh Sơn này, là rồng cũng phải cuộn lại! Ta trực tiếp trói hắn lại, đưa lên giường đại nhân là xong!"

Mấy người khác gật đầu lia lịa.

"Đánh thuốc trước!"

"Rồi tắm rửa sạch sẽ!"

"Chén sạch hắn!"

Ba bước quy trình này bị bọn họ nắm rõ trong lòng bàn tay.

Ta nghiến răng ken két nghĩ, đúng là thừa hơi đi hỏi bọn họ!

Năm xưa nương ta cũng dùng cách này để tóm được cha ta.

Nhưng đó là vì trong lòng cha ta có nương, hai người bọn họ chơi trò tình thú.

Ta mà làm thế, Tống Thừa Nguyên kiểu gì chẳng dâng tấu lên triều đình, để ông nội làm Thượng thư của hắn chơi c.h.ế.c ta.

Ta hắng giọng nói: "Ta có kế hoạch cả rồi! Tất cả nghe ta!"

Trước tiên, phải để Tống Thừa Nguyên thấy được sức quyến rũ của ta khi làm việc.

Sáng sớm tinh mơ, ta đã mặc quan phục chỉnh tề, thần thanh khí sảng bắt đầu thăng đường.

Tống Thừa Nguyên thấy dáng vẻ làm việc của ta, quả nhiên tán thán: "Sớm đã nghe danh Lâm đại nhân xử án như thần, hôm nay rốt cuộc cũng được mở mang tầm mắt."

Ta khiêm tốn nói: "Tống ca quá khen rồi."

Đừng có tâng bốc nữa!

Tứ thúc của Tống Thừa Nguyên là Đại Lý Tự Khanh đương triều, không biết đã xử qua bao nhiêu vụ trọng án kinh thiên động địa.

Chút bản lĩnh cỏn con này của ta chỉ lừa được Tống Thừa Nguyên thôi.

Nếu gặp Tứ thúc hắn, thì đúng là múa đại đao trước cửa Quan Công — múa rìu qua mắt thợ.

Kết quả ta tính sai rồi!

Án xử hôm nay, vậy mà toàn là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi.

"Đại nhân! Hắn nợ thảo dân hai mươi lượng bạc, thảo dân đòi ròng rã ba năm trời rồi!"

"Ta chẳng phải đã trả hết rồi sao!"

"Nhưng ngươi vẫn còn nợ ta ba văn tiền!"

"Ai bảo ngươi suốt ngày đến nhà ta đòi nợ, ta cố tình làm ngươi ngứa mắt đấy!"

Ta nghe mà đầu óc ong ong, vội vàng móc hà bao lấy ba văn tiền ném cho người đi kiện.

"Ta trả thay hắn, lui xuống đi!"

Người đi kiện rưng rưng nước mắt, nâng niu ba văn tiền kia, không dám nói một lời.

Kẻ mắc nợ lộ ra vẻ mặt đắc ý.

Ta dặn dò Tú Hổ: "Từ nay về sau hắn nợ bản quan ba văn tiền! Ngươi phái người mỗi ngày đến tiệm tơ lụa nhà hắn đòi tiền."

Ông chủ tiệm tơ lụa lập tức móc ra ba văn tiền nói: "Đại nhân! Thảo dân trả ngay bây giờ!"

Ta mỉm cười nhẹ: "Ngươi trả tiền thì bản quan phải nhận sao? Ba năm sau hẵng đòi!"

Tên ông chủ lòng dạ đen tối này nợ tiền công của trường công suốt ba năm.

Không có hai mươi lượng bạc này, thê tử của trường công bệnh tình chuyển nặng, kéo dài mãi không dứt.

Giờ tiền lấy được rồi, nhưng sức khỏe thì mất.

Tội nghiệp người trường công kia chỉ có thể kiện ông chủ nợ tiền, chứ không thể nhắc đến bệnh tình của thê tử.

Ta phái quan sai đến ngồi xổm trước cửa tiệm hắn, xem ai còn dám vào mua đồ!

Nếu tên ông chủ này muốn làm ăn, thì phải bỏ tiền ra chữa khỏi bệnh cho thê tử người trường công!

Người trường công đi kiện cũng hiểu ra, dập đầu thật mạnh tạ ơn ta ba cái.

Bãi đường!

Ta liếc nhìn Tống Thừa Nguyên, chột dạ nói: "Tống ca, ta vẫn có thể xử mấy vụ án lớn mà, chàng cứ xem tiếp đi."

Kết quả vụ án tiếp theo, càng thái quá hơn!

Tên cao to vừa vào đã quỳ lạy: "Bái kiến thanh thiên đại lão gia."

Tên lùn lập tức nói: "Bái kiến thanh thiên đại lão nương!"

Tên cao to tức điên người: "Trương lùn! Chỉ có mày là giỏi thể hiện! Bình thường ở chỗ ông chủ, mày cứ chuyện gì cũng nịnh nọt, tranh công! Giờ còn muốn dở trò cũ! Để Huyện lệnh đại nhân xem tao làm trò cười à!"

Tên lùn trợn trắng mắt nói: "Là do cái mồm mày vụng! Còn trách tao. Thanh thiên đại lão nương à, người phải làm chủ cho con."

Hai người nói qua nói lại rồi lao vào đánh nhau.

Ta mặt không cảm xúc gọi Tú Hổ đuổi cổ bọn họ ra ngoài.

Ta tuyệt vọng rồi.

Thôi bỏ đi.

Trước mặt Tống Thừa Nguyên mà mất mặt thế này, còn nói gì đến phô diễn sức hút nhân cách nữa.

Ta ngồi cùng một chỗ với Tống Thừa Nguyên, chân thành tha thiết nói: "Từ nay về sau, Tống ca chính là ca ca ruột của ta! Ta đối với chàng tuyệt đối chỉ có lòng kính trọng!"

Không còn chút ý đồ xấu nào nữa!

Ta chìm đắm trong bi thương.

Không để ý Tống Thừa Nguyên khẽ thì thầm một câu: "Thế thì không được đâu."

Ta rót cho Tống Thừa Nguyên một chén rượu, định dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành hắn.

Để đến lúc đó hắn nói giúp ta vài câu trước mặt Hộ Bộ Thượng Thư.

Kết quả Tống Thừa Nguyên uống rượu xong, mặt đỏ bừng.

Hắn choáng váng nói: "Lâm đại nhân, ta bỗng thấy cả người khô nóng, khó chịu quá."

Ta mắt chữ A mồm chữ O nhìn về phía Tú Hổ.

Nàng lập tức lắc đầu nguầy nguậy.

Ta lại nhìn sang nương ta.

Nương ta lầm bầm: "Ủa? Ta bỏ thuốc à? Ta đâu có bỏ, ta bỏ chưa nhỉ? Chắc là chưa đâu..."

Ta ngồi trong thùng tắm, nhìn bộ dạng bị hơi nước thuốc hun nóng của Tống Thừa Nguyên, trong lòng ngứa ngáy không thôi.

Trung y của hắn đã ướt đẫm, dán chặt vào lồng ngực săn chắc.

Tống Thừa Nguyên bị dược lực hành hạ đến mức bật ra những tiếng rên rỉ khẽ khàng.

Hắn dùng ánh mắt mê ly nhìn ta.

Tiếng nước rào rào vang lên.

Hắn thế mà lại sán lại gần ta!

Ta nhắm nghiền hai mắt!

Không được!

Lâm Kinh Trập, ngươi tuyệt đối không được nhân lúc người ta gặp khó mà làm bậy.

Trong người Tống Thừa Nguyên vốn đã có hàn độc, giờ lại bị nương ta bỏ thêm một tầng xuân dược.

Hắn thần trí không rõ, khô nóng khó nhịn, lúc này là lúc cần được giải tỏa nhất.

Hắn quấn lấy cổ ta, đôi môi hơi lạnh rơi trên mặt ta.

Ta thất kinh, hoảng sợ nói: "Tống ca! Bình tĩnh! Bình tĩnh! Đại phu nói, ta chỉ cần giúp chàng hút bớt hàn khí, nửa canh giờ sau chàng sẽ dễ chịu hơn."

Tống Thừa Nguyên tuy ngâm mình trong thùng thuốc nóng hổi, nhưng thân thể hắn lại lạnh toát.

Vậy nên lúc giải độc mới cần một nữ tử huyết khí vượng như ta giúp hắn trung hòa dược tính.

Hiện giờ ta bị ngâm trong nước thuốc này cũng thấy đầu óc choáng váng.

Thế mà Tống Thừa Nguyên nào chịu buông tha ta.

Hắn cạy mở hàm răng ta, môi lưỡi quấn quýt không rời.

Đầu óc ta "oanh" một tiếng nổ tung.

Tiên sư cha nó, ta mà còn nhịn được nữa thì ta chính là thái giám!

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng hét của nương ta.

"Khuê nữ! Sai rồi! Nhầm rồi!"

Ta giật mình hoàn hồn, khó khăn lắm mới đẩy Tống Thừa Nguyên ra, định nghe xem nương muốn nói cái gì.

Kết quả hắn đột nhiên lặn xuống nước.

Ta bám chặt lấy vai hắn, sống lưng và thắt lưng căng cứng.

Nương, người không sai, thuốc này bỏ khéo lắm...

HomeTrước
Sau