📖 CHƯƠNG 3
Hai canh giờ sau.
Đáng lẽ phải vui mừng khôn xiết, ta lại sầu thảm đến mức muốn từ quan bỏ trốn.
Ta quấn chặt y phục, ngồi xổm ngoài cửa phòng chứa củi, cảm giác ông trời đang trêu đùa ta.
Nương nhìn ta đầy thương cảm: "Lúc đó ta gọi thế nào con cũng không chịu ra, đành phải thôi. Giờ con ngủ nhầm người rồi, tính sao đây?"
Tính sao ư!
Chờ c.h.ế.c chứ sao!
Ai mà ngờ trên đời lại có chuyện oái oăm đến thế này!
Người bị nhốt trong phòng củi là vị hôn phu Tống Vân Hiên của ta.
Còn người nằm trong chăn ấm đệm êm kia lại là Tống Tứ gia - Tống Khải.
Ta cẩn thận nhớ lại, lúc Tống Khải đến, quả thực chưa từng nói hắn là Tống Vân Hiên.
Hắn chỉ bảo đến từ hôn.
Là do ta "tiên nhập vi chủ", cứ đinh ninh hắn là Tống Vân Hiên.
Tống Khải, Đại Lý Tự Thiếu Khanh, quyền cao chức trọng.
Nghe nói năm ngoái hắn tra án tham nhũng ở Giang Nam, người c.h.ế.c trong tay hắn máu nhuộm đỏ cả con phố dài.
Hung danh Tống Khải đồn xa, có thể dọa trẻ con nín khóc đêm.
Nhưng hắn sinh ra với bộ dạng tuấn tú đó, ai mà ngờ được lại là ác La Sát trong truyền thuyết chứ.
Người trong phòng củi vẫn đang gào thét: "Lâm Kinh Trập! Ta biết nàng trốn ở bên ngoài! Dỗ dành tiểu gia một tháng trời, giờ chán rồi không muốn dỗ nữa chứ gì? Ta nói cho nàng biết, đừng hòng! Ta đã nói rõ thân phận với nương rồi. Mau thả ta ra, ta đi nói chuyện rõ ràng với Tứ thúc. Nể tình nàng một lòng một dạ với ta, ta không định từ hôn nữa, miễn cưỡng cưới người đàn bà hung dữ như nàng vậy."
Ta khóc không ra nước mắt, khẽ tự vả vào tay mình một cái.
Cho chừa cái tội mê trai! Giờ thì rước lấy cái họa tày đình này đây!
Nửa tháng trước ta đến Thanh Châu dự tiệc của cấp trên.
Đêm đó say rượu, cứ tưởng mình đang mơ một giấc mộng xuân tươi đẹp.
Lúc ấy ta sờ mặt đối phương, mãn nguyện nói: "Vẫn là nằm mơ sướng hơn, trong mơ có nam nhân cực phẩm thế này. Đẹp trai quá đi mất, chà chà, còn trừng mắt nhìn ta nữa kìa."
Ta cúi đầu hôn lên đôi mắt tràn đầy sức sống kia.
Cười hì hì: "Hăng đấy, ta thích kiểu nam nhân như hổ con thế này."
Hắn tức giận vừa cào vừa cấu ta.
Ta dễ dàng khống chế được hắn.
"Ngoan nào, đừng quậy nữa, để ta hôn cái coi."
Rượu tỉnh một nửa, chuyện ấy cũng làm được một nửa.
Hắn quấn chăn, giận dữ quát: "Lâm Kinh Trập! Nàng chờ c.h.ế.c đi! Nàng cấu kết với đám cẩu quan, hôm nay nếu không phải ta thay Mộc Sinh đến, thì hắn đã sa vào ma trảo của nàng rồi!"
Bên ngoài vọng vào tiếng cười của tùy tùng: "Lâm đại nhân, món quà đại nhân nhà ta tặng, ngài có thích không?"
Thấy đối phương còn định mắng chửi, ta lập tức bịt miệng hắn lại.
Cao giọng đáp: "Thay ta đa tạ đại nhân! Hạ quan khắc ghi trong lòng."
Đem người về rồi ta mới biết, cấp trên nghe nói ta từng có ý với Mộc Sinh, bèn lén bắt trói Mộc Sinh định tặng ta làm ấm giường.
Kết quả tên nhóc này giữa đường cứu Mộc Sinh, tự mình chạy đến định tẩn ta một trận.
Trên xe ngựa, nghe được chân tướng, lại nhìn dấu hôn trên cổ hắn, ta cạn lời.
"Thế sao ngươi không ra tay đi!"
Hắn đỏ mặt tía tai, tức tối nói: "Cái đồ háo sắc nhà nàng vừa thấy ta đã lao vào hôn, sức lại trâu bò! Ta... ta quên béng mất chuyện đánh nàng rồi."
Hắn mở miệng ra là mắng đồ háo sắc, nhưng cái miệng lại bị ta hôn đến đỏ mọng như cánh hoa hồng.
Ta nghe hắn nói muốn đi kiện Tri phủ Thanh Châu tội cướp đoạt dân nam, sợ hắn lỗ mãng mà mất mạng, bèn mang hắn về huyện Thanh Sơn.
Tiểu tổ tông này tưởng nắm được thóp của ta, suốt ngày diễu võ dương oai trước mặt ta.
Thấy hắn thú vị, ta bèn giữ lại trêu đùa.
Hôm nay cố ý hôn trộm một cái, mai lại giả vờ lỡ tay ôm một cái.
Có lúc hắn cuống lên, giận dỗi bảo: "Lâm Kinh Trập, nàng là nữ nhân đã có hôn ước, lại cợt nhả phóng túng với ta như vậy, có xứng đáng với phu quân tương lai của nàng không?"
Lúc đó ta đã nhận được thư từ hôn từ kinh thành, bèn nói: "Nếu chàng theo ta, ta lập tức đá phăng hắn!"
Tống Vân Hiên cười lạnh: "Vậy nàng nghĩ cho kỹ đi! Ta chỉ là kẻ nghèo rớt mồng tơi gia đạo sa sút, còn Tống tiểu công tử ở kinh thành xuất thân phú quý, dung mạo tuyệt đỉnh, văn võ song toàn, trăm người có một. Nàng vì ta mà bỏ hắn thì tổn thất lớn đấy."
Ta nghe mà động lòng. Thật sự do dự, vị hôn phu kia của ta ưu tú đến thế sao?
Tống Vân Hiên tức đến đấm vào vai ta: "Hay lắm! Ta biết ngay nàng đứng núi này trông núi nọ! Nàng chỉ trêu đùa ta thôi!"
Ta vội ôm hắn vào lòng dỗ dành: "Ngoan nào! Người ta nói tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, cái gì mà Tống tiểu công tử, trong mắt ta chỉ là củ cải rau dưa, không bằng một góc của chàng!"
Hắn vừa được dỗ dành hé nụ cười, bỗng sắc mặt thay đổi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hôm nay nàng tuyệt tình với vị hôn phu như thế! Biết đâu ngày sau sẽ vứt bỏ ta như chiếc giày rách! Nương ta nói cấm có sai, bất kể nam hay nữ, cứ làm quan là mồm mép tép nhảy!"
Tống Vân Hiên nói: "Nếu nàng thật lòng với ta, thì đi tố cáo Tri phủ Thanh Châu đi! Hắn tham ô làm trái pháp luật, nàng còn cùng hắn một giuộc, sau này chuyện bại lộ, ta không bảo lãnh cho nàng đâu."
Thấy hắn đầy vẻ nghĩa hiệp phẫn nộ, ta sợ hắn xảy ra chuyện.
Đúng lúc Tống Khải đến từ hôn, ta bèn nhốt hắn vào phòng củi.
Ai dè tên nhóc này bị ta lạnh nhạt như vậy lại đâm hoảng.
Chủ động nói với nương ta: "Nương! Con thật ra chính là vị hôn phu Tống Vân Hiên của Kinh Trập. Đã lỡ làng đến mức này rồi, chi bằng về kinh thành hoàn hôn cho xong."
Nương ta nghe tin động trời này liền lập tức đi gọi ta.
Lúc ấy ta đã sắc dục che mờ tâm trí, còn đâu mà quản chuyện đúng hay sai.
Nương thấy ta sầu não vò đầu bứt tai, bèn làm động tác cứa cổ, thì thầm:
"Hay là một không làm hai không nghỉ, xử lý sạch bọn họ đi! Nếu không để Tống Thượng thư biết con vừa giày vò con trai lão, lại vừa làm nhục cháu trai lão. Dù có hồn ma cha con đứng ra đỡ, lão nhân gia cũng sẽ phanh thây con thành năm mảnh!"
