Menu

📖 CHƯƠNG 6

~9 phút đọc1.846 từ6/9 chương

Tiến cung, tất nhiên không thể mặc quá thanh đạm.

Ta tỉ mỉ trang điểm rồi mới ra khỏi cửa. Ngay cả đứa nữ nhi ngày thường vẫn chê bai trang sức châu thoi phiền phức kia, hôm nay cũng diện một bộ y phục màu sắc kiều diễm, trên đầu cài không ít trâm cài, thoạt nhìn vô cùng minh diễm động nhân.

Đêm nay kẻ vào cung thực sự rất đông, từ hoàng thân quốc thích cho đến cao quan cùng quyến thuộc.

Trước khi yến tiệc bắt đầu, Ngu Độ bị đám bằng hữu cũ kéo đi hàn huyên, ta liền dẫn nữ nhi đi trò chuyện cùng các vị phu nhân quen biết. Ta không quen nhiều người ở Kinh thành, nhưng cũng có vài vị bằng hữu tâm giao.

Nữ nhi của ta lớn lên đẹp như tạc ngọc, khiến các phu nhân cứ hết người này đến người khác chạy tới dạm hỏi cho nhi tử hoặc điệt tử nhà mình, khiến ta khước từ đến mức cạn cả lời lẽ. Hết cách rồi, đứa nhỏ này của ta vô cùng có chủ kiến, so với việc thành thân, sinh nhi dục nữ, nó càng muốn được tự do tự tại, chu du tứ hải hơn.

Khó khăn lắm mới dẫn được nữ nhi tới một góc vắng vẻ yên tĩnh một chút, thì lại bất chợt nghe thấy tiếng trò chuyện của kẻ khác truyền tới.

"Mẫu phi, con không cần biết, con chính là thích Ngu tiểu tướng quân! Người bảo phụ vương đứng ra đi cầu thân với Tĩnh Viễn Vương được không?"

Một giọng nữ khác vang lên:

“Hoang đường! Làm gì có nữ tử nào lại hấp tấp như con, con là Quận chúa, đáng lẽ phải để người khác tới cầu cưới con mới phải."

"Hôn sự của con, phụ vương con tự có sắp xếp."

"Nhưng Ngu tiểu tướng quân thì kém chỗ nào chứ? Gia thế, tướng mạo đều tương xứng, huống hồ trong tay Tĩnh Viễn Vương còn có binh quyền, nếu con gả cho nhi tử của ông ta, chẳng phải sẽ giúp ích cho đại nghiệp của phụ vương hay sao..."

Lời còn chưa dứt đã bị một câu quở trách chặn lại:

“Câm miệng! Đây là nơi nào mà con dám ăn nói hồ đồ như vậy?"

Trong lòng ta kinh hãi.

Hơi thở vô thức nhẹ đi vài phần, ta cùng nữ nhi đưa mắt nhìn nhau, đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Thanh âm kia nghe rất quen tai, chính là kẻ đã thay thế ta làm đích nữ Tuyên Bình Hầu phủ suốt bao nhiêu năm nay – Tần Linh Nguyệt, nay là Tấn Vương phi.

Thế nhưng, so với việc nữ nhi của nàng ta có ý với nhi tử của ta, thì dã tâm lang sói của Tấn Vương càng khiến người ta phải rùng mình kinh sợ.

Tấn Vương nói cho cùng cũng là kẻ bại trận trong cuộc chiến đoạt đích năm xưa. Mẫu phi của ông ta từng là sủng phi trong cung, dẫn đến việc ông ta cũng từng là ứng cử viên sáng giá cho vị trí trữ quân. Sau này quân Hung Nô xâm phạm, bệ hạ khi đó vẫn còn là Hoàng tử đã thân chinh lĩnh binh xuất chiến, thắng một trận oanh liệt, từ đó thanh thế trong dân chúng cũng ngày một cao. Vừa khéo gặp lúc Tiên đế lâm bệnh nặng, hoàng vị liền rơi vào tay đương kim bệ hạ. Tấn Vương vì biết điều nên mới giữ được mạng, ai ngờ ông ta vẫn luôn không chịu từ bỏ dã tâm.

Ta kéo nữ nhi lặng lẽ rời đi. Chuyện này không hề nhỏ, nhất định phải bẩm báo cho bệ hạ biết.

Ta đang định kéo nữ nhi đi tìm Ngu Độ, thì không ngờ lúc này lại có kẻ gọi giật giọng ta lại.

"Ngu Cẩm Thư!"

Ngay khắc sau, cánh tay ta bị một bàn tay tóm chặt lấy.

"Sao ngươi lại trà trộn vào đây được? Đây là hoàng cung, ngươi có mấy cái đầu để bị chém hả?"

Tần Hoài Thời dẫn theo phu nhân cùng nhi nữ của hắn xuất hiện trước mắt ta, bên cạnh còn có sinh mẫu của ta – Tuyên Bình Hầu phu nhân.

Thế tử phu nhân khi nhìn thấy ta cũng biến sắc:

“Ngươi tự tìm cái c.h.ế.c thì mặc xác ngươi, nhưng lỡ kéo luỵ đến Hầu phủ thì biết làm sao?"

Vị sinh mẫu kia nhìn ta, rốt cuộc cũng không nhịn được mà lên tiếng:

“Cẩm Thư, con thật hồ đồ quá, cho dù con muốn dẫn nữ nhi đi bám víu quyền quý, thì cũng vạn lần không thể làm ở trong hoàng cung này được!"

Tần Hoài Thời đùng đùng nổi giận:

“Mau nhân lúc chưa có ai chú ý tới, dẫn theo đám dã chủng kia của ngươi cút khỏi hoàng cung ngay!"

Đường đường là Thế tử Tuyên Bình Hầu phủ, đã ngoài bốn mươi tuổi, lại còn đã làm tổ phụ rồi, sao cái đầu óc lại có thể ngu xuẩn đến mức này?

Chính hắn cũng nói rồi, đây là hoàng cung. Nếu ta thực sự là một ả thôn phụ trong miệng bọn họ, ta e là ngay cả hoàng cung nằm ở hướng nào cũng không biết, làm sao có thể "trà trộn" vào đây cho được?

Ai ngờ cái loại ngu xuẩn này không chỉ có một mình hắn. Có lẽ là quá sợ hãi việc ta sẽ liên lụy đến bọn họ, vị Hầu phu nhân sinh mẫu kia của ta thế mà cũng hùa theo:

"Cẩm Thư, con muốn cái gì, mẫu thân cho con là được. Hoàng cung không phải nơi để đùa giỡn, con chớ có làm loạn."

Nữ nhi của ta không nhịn được mà đáp trả một câu:

“Nương thân ta và Hầu phủ các người vốn dĩ chẳng có quan hệ gì, hà tất phải lo chuyện bao đồng?"

Chỉ một câu nói này thôi mà như giẫm phải đuôi của Tần Hoài Thời.

"Ngu Cẩm Thư, ngươi dạy nữ nhi như thế sao? Bất kính với trưởng bối?"

"Ngươi tính là loại trưởng bối nào? Không ra dáng trưởng bối mà cứ muốn lên mặt trưởng bối, ngươi có biết xấu hổ không?" Ta đốp chát lại ngay.

Tần Hoài Thời ước chừng là tức đến phát điên rồi, hắn thế mà lại trực tiếp túm chặt lấy tay ta, hét lớn:

“Người đâu! Bắt lấy thích khách!"

Yến tiệc cung đình vốn đang náo nhiệt, bị một câu hô hoán của hắn làm cho rơi vào hỗn loạn ngay tức khắc. Thị vệ rầm rập xông vào, giáo dài chỉ thẳng về phía ta – người đang bị Tần Hoài Thời túm giữ.

"Tần Thế tử, đây là thích khách sao?"

Tần Hoài Thời chỉ tay vào ta và nữ nhi, nói năng vô cùng nghĩa chính ngôn từ:

“Hai kẻ này rõ ràng chỉ là dân thường, không biết dùng thủ đoạn gì mà trà trộn được vào trong cung, định bụng là mưu đồ bất chính!"

Ngu xuẩn!

Tuyên Bình Hầu phu nhân tựa hồ cũng không ngờ nhi tử lại hô hoán trắng trợn như vậy, mặt bà ta trắng bệch đi trong giây lát, nhưng lại chẳng nói nửa lời. Dẫu sao, đột nhập hoàng cung là trọng tội c.h.ế.c người. Nếu bà ta nhận đứa con gái này, sẽ liên lụy đến cả Hầu phủ.

Đám thị vệ xông vào không nhận ra ta, nhưng dường như thấy nữ nhi của ta có chút quen mặt. Còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy một giọng nữ khác vang lên:

“Chuyện gì mà ồn ào vậy?"

Chỉ thấy trong đám đông chậm rãi bước ra một bóng dáng lộng lẫy, chính là Tần Linh Nguyệt.

Nay ở bên ngoài, ngay cả Tần Hoài Thời và Hầu phu nhân cũng phải ngoan ngoãn biết điều hành lễ với nàng ta.

"Vương phi, hai mẫu tử này hành tung lén lút trà trộn vào hoàng cung, định bụng mưu đồ bất chính."

Đôi huynh muội này đúng là tâm ý tương thông, chỉ cần một ánh mắt đã cùng nhau diễn kịch.

"Đã là kẻ khả nghi, vậy thì dẫn xuống thẩm vấn cho rõ ràng. Cung yến sắp bắt đầu rồi, chẳng lẽ lại để bệ hạ và nương nương phải chứng kiến cái trò hề này sao?" Tần Linh Nguyệt liếc mắt nhìn thị vệ.

Lời nói của Tấn Vương phi đương nhiên là có trọng lượng. Nữ nhi của nàng ta, vị Quận chúa vương phủ được nuông chiều hết mực kia cũng bĩu môi:

“Hoàng cung đúng là loại mèo mả gà đồng nào cũng vào được, đám thị vệ các người canh gác lỏng lẻo như vậy, không sợ rơi đầu sao?"

Thế là đầu của đám thị vệ càng cúi thấp hơn, định bụng trực tiếp bắt ta và nữ nhi đi.

Thế nhưng trong đám đông lại vang lên những tiếng xì xào khác nhau:

“Nữ tử này trông có vài phần tương tự Tuyên Bình Hầu phu nhân, không lẽ là thân quyến trong nhà sao?"

Mà những vị mệnh phụ từng quen biết ta thì há miệng định nói gì đó, nhưng chưa kịp mở lời đã bị Tần Hoài Thời gạt phắt đi:

“Tuyên Bình Hầu phủ chúng ta làm gì có loại thân quyến này, chớ có nói bừa!"

Ta nhìn về phía vị sinh mẫu này của ta, mặt bà ta cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn im hơi lặng tiếng như cũ.

Ngay đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng thông truyền dõng dạc:

“Bệ hạ giá đáo ——"

Hoàng đế và Hoàng hậu cùng nhau xuất hiện, phía sau còn có vài vị phi tần, hoàng tử, công chúa cùng các vị đại thần, trong đó có cả phu quân và nhi tử của ta.

Tất cả mọi người đều quỳ rạp xuống hành lễ.

Bệ hạ rất nhanh đã cho phép mọi người bình thân, nhưng lập tức chú ý tới một điểm bất thường.

"Ở đây đang làm gì vậy?"

Tần Hoài Thời lại một lần nữa tiên phong mở miệng:

“Bệ hạ, hai mẹ con này thân phận bất minh, trà trộn vào cung yến, thần lo lắng là kẻ có mưu đồ bất chính, đang định bảo thị vệ áp giải xuống để tra xét một phen."

"Ồ?" Ánh mắt bệ hạ lướt qua ta và nữ nhi, rồi lại chuyển hướng nhìn về phía người huynh đệ kết nghĩa và đứa điệt tử lớn ở không xa, khóe môi khẽ nhếch lên.

Đám phi tần bên cạnh tuy không nhận ra ta, nhưng lại nhận ra nữ nhi – vị thần y đã ở trong cung nhiều ngày qua, nên cũng đã đoán ra được thân phận của ta.

HomeTrước
Sau