📖 CHƯƠNG 3
Hắn trầm ngâm: "Thực ra không cần phải thế. . . Ta có thể giúp nàng. . ."
Ta bịt miệng hắn: "Ý tốt của Tam Lang ta xin nhận. Nhưng chàng là một kẻ mù, làm sao đi giế-t người được? Đêm qua chúng ta đóng vai Vương gia và nha hoàn là diễn kịch thôi, chàng không phải Vương gia thật đâu."
Sao gọi ngươi mấy tiếng mà ngươi tưởng thật luôn rồi?
Hắn im lặng hồi lâu, hỏi: "Khi nào đi?"
"Ngày mai."
Đầu ngón tay móc vào đai lưng của hắn.
Nhan sắc tuyệt thế này, sau này e là không được nếm lại nữa. Nghĩ đến đây, nước mắt lại trào ra. Chỉ hy vọng tiểu thư sau này có thể tìm được tên ngoại thất nào đẹp hơn thế này. . . để ít ra ta còn được hưởng sái chút nước canh.
Trở về kinh thành, vừa vặn đúng lúc tiểu thư sắp xuất giá.
Nàng ấy kéo ta hỏi: "Đã xử lý ổn thỏa cả chưa?"
Ta gật đầu lia lịa.
Tiểu thư ôm lấy ta khóc rống lên, bảo sau này đối diện với một tên xấu xí, hai chủ tớ bọn ta biết sống sao đây.
Ta cũng quẹt nước mắt theo. Ta là người của nàng ấy, dĩ nhiên phải đi theo làm của hồi môn, sau này còn phải hầu hạ vị cô gia nghe đồn là đã bị hủy dung kia nữa.
Bọn ta khóc thảm thiết như nhau.
Ngày thành thân, tiểu thư buộc đoản đao vào cả tay lẫn chân. Tư thế đó chẳng giống đi lấy chồng, mà giống đi tìm kẻ thù báo hận hơn.
Lúc bái thiên địa, ta lén ngước mắt nhìn một cái. Ơ?
Gương mặt Cố Thế tử nhẵn nhụi như ngọc, làm gì có lấy một vết sẹo nào?
Ta khẽ giật tay áo tiểu thư: "Tiểu thư, mặt của Cố Thế tử. . . rất tốt, không có hủy dung."
Nàng ấy ngẩn ra: "Thật sao? Hay lắm, Hầu phủ dám tìm kẻ thế thân à!"
Ta: ". . ."
Thế thân?
Không đến mức đó chứ?
Bao nhiêu quan khách đang nhìn kia mà. Chẳng lẽ. . . tìm được người giống Cố Thế tử đến bảy tám phần?
Cũng phải, hắn ta rời kinh nhiều năm, trong kinh sớm đã chẳng còn ai nhớ rõ tướng mạo hắn ta thế nào nữa rồi.
Đêm động phòng hoa chúc, ta ngồi xổm ngoài cửa, dự tính đợi tiểu thư vạch trần kẻ mạo danh đó rồi một đao kết liễu là ta sẽ xông vào nhận tội ngay. Nhưng đợi suốt cả đêm, chỉ nghe thấy bên trong truyền ra những. . . động tĩnh khó lòng diễn tả. Tình cảnh này, ta bỗng nhiên thấy nhớ Cố Tam Lang của ta da diết.
Ngày thứ hai, tiểu thư không ra khỏi cửa. Ngày thứ ba, tiểu thư vẫn không ra khỏi cửa. Ngày thứ tư, cuối cùng nàng ấy cũng ra ngoài, thần thái sảng khoái, dung quang hoán phát, giống hệt một con hồ ly tinh vừa hút no tinh khí. À không, là một nữ yêu tinh thải dương bổ âm.
Tiểu thư dặn ta: "Đi, hầm cho cô gia bộ cật lợn để bồi bổ."
Ta: ? ? ?
Yếu thế cơ à? Mới có ba ngày đã không chịu nổi rồi?
Vẫn là Cố Tam Lang của ta tốt hơn, hắn có thể trụ được năm ngày.
Từ đó về sau, ta không phải đang hầm cật lợn thì cũng là đang nghiên cứu xem làm thế nào để chế biến cật lợn ra đủ món mới lạ. Cật lợn sắp bị ta hầm ra hoa luôn rồi.
Tiểu thư bám lấy Cố Thế tử rất sát, hai người hết cùng nhau dạo hồ chèo thuyền lại đến đút cơm cho nhau, sến súa đến mức Hầu phu nhân dứt khoát kéo Hầu gia dọn sang biệt viện ở luôn, bảo là để lại Hầu phủ cho đôi trẻ chuyên tâm tạo hài tử. Cứ theo đà này, có hài tử là chuyện sớm muộn thôi.
Ngay cả hai người tỷ tỷ đã xuất giá của Cố Thế tử cũng quay về phủ, mang theo không ít đồ tẩm bổ, hết lời khen ngợi tiểu thư thông minh xinh đẹp, đúng là thiên tiên hạ phàm.
Có những người tỷ tỷ hết lòng vì đệ đệ thế này, ta thật lòng cảm thấy cuối cùng tiểu thư cũng khổ tận cam lai rồi. Chuyện ngoại thất ngày xưa đó, ta phải giấu nhẹm đi cho thật kỹ.
Nhưng không ngờ tới, hôm nay Cố Thế tử vừa mới ra ngoài mua bánh ngọt cho tiểu thư đã bị người ta đá-nh cho tím tái cả hai mắt quay về.
Tiểu thư nổi đóa: "Ai?! Không phải chàng biết võ công sao?"
Cố Thế tử rầu rĩ nói: "Đá-nh không lại. Chức quan hắn lớn hơn ta."
Tiểu thư xắn tay áo lên.
"Tiểu Sương, vác đồ theo ta! Cha ta có kim bài miễn tử, ta muốn xem thử kẻ nào không có mắt dám động vào phu quân của ta!"
Ta vừa mới vác theo đoản đao và búa sắt, còn chưa kịp bước chân ra khỏi ngưỡng cửa.
Cố Thế tử vẻ mặt không hiểu nói: "Hắn bảo ta cướp nương tử của hắn."
Tim ta thót lại một cái!
Thôi xong. . . ngoại thất tìm đến tận cửa rồi sao?
Tiểu thư cau mày: "Cướp nương tử gì chứ? Ta đã thành thân với ai khác bao giờ đâu."
Hỏng rồi, là ta thành thân mà.
Cố Thế tử thở phào một cái.
"Dọa chế-t ta rồi, ta cứ tưởng Thanh Hà nàng. . . chỉ cần nàng cắt đứt với hắn, ta. . . ta đều có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. May mà. . ."
"Tiêu Dao Vương thành thân từ khi nào thế? Trong kinh chẳng nghe thấy phong thanh gì cả."
Tiêu Dao Vương?
Ồ, không phải Cố Tam Lang. Vậy quá nửa là nhận nhầm người rồi.
"Hắn còn nói. . ."
"Muốn đá-nh chế-t tên tiểu bạch kiểm là ta đây vì dám quyến rũ nương tử của hắn. Ồ, nương tử của hắn tên là Phó Nhai."
Phó Nhai?!
Đó chẳng phải biệt danh của tiểu thư sao?
Nhưng tiểu thư mặt mày ngơ ngác, hoàn toàn không biết Tiêu Dao Vương là vị nào.
Nàng ấy thấy mặt ta trắng bệch, nghi hoặc hỏi: "Tiểu Sương, không lẽ là ngươi. . . Ngươi chọc vào Tiêu Dao Vương Tống Hoành từ khi nào thế?"
