📖 CHƯƠNG 1
Khi vị hôn phu từ kinh thành đến từ hôn, ta đang ở ngoài đồng, đi tuần tra ruộng lúa cho hương dân.
"Khá lắm, cứ làm theo lời ta bảo, sản lượng năm nay nhất định sẽ tăng cao."
"Lý Lão Tam! Đừng có trộm nước phân nhà Vương Ma Tử nữa!"
"Lừa nhà ai chạy ra thế kia! Nhe cái răng to ra, nhìn có ngu không cơ chứ!"
Từ lúc đến đây làm thất phẩm Huyện lệnh từ sáng đến tối xử mấy vụ kiện tụng toàn chuyện phân tro cứt đái mãi không hết.
Haizz, ta cạo cạo bãi phân trâu dính trên chân, lòng sầu muộn vô cùng.
Sáng sớm, nương ta còn nhéo tai ta càm ràm cả buổi.
"Hôn sự mà cha con dùng mạng đổi lấy, dựa vào cái gì mà Tống gia chỉ gửi một phong thư chó má đến là đòi hủy bỏ?"
"Muốn ức hiếp cô nhi quả phụ mẹ con ta sao, đừng hòng!"
"Con không ngủ với hắn vài ngày cho đỡ buồn thì cũng phải ‘kiếm chuyện’ đào hắn vài trăm lượng bạc lấp đầy hà bao, tóm lại là không thể để hắn chiếm hời được!"
Ta nghiêm mặt, chính trực nói: "Nương, người thành thật như con sao có thể làm ra loại chuyện đó chứ!"
Nương lườm ta một cái rồi mắng: "Da mặt con còn dày hơn tường thành, tâm địa còn đen hơn đáy nồi! Không lột của tên họ Tống kia một lớp da, con chịu buông tha cho hắn chắc?"
Lúc nương ta viết thư hồi âm đã mắng chửi cực kỳ cay độc.
Đến khi người Tống gia tìm tới cửa thật, bà lại bôi dầu vào lòng bàn chân chuồn êm.
Nương ta ghét nhất là giao du với đám con cháu thế gia này, cứ sợ nhịn không được lại rút đao chém c.h.ế.c tên họ Tống kia.
Thế là đành để tiểu nữ tử "yếu đuối", "da mặt mỏng" như ta đi đối mặt với thảm án từ hôn.
Ta đang đi trên đường thì thấy một con dê đen to tướng lén lút mò ra.
Nó nhìn ta, ta nhìn nó.
Cả hai cùng lúc ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Ta túm lấy sừng dê tát vào mặt nó: "Đại Hắc! Mày lại trộm đậu nhà người ta ăn đúng không!"
Nó cứ kêu be be không ngừng, muốn ta tha cho một lần.
Ta hạ quyết tâm lần thứ một trăm linh tám: "Về nhà ta sẽ hầm mày!"
Ta cưỡi Đại Hắc một mạch về huyện nha.
Vừa vào cửa đã thấy một vị quý công tử ôn nhu như ngọc, mỉm cười nhẹ với ta.
Ta lập tức choáng váng đầu óc, hồn xiêu phách lạc.
Cũng chẳng ai bảo với ta! Vị hôn phu này của ta lại tuấn tú đến thế cơ chứ!
Ta lập tức nhảy xuống lưng dê, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
E thẹn nói: "Tống công tử, hân hạnh."
Kết quả khóe mắt liếc thấy Đại Hắc đang chổng mông lên, chuẩn bị "xả hàng".
Ta tháo ngay chiếc giày quất thẳng vào mông nó!
"Khép cái đít lại ngay cho tao!"
Sau khi đá đít Đại Hắc ra ngoài.
Ta vén lọn tóc mai bên tai, yếu đuối nói: "Để công tử chê cười rồi."
Hắn chỉ chỉ vào tấm gương đồng, ôn hòa nói: "Đúng là buồn cười thật."
Ta quay đầu nhìn vào gương đồng.
Mồ hôi đã làm trôi lớp phấn son trên mặt ta nhem nhuốc, trông chẳng khác gì vai hề trên sân khấu.
Trời đánh thánh vật!
Sáng sớm nương ta đã tốn bao nhiêu tiền mời người chải chuốt cho ta, bảo là để lưu lại ấn tượng tốt cho vị hôn phu.
Ta quên sạch sành sanh!
Ta cũng chẳng thèm diễn nữa, lòng nguội lạnh như tro tàn.
Mặt dày nói: "Từ hôn cũng được, nhưng các người làm lỡ dở bao nhiêu năm thanh xuân của ta, phải bồi thường chút bạc chứ."
Tống công tử áy náy nói: "Đang định nói với cô nương, lúc đến đây ta gặp sơn tặc, không chỉ bị cướp sạch tài vật mà còn trúng một loại kỳ độc."
Ta khoanh tay trước ngực, cảnh giác nhìn hắn: "Tống công tử đừng có định ăn vạ ta đấy nhé! Ta nói cho chàng biết, hà bao của ta còn sạch hơn cái mặt ta, cả người trên dưới không rớt ra nổi một đồng đâu!"
Tống công tử rũ mắt xuống, trông có vẻ mong manh yếu ớt.
Hắn nói khẽ: "Đại phu bảo loại kỳ độc đó cực kỳ khó giải, cần tìm một cô nương sinh vào ngày Kinh Trập, thân thể cường tráng, huyết khí vượng để giúp giải độc. Nếu có thể giải được độc này, ta nguyện dâng lên năm trăm lượng bạc."
Ta kinh ngạc, không dám tin hỏi lại: "Bao nhiêu cơ??"
Tống công tử lập tức nói: "Một ngàn lượng."
Ta xắn tay áo lên, gồng con chuột ở bắp tay ra khoe: "Tống công tử, chàng xem ta đủ cường tráng chưa!"
Ta lại tự đấm vào mũi mình một cú, máu mũi tuôn trào: "Tống công tử, chàng xem ta huyết khí có vượng hay không!"
Ta bới bới lớp y phục, lôi ra chiếc khóa trường mệnh đeo sát người: "Tống công tử, ta sinh đúng ngày Kinh Trập, già trẻ không lừa, hàng thật giá thật đây!"
Nói thật lòng, khi biết cách giải độc là yêu cầu ta phải cùng tắm chung với Tống công tử.
Ta còn trơ trẽn tưởng rằng người ta vừa gặp đã yêu ta, muốn dùng phương thức này để thân cận với ta.
Trong đầu ta lúc đó đã nảy ra một trăm tư thế lăn lộn mây mưa với chàng rồi.
Ai ngờ Tống công tử chẳng chút do dự lôi ra tờ giấy từ hôn bắt ta ký tên.
Hóa ra là muốn tìm ta trị bệnh một cách trong sạch thật!
Ta thầm phỉ nhổ bản thân, Lâm Kinh Trập, ngươi thật bỉ ổi quá đi!
Thật ra cũng không trách ta nghĩ bậy nghĩ bạ được.
Ta ở cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này, tuyệt vọng với chất lượng nam nhân ở đây lắm rồi.
Tình cờ thấy một hậu sinh tuấn tú, định bụng mời người ta ăn bữa cơm.
Kết quả quay đi quay lại, đối phương đã mang vẻ mặt đầy tủi nhục xuất hiện ở nhà ta.
Cha hắn nịnh nọt bảo: "Huyện lệnh đại nhân coi trọng con ta, là phúc phận của nó."
Ta bức lương vi xướng!
Ta là ác bá!
Ta cường hào ác bá cướp đoạt dân nam!
Tóm lại, ở cái tuổi trái tim rung động phơi phới này, ta lại chẳng gặp nổi năm sáu bảy tám nam nhân ra hồn.
Ta cảm thấy mình sắp mãn kinh đến nơi rồi.
Ta nhìn Tống công tử cẩn thận cất kỹ tờ giấy từ hôn, trong lòng cũng thấy chua xót.
Ta nhịn không được bèn nói: "Tống công tử à, tương phùng tức là có duyên. Mua bán không thành thì nhân nghĩa vẫn còn, người ta nói không làm phu thê thì làm huynh muội cũng tốt. Đã là huynh muội, ta gọi chàng một tiếng 'hảo ca ca'. Tống ca, chàng cũng không nỡ nhìn tiểu muội cô đơn gối chiếc đâu nhỉ, giới thiệu cho ta một nam nhân thì thế nào?"
Tống công tử ôn hòa nói: "Cô nương đã nói vậy, ta tất nhiên sẽ để trong lòng. Biểu tự của ta là Thừa Nguyên, sau này cô nương cứ gọi ta một tiếng Thừa Nguyên ca ca là được."
Trong lòng ta không khỏi thầm nghĩ, biểu tự này thời xưa chỉ có người thân thiết mới được gọi.
Ta đính hôn với tên họ Tống này bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên biết biểu tự của hắn.
Lại còn Thừa Nguyên ca ca...
Chẳng lẽ người này vẫn có chút ý tứ với ta?
Ta dò hỏi: "Tống ca nói đùa rồi, ta chỉ có thể gọi phu quân thân mật như thế thôi. Nếu Tống ca muốn làm phu quân ta, thì tất nhiên gọi được. Nhưng giờ chúng ta đã từ hôn, thì phải giữ khoảng cách, cứ trong sạch chút vẫn hơn."
Ánh mắt Tống Thừa Nguyên lưu chuyển trên mặt ta, lộ ra chút trêu chọc như cười như không, giống như đã nhìn thấu cái bàn tính nhỏ trong lòng ta.
Ta chạm phải ý cười của hắn, ngẩn người ra nhìn.
Nam nhân này sinh ra quả thực quá mức mê người!
Giống như một cành lục mai bị băng phong, thanh lãnh mà không tự biết, lại tự tỏa ra hương thơm quyến rũ.
Không được! Ta tuyệt đối không thể thả hắn đi như vậy.
Ít nhất cũng phải sờ cái tay nhỏ, hôn cái miệng nhỏ một cái đã.
