📖 CHƯƠNG 5
Ta vốn dĩ tưởng đó là biệt danh tiểu thư tùy miệng đặt cho. . .
Hóa ra là có người thật sao?!
Tống Hoành vác ta trên vai đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cổng thôn trang đã đụng ngay phải thư sinh và A Bảo đang xách hộp cơm, vừa đi vừa nói cười vui vẻ. Hai người thấy cảnh này, đều ngẩn người ra. Thư sinh yếu ớt, sợ đến mức lùi lại nửa bước.
"Sương. . . Sương tiểu thư? Ngươi đây là. . ."
A Bảo thì chất phác hơn, đặt hộp cơm xuống là muốn xông lên ngay.
"Sương cô nương, hắn ức hiếp ngươi sao? Ta. . ."
Ta quấn trong chăn, chỉ lộ ra có nửa cái đầu, mặt nóng đến mức có thể rán trứng được, chỉ hận không thể biến mất ngay tại chỗ. Mất mặt đến tận nhà ngoại rồi!
Tống Hoành bước chân khựng lại, ánh mắt lạnh lẽo quét qua giữa hai người kia, sắc mặt đen như nhọ nồi.
"Nhiếp! Tiểu! Sương! Nàng giỏi lắm! Ở cái thôn trang này, còn giấu cho ta tận hai người nữa cơ đấy?!"
Ta: ". . ."
Hiểu lầm này lớn quá rồi!
Nhìn thấy áp suất xung quanh Tống Hoành càng ngày càng thấp, ta vội vàng nặn ra một nụ cười với gã thư sinh và A Bảo đang ngây người:
"Cái đó. . . không sao đâu, không sao đâu! Trần công tử, A Bảo, đa tạ sự quan tâm của hai người trong những ngày qua nhé! Lần sau. . . lần sau có dịp ta lại đến thăm hai người. . ."
"Không có lần sau đâu!"
Tống Hoành gầm lên một tiếng, vác ta, đầu cũng không ngoảnh lại mà sải bước rời đi. Ta bị xóc đến mức chóng mặt.
Cuối cùng chỉ nghe thấy từ đằng xa vọng lại tiếng của thư sinh lắp bắp: "Bảo. . . bảo trọng."
Và tiếng gọi ngơ ngác của A Bảo:
"Sương cô nương~ cần ta giúp gì thì cứ gọi một tiếng nhé~~~~~"
Tiểu thư nhận được tin tức, vội vội vàng vàng chạy đến đòi người.
Nàng ấy đứng trong hoa sảnh, lấy hết can đảm: "Vương gia, Tiểu Sương với ta tình thân như tỷ muội. Nếu có chỗ đắc tội, ta là chủ tử sẽ thay nàng ấy bồi tội. Cơn giận ngài cũng đã trút rồi, người cũng nên trả lại cho ta chứ đúng không?"
Ta bám vào khung cửa, mắt lệ đầm đìa nhìn tiểu thư. Vẫn là tiểu thư tốt nhất!
Tống Hoành cười lạnh một tiếng: "Trả lại cho ngươi? Cố phu nhân, ngươi có biết nửa năm qua nàng ấy đã làm những gì với ta không?"
Tiểu thư khô khốc nói: "Tính tình Tiểu Sương có hơi thẳng thắn thật, nhưng tuyệt đối không có lòng hại người. Nàng ấy làm gì rồi?"
Vành tai Tống Hoành ửng hồng, giống như rất khó mở lời, cuối cùng chỉ nghiến răng bật ra một câu.
"Nàng ấy. . . nàng ấy vốn chẳng coi ta là con người!"
Ta rụt cổ lại, hận không thể chui tọt xuống lỗ nẻ.
Tiểu thư nghi hoặc nhìn về phía ta, dùng ánh mắt không lời hỏi han: Rốt cuộc ngươi đã làm cái quái gì thế?
Ta che mặt, từ kẽ tay phát ra âm thanh lí nhí như tiếng muỗi kêu.
"Ta. . . ta không cho hắn mặc quần áo. . . còn. . . còn bảo hắn quỳ hầu hạ. . ."
Tiểu thư hít vào một hơi lạnh, mắt trợn tròn xoe.
"Tiểu Sương! Ngươi, ngươi lại cầm thú đến mức này sao?!"
"Đến cả ta cũng chưa từng làm thế. . ."
"Đủ rồi!"
Tống Hoành lên tiếng cắt ngang, gân xanh trên thái dương giật giật.
"Mấy chuyện đó tạm thời không nhắc đến. Điều nàng ấy đáng hận nhất chính là, bội tình bạc nghĩa, chơi chán rồi thì bỏ chạy!"
Tiểu thư nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm.
"Vương gia, nói thế là không đúng rồi. Tiểu Sương nhà bọn ta mới bao nhiêu tuổi chứ? Còn nhỏ hơn ngài tận ba tuổi đấy."
"Tính ra thì, người chịu thiệt, người bị chiếm hời là nàng ấy mới đúng chứ? Ngài đường đường là một Vương gia, lại đi chấp nhặt chuyện này với một tiểu cô nương sao?"
Tống Hoành bị nghẹn đến mức ngẩn ra, há há miệng, nhất thời lại không thể cãi lại được câu nào.
"Cưỡng từ đoạt lý! Tóm lại, người, bổn vương giữ lại! Mời Cố phu nhân về cho!"
Tiểu thư định nói thêm gì đó, đã bị Phó Nhai "mời" ra ngoài. Trước khi đi, nàng ấy đưa cho ta một ánh mắt kiểu "tự cầu phúc đi".
Ngày tháng này trôi qua khổ sở quá mà. Tống Hoành chẳng phân biệt ngày đêm mà hành hạ ta, lại còn cứ luôn nghiến răng hỏi ta trong những lúc hơi thở dồn dập.
"Lúc trước nàng đối xử với ta như thế, ta nhẫn nhịn được. Tại sao bây giờ ta chẳng qua chỉ là lấy đạo của người trả lại cho người, mà nàng lại không nhẫn nhịn nổi rồi?"
Ta vùi mặt vào trong chăn giả chế-t, chỉ còn nước để thở thôi. Suốt nửa tháng trời, ta thấy mình sắp bị vắt kiệt rồi.
Cuối cùng, ông trời cũng mở mắt, không biết là vị Bồ Tát nào hiển linh, lại hạ thuốc Tống Hoành một lần nữa.
Lần này không phải thuốc mù, mà là thuốc què. Nhìn hắn nằm liệt trên giường, sắc mặt u ám cố gắng cử động hai chân nhưng vô ích, khóe miệng ta không kìm nổi mà cứ nhếch lên.
Phó Nhai bưng thuốc đi vào, thấy vậy liền thở dài, nhỏ giọng khuyên ta:
"Sương tiểu thư, thực ra. . . ngươi có thể thu bớt vẻ vui mừng lại một chút được không."
Tống Hoành nhìn thấy vẻ hân hoan không giấu nổi của ta, ánh mắt như dao găm cứa qua.
"Ta què rồi, nàng vui lắm sao?"
Ta vội vàng cúi đầu, nhưng bả vai vẫn không nhịn được mà run run.
"Không. . . không dám."
Nhưng người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, làm sao mà nhịn được cơ chứ.
Tống Hoành bảo ta hầu hạ hắn.
"Phó Nhai có công vụ trên người, nàng làm đi."
Giọng hắn không mấy thiện cảm: "Hầu hạ cho tốt, có lẽ bổn vương có thể cân nhắc, không truy cứu những chuyện đại nghịch bất đạo trước kia của nàng nữa."
