📖 CHƯƠNG 7
Tần Hoài Thời lại hoàn toàn lĩnh hội sai thánh ý của bệ hạ, tiếp tục thêm mắm dặm muối:
"Thần trước đó từng gặp qua hai mẹ con này, bất quá chỉ là bá tánh tầm thường, chẳng phải nhân sĩ Kinh thành. Nay lại vô duyên vô cớ xuất hiện tại cung yến, e rằng có đồng đảng."
"Làm càn!" Một giọng nữ trẻ tuổi vang lên lanh lảnh. Vị nhân vật chính của ngày hôm nay bỗng đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy, "Đây chính là Tĩnh Viễn Vương phi và Trường Ninh Quận chúa, há lại để các ngươi giương đao chĩa kiếm vào người như vậy!"
Ngay sau tiếng quát này, đám thị vệ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, binh khí rơi loảng xoảng.
Cả nhà Tuyên Bình Hầu đều sững sờ ngây gốc. Đặc biệt là phu thê Tần Hoài Thời và thân sinh phụ mẫu của ta.
Chiêu Dương Công chúa bước xuống, kéo tay ta và nữ nhi, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Tần Hoài Thời:
“Tuyên Bình Hầu Thế tử, uy phong thật lớn."
Tần Hoài Thời run rẩy chỉ tay về phía ta:
“Ả... ả là Tĩnh Viễn Vương phi sao?"
Cùng lúc đó, Ngu Độ và nhi tử đang đứng phía trước cũng đồng loạt quỳ xuống trước mặt bệ hạ.
"Bệ hạ, thê nhi của thần vốn hiếm khi tới Kinh thành, nay lại bị kẻ khác lăng nhục nhường này, cúi xin bệ hạ làm chủ cho thần."
Khóe môi bệ hạ khẽ nhếch lên, ngữ khí lại không hề qua loa:
"Tuyên Bình Hầu, đây chính là bản lĩnh quản giáo người nhà của khanh sao? Dám làm loạn ngay trong hoàng cung?"
Phía bên kia, Tuyên Bình Hầu chẳng màng tới cái tuổi lục tuần của mình, cuống cuồng quỳ rạp xuống:
“Thần quản giáo không nghiêm, cúi xin bệ hạ giáng tội."
"Trẫm trừng phạt khanh làm gì, đã là nhi tử của khanh phạm lỗi, thì để tự hắn chịu phạt. Phạt hắn chịu roi hình, khanh thấy thế nào?"
Tần Hoài Thời vừa nghe xong, mặt mũi lập tức trắng bệch, vội vã dập đầu:
“Bệ hạ thứ tội!"
Không chỉ hắn quỳ, mà người của cả Hầu phủ đều đã quỳ rạp xuống đất.
Ta nghe thấy vị sinh mẫu kia nhỏ giọng gọi tên ta, tựa hồ đang mong ngóng ta lên tiếng cầu tình cho nhi tử của bà ta.
"Tuyên Bình Hầu Thế tử chắc nịch thê tử của thần là thích khách mưu đồ bất chính như vậy, nghĩ hẳn là ngài ấy quen biết hết thảy quan quyến ở đây, nếu không sao dám to gan gọi thị vệ tới bắt thê tử của thần?" Ngu Độ tiếp tục châm ngòi thổi gió.
"Thê tử của thần đường đường là Vương phi, lại phải chịu nhục nhã thế này, là do kẻ làm phu quân như thần vô năng. Cúi xin bệ hạ thu hồi binh quyền của thần, chuẩn cho thần cáo lão hoàn hương."
Cáo lão hoàn hương?
Mí mắt bệ hạ giật giật:
“Hiền đệ chớ có nói càn, trẫm nhất định sẽ lấy lại công đạo cho Vương phi."
"Người đâu, lôi Tuyên Bình Hầu Thế tử xuống."
Đến nước này, vị sinh mẫu kia của ta cũng chẳng còn đoái hoài gì được nữa, vội vã kêu lên:
"Bệ hạ thứ tội! Tĩnh Viễn Vương phi chính là thân sinh nữ nhi lưu lạc bên ngoài nhiều năm của thần thiếp. Huynh trưởng của con bé không biết tới thân phận Vương phi của nó, sợ nó mạo phạm tới quý nhân nên mới hành xử như vậy. Cúi xin bệ hạ khai ân."
Lời vừa dứt, bốn bề xôn xao.
Hoàng hậu cũng thuận thế cất lời:
“Theo bổn cung được biết, Tĩnh Viễn Vương phi và Tấn Vương phi dường như bằng tuổi nhau. Nếu Tĩnh Viễn Vương phi là thân sinh nữ nhi của ngươi, vậy Tấn Vương phi là ai?"
Kẻ bị gọi tên là Tần Linh Nguyệt sắc mặt lập tức trắng bệch, còn Tấn Vương thì mặt mày xanh mét. Hiển nhiên là ông ta hoàn toàn không biết tới chuyện này.
Nhưng lời đã nói ra, không còn đường nào để xoay chuyển, Tuyên Bình Hầu phu nhân chỉ đành cắn răng nói tiếp:
"Thần thiếp năm xưa lúc sinh hạ gặp phải động loạn, trong lúc hoảng hốt đã bế nhầm hài tử."
Lúc này, lại đến lượt Chiêu Dương Công chúa lên tiếng:
“Nếu đã là thân sinh nữ nhi, là muội muội ruột thịt, cớ sao lại vu oan nàng ấy là thích khách? Thích khách là phải bị chém đầu, Tuyên Bình Hầu phủ các người đối xử với cốt nhục thân sinh bằng cách ép nàng ấy vào chỗ c.h.ế.c sao?"
Tội danh này quy chụp xuống, quả thực càng lớn hơn.
Bọn họ không cách nào tự lấp liếm giải thích cho lời nói của mình được nữa.
Nghĩ lại cũng nực cười. Bọn họ ruồng rẫy, chê bai đứa con gái ruột là ta làm mất mặt xấu hổ, một lòng muốn bảo toàn thân phận đích nữ Hầu phủ cho Tần Linh Nguyệt. Thế mà nay, chỉ vì cứu lấy cái tên ngu xuẩn Tần Hoài Thời kia, lại phải tự tay phơi bày mọi chuyện trước bàn dân thiên hạ, ngay trước mặt bao nhiêu bậc đạt quan quý nhân.
"Chiêu Dương, hôm nay là sinh thần của con, chớ có động nộ, mau trở về chỗ ngồi đi."
Bệ hạ đã lên tiếng, Chiêu Dương Công chúa đành ngậm ngùi bước về chỗ.
Nhưng bệ hạ cũng không có ý định cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua:
"Tuyên Bình Hầu quản gia không nghiêm, lại làm hỏng nhã hứng của Công chúa. Đợi Thế tử thụ hình xong, cả nhà các khanh hãy lui về phủ đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm đi."
Đây là muốn đuổi cổ bọn họ.
Bị trục xuất ngay giữa cung yến, đó là một nỗi nhục nhã tày đình. Thế nhưng lôi đình vũ lộ, quân giai quân ân (sấm sét hay mưa móc, thảy đều là ân huệ của vua), cả nhà Hầu phủ chỉ đành dập đầu tạ ân rồi lui xuống.
Kẻ duy nhất còn sót lại, chính là Tấn Vương phi Tần Linh Nguyệt.
Nàng ta ngồi cạnh Tấn Vương đang sầm mặt tức giận, cứ như ngồi trên đống lửa. Còn đôi nhi nữ mang danh Quận vương, Quận chúa của nàng ta thì chẳng thấy gì ngoài sự mất mặt. Bọn chúng là hoàng thất tông thân, thân phận của sinh mẫu tuy quan trọng, nhưng cũng không phải là thứ duy nhất. Thế nhưng bị vạch trần ngay giữa thanh thiên bạch nhật thế này, nói cho cùng vẫn là nhục nhã.
Đám tử đệ quan viên tuy không dám ra mặt trào phúng, nhưng tông thân hoàng thất đâu chỉ có một mình nhà bọn họ.
Trong sinh thần yến của Chiêu Dương Công chúa, bệ hạ chính thức tứ hôn cho nàng và nhi tử của ta, chờ ngày lành tháng tốt sẽ cử hành đại hôn.
Khóe mắt ta liếc thấy, vị Quận chúa của Tấn Vương phủ kia đỏ hoe hốc mắt ngay tại trận. Không chỉ nàng ta, mà còn vài vị thế gia tiểu thư nữa.
Cái tên tiểu tử thúi nhà ta trêu hoa ghẹo nguyệt từ bao giờ vậy?
Chỉ là các nàng có thương tâm thì cũng đành chịu, chẳng thể làm gì được. Ngay cả vị thân nương là ta đây còn chẳng thể làm chủ, huống hồ là các nàng. Người mà hoàng thất đã nhắm trúng, làm gì có đạo lý buông tha?
Cũng may là nhi tử và Công chúa là lưỡng tình tương duyệt.
Lúc ngồi cạnh Ngu Độ, ta nhỏ giọng kể lại cho chàng nghe những lời nghe được từ mẹ con Tần Linh Nguyệt khi nãy. Đáy mắt chàng sầm xuống một lát, rồi dặn dò ta:
“Chuyện này ta sẽ bẩm báo lại với bệ hạ. Người của Tuyên Bình Hầu phủ e là sau này còn dây dưa mãi không dứt, nàng ngày thường xuất môn nhất định phải mang theo hạ nhân đi cùng."
Sau sinh thần của Công chúa, chúng ta cũng bắt tay vào chuẩn bị cho hôn sự của nhi tử. Dù sau này nó dọn vào ở trong Công chúa phủ, nhưng cưới vợ cho con cũng có không ít thứ phải lo toan.
Người của Tuyên Bình Hầu phủ quả nhiên lại mò đến cửa quấy rầy.
Tần Hoài Thời vừa mới ăn trọn một chầu roi hình, vẫn giữ nguyên bộ dạng tức tối bại hoại:
"Ngu Cẩm Thư, ngươi có phải cố ý giấu giếm thân phận để xem bọn ta làm trò cười đúng không?"
Ta mặt không đổi sắc:
“Là các người chê bai ta là một ả thôn phụ thô bỉ không lên nổi mặt bàn, sao giờ lại muốn quay cắn ngược lại ta? Có cần phải tìm bệ hạ phân xử lại đạo lý này không?"
Tuyên Bình Hầu phu nhân nước mắt đầm đìa:
"Cẩm Thư, dẫu sao ta cũng là mẫu thân của con, đây là huynh trưởng của con. Con nhẫn tâm giương mắt nhìn Tuyên Bình Hầu phủ đánh mất thánh quyến sao?"
Ta nhìn thẳng vào bọn họ, điềm tĩnh đáp:
“Phụ thân của ta, là cố Ngu Đại tướng quân. Mẫu thân của ta, là Ngu lão phu nhân mang cáo mệnh hoàng ân. Phía trên ta quả thực còn có hai vị huynh trưởng, là Ngu Chấn và Ngu Tông. Những điều này thì có liên quan gì tới các người?"
"Năm xưa, nếu không nhờ Ngu gia thu dưỡng, ta đã sớm c.h.ế.c cứng trong tã lót từ lâu rồi."
Bị bế nhầm có lẽ khó lòng phán xét rạch ròi ai đúng ai sai. Nhưng thân làm phụ mẫu, bọn họ không bảo vệ tốt cho ta, đây là sự thật.
Ta không oán hận bọn họ, nhưng cũng chẳng thể nào coi bọn họ là người thân cho được.
Tuyên Bình Hầu phu nhân càng khóc nấc lên không kìm lại được:
“Cẩm Thư, là lỗi của mẫu thân. Lẽ nào cả đời này con định không nhận mẫu thân nữa sao?"
"Phu nhân, người có hai đứa hài tử. Một là Tuyên Bình Hầu Thế tử, kẻ còn lại là Tấn Vương phi. Chớ có nhận nhầm người."
"Ngoài ra," Ta lại dời mắt nhìn về phía Tần Hoài Thời, "Ta là Tĩnh Viễn Vương phi, còn ngươi bất quá cũng chỉ là một Thế tử Hầu phủ. Lần sau gặp ta, nếu vẫn không học được thế nào là tôn ti trật tự, thì đừng trách ta không nể tình."
Bỏ lại câu nói đó, ta liền phân phó hạ nhân tiễn khách.
