📖 CHƯƠNG 7
"Đợi đến lúc công thành danh toại, cô phải làm cho những kẻ từng giương mắt coi thường mình, dù có kiễng chân cũng không thể nào với tới được nữa."
Nửa tháng sau, tôi chuyển đến trung đội đặc nhiệm nữ.
Nơi đóng quân mới nằm tít trong rừng sâu núi thẳm, điều kiện sinh hoạt còn khắc nghiệt hơn cả đại đội trinh sát. Chỗ ngủ là dãy nhà ghép bằng ván gỗ, bữa ăn rặt những mớ rau tự trồng, còn lúc huấn luyện thì ai nấy đều cày cuốc như bán mạng.
Nhưng tôi lại thấy như thế này rất ổn.
Cứ bận tối mắt tối mũi thì đầu óc sẽ chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ tới mấy chuyện tào lao nữa.
Hôm đó, sau khi huấn luyện xong, tôi ngồi trên sườn đồi lau súng. Mặt trời dần ngả bóng, ráng chiều nhuộm đỏ rực cả một góc trời.
Chính trị viên sai người mang đến cho tôi một lá thư.
Mở ra xem, là thư của Cố Trường Sơn.
Thư viết ngắn ngủn, vỏn vẹn đúng mấy dòng:
"Tú Anh, anh biết anh có lỗi với em. Anh sai thật rồi. Giờ anh bị giáng chức, Hiểu Mẫn cũng bỏ đi rồi, anh chỉ còn trơ trọi lại một mình. Em có thể nào... tha thứ cho anh được không?"
Đọc xong, tôi xé toạc lá thư, ném thẳng vào trong chiếc bếp lò.
Ngọn lửa bùng lên liếm qua, mảnh giấy cháy đen xém, cuộn tròn lại, rồi hóa thành tro bụi.
Chính trị viên đứng cạnh chứng kiến tất thảy, nhưng không nói lời nào.
Tôi đứng dậy, phủi phủi chút tro tàn dính trên tay, cất giọng: "Chính trị viên, ngày mai chúng ta huấn luyện hạng mục gì vậy ạ?"
Chị ấy liếc nhìn tôi một cái, đáp: "Chạy việt dã đường núi, hai mươi cây số."
Tôi gật đầu: "Rõ."
Tối đến nằm trên giường, tôi trằn trọc mãi không sao chợp mắt nổi.
Vầng trăng ngoài cửa sổ vừa to vừa tròn, tỏa ánh sáng vằng vặc chiếu sáng cả căn phòng.
Tôi nhìn trừng trừng lên trần nhà, sực nhớ lại hai năm trước, cũng vào một đêm trăng sáng như thế này, tôi ngồi bên mép giường sưởi của bà nội anh ta, nắn nót viết thư cho anh ta.
Ngày ấy tôi chẳng biết được mấy mặt chữ, viết một bức thư tốn công vô cùng, phải vẽ từng nét một. Viết xong xuôi, tôi còn đọc cho bà nghe thử, xem liệu cháu trai bà đọc có hiểu không.
Bà hiền từ bảo: "Hiểu được chứ. Thư cháu dâu Tú Anh viết, chắc chắn nó đọc sẽ hiểu."
Nghĩ ngợi mông lung một hồi, tôi bất giác bật cười.
Cười xong, tôi trở mình, chìm vào giấc ngủ.
Ba năm sau.
Tôi đứng trước cửa hội trường lớn của quân khu, chờ được gọi tên lên sân khấu nhận thưởng.
Đây là lần thứ hai tôi lập công, hơn nữa còn là chiến công hạng Nhì. Lễ biểu dương lần này là dành cho chiến dịch ở vùng biên giới dạo trước, trung đội đặc nhiệm của chúng tôi không những hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trinh sát, mà còn giải cứu thành công ba đứa trẻ.
Vương Mai đứng ngay cạnh, đưa tay giật giật gấu tay áo tôi: "Tú Anh, cậu có run không thế?"
Tôi đáp tỉnh rụi: "Không run."
"Thật á?"
"Thật mà. Cảnh vào sinh ra tử nguy hiểm gấp vạn lần còn nếm trải rồi, dăm ba cái việc lên bục nhận thưởng thì có gì mà phải sợ?"
Cô ấy phì cười thành tiếng.
Tiếng nhạc hùng tráng vang lên trong hội trường, tiếng xướng ngôn dõng dạc truyền đến: "Xin mời đồng chí Tôn Tú Anh - cá nhân đạt chiến công hạng Nhì, bước lên bục nhận thưởng!"
Tôi vuốt lại nếp áo quân phục cho thẳng thớm, rồi sải những bước dài tiến vào trong.
Trên bục là một hàng các vị lãnh đạo đang đứng chờ, người đứng đầu hàng tôi biết mặt. Đó chính là vị thủ trưởng từng đích thân khen ngợi tôi trong kỳ hội thao năm nào, trên cầu vai của ông hiện tại đã đính thêm một ngôi sao nữa.
Trông thấy tôi, ông mỉm cười rạng rỡ, tự tay trao tấm huân chương cho tôi.
"Đồng chí Tôn Tú Anh," ông trầm giọng, "tôi quả nhiên không nhìn lầm người."
Tôi giơ tay chào theo điều lệnh, trân trọng đỡ lấy tấm huân chương.
Cả hội trường bên dưới rào rào vỗ tay vang dội như sấm.
Tôi xoay người, hướng mắt xuống khán đài, nghiêm trang chào đáp lễ.
Ánh mắt quét ngang qua đám đông, tôi chợt sững lại.
Ở hàng ghế cuối cùng, có một bóng người đang đứng.
Là Cố Trường Sơn.
Anh ta khoác trên mình bộ quân phục cũ sờn không có quân hàm, đứng thu lu trong góc, trông lạc lõng và chướng mắt vô cùng so với đám đông xung quanh. Anh ta già đi trông thấy, hai bên thái dương đã điểm bạc, lưng còng xuống, những nếp nhăn hằn sâu trên mặt như vết dao khắc.
Anh ta đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt chan chứa những cảm xúc phức tạp không thốt nên lời.
Là hối hận? Là ghen tị? Hay là một thứ gì khác?
Tôi không biết, và cũng chẳng buồn bận tâm muốn biết.
Tôi lạnh nhạt thu ánh nhìn lại, bước xuống khỏi sân khấu.
Vương Mai sán lại gần, ghé tai tôi to nhỏ: "Mình nghe người ta kháo nhau dạo này Cố Trường Sơn thảm hại lắm. Từ hồi bị giáng chức thì bị đè bẹp dí luôn không ngóc đầu lên nổi, năm ngoái phải xin chuyển ngành về địa phương, làm cái chân cán bộ quèn trong một nhà máy. Còn cô ả Tôn Hiểu Mẫn kia, vừa hết án phạt ở nông trường về thì đã cuỗm tiền bỏ trốn theo trai rồi, giờ anh ta phải chịu cảnh gà trống nuôi con đấy."
Tôi dửng dưng: "Ồ."
Cô ấy ngó mặt tôi: "Cậu không thấy hả hê à?"
Tôi đáp: "Hả hê chứ."
"Thế sao mặt cậu cứ ráo hoảnh thế?"
Tôi phì cười: "Cứ phải tớn lên thì mới là hả hê à?"
Cô ấy ngẫm nghĩ một chốc, rồi cũng bật cười theo.
Lễ bế mạc kết thúc, tôi dạo bước ra khỏi hội trường.
Nắng bên ngoài rực rỡ chan hòa, hơi ấm hắt lên người mang lại cảm giác dễ chịu tột cùng.
Đứng trên bậc thềm, tôi vươn vai hít một hơi thật sâu, chuẩn bị quay về đơn vị.
"Tú Anh."
Có tiếng người gọi tôi từ phía sau.
Tôi không ngoảnh lại.
Tiếng bước chân lủi thủi tiến lại gần, anh ta lại cất giọng rụt rè: "Tú Anh."
Tôi xoay người lại.
Cố Trường Sơn đang chôn chân dưới bậc thềm, ngửa mặt lên nhìn tôi. Anh ta gầy rộc đi hẳn, hai hốc mắt trũng sâu hoắm, bờ môi khô khốc nứt nẻ, thoạt nhìn cứ như một ông lão bước sang tuổi ngũ, lục tuần vậy.
Anh ta mấp máy môi, rặn mãi mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh: "Tú Anh, anh... anh đến để gặp em một lát."
Tôi lạnh nhạt: "Gặp xong rồi đấy, anh về đi."
Anh ta cuống quýt bước vội lên một bậc: "Tú Anh, anh biết anh sai rồi. Năm đó do anh hồ đồ, anh không bằng cầm thú, anh có lỗi với em. Hiện tại anh..."
Tôi thẳng thừng ngắt lời: "Hiện tại anh sống dở chết dở ra sao, chẳng mảy may liên quan gì tới tôi sất."
Anh ta sững sờ.
Tôi rành rọt từng chữ: "Cố Trường Sơn, cuộc hôn nhân của hai chúng ta đã kết thúc từ tám hoảnh rồi. Nước sông không phạm nước giếng, anh sống cuộc đời của anh, tôi đi con đường của tôi. Năm xưa chẳng phải tự tay anh đã viết 'Chuyện của hai chúng ta, coi như bỏ đi' đó sao? Vậy thì cứ thế mà bỏ đi."
Sắc mặt anh ta trắng bệch, bờ môi run lập cập, không nặn thêm được chữ nào nữa.
Tôi quay lưng, cất bước đi xuống cầu thang.
Anh ta gào với theo phía sau: "Tú Anh, em thật sự... thật sự tuyệt tình tuyệt nghĩa, không màng chút tình xưa nghĩa cũ nào hay sao?"
Tôi dừng bước, ngoái đầu nhìn anh ta.
Anh ta đứng dưới ánh mặt trời chói lòa, trên mặt hằn đầy nếp nhăn nhúm nhó, ánh mắt chan chứa sự van lơn, kỳ vọng.
Tôi bật cười mỉa mai: "Tình xưa nghĩa cũ? Giữa tôi và anh thì lấy đâu ra tình xưa nghĩa cũ?"
Anh ta á khẩu.
Tôi nhấn rõ từng chữ: "Tôi hầu hạ bà nội anh ròng rã hai năm trời, đó là tôi làm tròn đạo hiếu của người làm dâu. Anh gửi thư hứa hẹn 'đợi anh công thành danh toại sẽ đón em lên thành phố', tôi nhẹ dạ tin lời anh, đó là do tôi ngu ngốc. Anh nhẫn tâm gửi thỏa thuận ly hôn về, tôi dứt khoát ký tên, đó là vì tôi đã nhìn thấu bản chất khốn nạn của anh rồi. Từ đầu chí cuối, giữa hai chúng ta móc đâu ra cái gọi là tình xưa nghĩa cũ cơ chứ."
Hốc mắt anh ta đỏ hoe, những giọt nước mắt nhục nhã lăn dài.
Tôi không buồn phí ánh nhìn thêm một giây phút nào nữa, dứt khoát quay gót bước đi.
Vừa bước tới cổng lớn, Vương Mai đã ba chân bốn cẳng đuổi theo.
"Tú Anh," cô ấy thở hồng hộc, "mấy lời cậu mắng gã ta lúc nãy, mình nghe rành rọt không sót chữ nào."
Tôi nhún vai dửng dưng: "Nghe thấy thì nghe thôi."
Cô ấy nhìn tôi, hai mắt sáng long lanh: "Cậu ngầu lắm, Tú Anh. Cậu thực sự quá oách luôn."
Tôi phì cười, bá cổ cô ấy, hiên ngang bước đi.
"Đi thôi," tôi hào hứng cất lời, "về doanh trại nhanh nào, tối nay tụi mình ăn tươi một bữa, mình bao tất."
Ánh nắng mặt trời xiên xiên hắt lại phía sau lưng, kéo bóng của hai chúng tôi trải dài trên mặt đất.
Phía xa xa, những rặng núi non điệp trùng nhấp nhô trải dài tít tắp đến tận chân trời.
Nơi đó có những người đồng đội chung vai sát cánh của tôi, có con đường tương lai do chính tay tôi nỗ lực giành lấy, có những dấu chân vững chãi do tôi từng bước từng bước đạp đất mà thành.
Cố Trường Sơn ư?
Anh ta đã vĩnh viễn bị bỏ lại phía sau, trơ trọi trước cửa hội trường, ở cái nơi thấp kém mà cả đời này có kiễng chân lên cũng chẳng thể nào với tới tôi được nữa.
Và, tôi không một lần ngoảnh đầu lại.
—— HOÀN ——
