Menu

📖 CHƯƠNG 4

~5 phút đọc1.098 từ4/11 chương

"Ngươi không biết biệt danh của hắn là 'Tống Mệnh' (tiễn mạng) sao? Chuyên đi tiễn mạng người ta đấy!"

Ta nghi hoặc: "Tiểu thư. . . liệu có phải là vị Cố Tam Lang đó không? Ngoại thất của người ấy!"

Tiểu thư đập tay lên trán, sực nhớ ra nói:

"Tiểu Sương, ta quên mất chưa nói với ngươi. Thế tử chính là Cố Tam Lang đấy."

"Lúc đó hắn ta bị thương mù mắt, đang ở đó dưỡng thương."

Tiểu thư hét toán lên: "Cái ngõ Đông Nhai đó có tận hai tên mù, ngươi đi nhầm cửa rồi!"

Ta: ? ? ?

Thời buổi này, sao người mù cũng rủ nhau ở chung một chỗ thế hả?

Nghĩ đến suốt nửa năm trời đó, ta đã đối xử với Tống Hoành "thế này thế kia", thậm chí còn áp dụng mớ tranh ảnh học được ngoài phố vào thực tế, vừa không coi hắn là người mù, lại càng không coi hắn là con người. . .

Bắp chân ta run lẩy bẩy: "Tiểu thư, ta có thể xin nghỉ không? Ta thấy. . . mình cần ra ngoài lánh nạn một thời gian."

Tiểu thư hít một hơi lạnh: "Hít! Tiểu Sương, rốt cuộc ngươi đã làm những gì thế?"

Giờ giải thích cũng không kịp nữa rồi.

Nàng ấy nhanh chóng tháo trâm vàng trên đầu nhét cho ta, lại móc từ trong lòng Cố Thế tử ra năm trăm lượng ngân phiếu.

"Ta có một thôn trang ở ngoại ô, ngươi từng đến đó rồi, chỗ đó hẻo lánh, tuyệt đối không ai tìm thấy ngươi đâu."

Ta cảm động đến rơi nước mắt, lén lút chuồn ra bằng cửa sau.

Ở thôn trang phong cảnh hữu tình. Ta ở đó được năm ngày, sóng yên biển lặng. Quả nhiên Tống Hoành không tìm thấy chỗ này.

Trong thôn trang có một nông phu tên là A Bảo, cơ bắp cuồn cuộn, mỗi lần đi qua trước cửa phòng ta đều đỏ mặt cúi đầu. Ta nhìn mà thấy rạo rực, mượn cớ trời nóng, đưa nước cho hắn ba lần, lau mồ hôi cho hắn năm bận.

Nhà bên cạnh còn có một thư sinh đang ôn thi, trông thanh tú yếu ớt, lúc ngâm thơ thì đầu cứ lắc lư qua lại. Ta nghe không hiểu, nhưng cũng chẳng chịu thua kém, làm bộ phong nhã mà đáp lại mấy câu.

"Phấn hương hãn thấp dao cầm chẩn, xuân đậu tô dung miên vũ cao; dục bãi đàn lang môn nòng xứ, linh hóa lương tẩm tử bồ đào."

Hắn ta nghe xong, mặt đỏ bừng như gấc, vội vàng cầm cuốn sách che mặt rồi chạy biến vào trong phòng.

Sao thế?

Không hay à?

Hay là tự thấy hổ thẹn vì không có tài văn chương bằng ta, nên quay về dốc lòng học tập rồi?

Đây là ta đọc lén được từ mớ thoại bản của tiểu thư đấy, ta lén ghi nhớ không ít đâu, còn thuộc cả mấy bài cơ.

Ngay lúc ta đang cùng A Bảo và thư sinh trò chuyện vui vẻ, một đêm nọ khi đang tắm, một đôi bàn tay lớn bỗng nhiên từ phía sau ấn chặt lên vai ta:

"Phó Nhai? Ha."

Giọng nói quen thuộc đến mức khiến ta hồn phi phách tán. Hắn định dìm chế-t ta sao?

Cách chế-t này chẳng đẹp đẽ chút nào.

Ta run giọng nói: "Vương. . . Vương gia, ta không cố ý mạo phạm đâu. . . Có thể đổi cách chế-t khác được không? Người chế-t đuối sẽ bị trương phình lên, ta sợ dọa đến tiểu thư nhà ta mất."

Tống Hoành cười lạnh: "Nàng muốn chế-t thế nào?"

Miệng ta nhanh hơn não: "Sướng chế-t."

Hắn im lặng một thoáng, nghiến răng nghiến lợi: "Được, thành toàn cho nàng."

Dứt khoát thế cơ à?

Ta còn đang nghi hoặc, hắn đã thiếu kiên nhẫn thúc giục ta tắm nhanh lên. Vội vàng lau khô người, đang định mặc y phục, lại thấy hắn đã nằm nghiêng trên giường, ánh mắt thâm trầm.

"Không phải muốn sướng chế-t sao? Hôm nay nếu chế-t không thành. . ."

Hắn dừng lại một chút, mài răng ken két: "Ta nhất định sẽ cho nàng biết tay."

Ta run cầm cập nhìn kỹ lại. Đôi mắt Tống Hoành sáng quắc đầy uy lực, làm gì có nửa phần dáng vẻ của kẻ mù?

Mẹ kiếp, bây giờ ngay cả chuyện người mù sáng mắt lại cũng rủ nhau làm cùng lúc à?!

Một đêm sau đó. . .

Ta đã cố hết sức rồi. Hắn tinh lực dồi dào có phải chuyện ngày một ngày hai đâu, lúc ta run rẩy chân định trèo xuống khỏi người hắn, hắn liền nắm chặt lấy cổ chân ta, lôi ngược trở lại.

"Vẫn còn thở được?"

Giọng hắn trầm khàn.

"Tiếp tục."

Tiếp cái gì mà tiếp!

Ta sắp trợn ngược mắt lên chỉ còn một hơi thở cuối thôi đây.

"Vương gia. . ." ta giọng yếu như tơ, "Có. . . có thể để ta viết một bức di thư cho tiểu thư được không?"

Tống Hoành nhướng mày: "Muốn dặn dò gì? Ta chuyển lời giúp nàng."

Cũng chẳng có gì. . . chỉ là muốn tiểu thư sau này đốt cho ta thêm mấy hình nhân giấy là mấy vị tiểu công tử trẻ tuổi khôi ngô thôi. Đời này mới nếm qua có một kiểu này, thực sự là hơi có chút nuối tiếc.

Ta nuốt nước miếng: "Thì bảo tiểu thư. . . hãy tự bảo trọng lấy mình."

Hắn im lặng một hồi, bỗng hỏi: "Vậy còn ta?"

Ta ngơ ngác: "Hả?"

Hắn nhìn chằm chằm ta, cười vì tức: "Trong lòng nàng ngoài tiểu thư nhà nàng ra, thì không còn ai khác nữa sao?"

Ta còn chưa kịp nghĩ cho thông, hắn bỗng dùng chăn quấn chặt lấy ta, hướng ra ngoài gọi lớn: "Phó Nhai! Chuẩn bị xe."

Khoan đã!

Phó cái gì Nhai? Nhai cái gì Phó?!

Bên ngoài truyền vào một giọng nam trầm ổn hùng hồn: "Rõ, Vương gia!"

Cả người ta cứng đờ. Đàn ông. . . là Phó Nhai. Thực sự có người tên Phó Nhai!

Hóa ra lúc đầu ta xông vào phòng tắm rửa cho hắn, hắn tưởng ta là Phó Nhai. Lúc ta đẩy hắn ngã xuống giường, hắn tưởng ta là Phó Nhai. Hèn chi hắn lại đi hỏi tên thật của ta.

HomeTrước
Sau