Menu

📖 CHƯƠNG 6

~10 phút đọc1.960 từ6/7 chương

Tôn Hiểu Mẫn lại cất giọng: "Thật ra em cũng thấy tội nghiệp cô ta. Hầu hạ bà già liệt giường ròng rã hai năm trời, cứ tưởng vớt vát được chút ân tình... Phải tay em á, chắc em xấu hổ đến mức chẳng dám vác mặt ra đường nhìn ai rồi, thế mà cô ta vẫn còn mặt mũi nhởn nhơ lượn lờ khắp nơi được."

Người phụ nữ đi cùng cười hì hì hùa theo: "Em thèm chấp nhặt với cái hạng người đó làm gì cho mệt xác. Đại đội trưởng Cố ưng mắt em, chứng tỏ anh ấy có mắt nhìn người."

Tôn Hiểu Mẫn cười đắc ý, rồi lại khoác tay, nói cười rôm rả với người phụ nữ kia bước xuống núi.

Bóng bọn họ đi khuất rồi, Lưu Phương mới ngoảnh lại nhìn tôi, ánh mắt đong đầy vẻ lo lắng.

Tôi điềm nhiên đáp: "Không sao đâu."

Màn đêm buông xuống, chúng tôi vẫn tiếp tục nằm mai phục.

Trời đã quá nửa đêm, tôi vẫn nằm rạp ở đó, hai mắt dán chặt xuống con đường dưới chân núi, trong đầu trống rỗng chẳng mảy may suy nghĩ gì.

Gió rít ù ù từng cơn, những phiến lá cỏ sắc lẹm cứa vào mặt ram ráp, rin rít.

Lưu Phương nằm bên cạnh đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, tiếng ngáy cất lên nho nhỏ, đều đặn.

Tôi cứ mở trừng mắt nằm đó, nhìn bầu trời từ từ hửng sáng.

Rạng sáng hôm sau, chúng tôi phát động đột kích và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Lúc thu quân, tiểu đội trưởng Chu vỗ vỗ lên vai tôi khen ngợi: "Tôn Tú Anh, biểu hiện khá lắm."

Tôi đáp: "Đó là việc tôi nên làm thôi ạ."

Trên đường rút quân về doanh trại, Lưu Phương xáp lại gần, hạ giọng rỉ tai: "Tú Anh này, mấy lời chói tai hôm qua, cậu đừng để bụng nhé."

Tôi bình thản: "Mình không để bụng đâu."

Cô ấy nhìn tôi một cái rồi không nói thêm gì nữa.

Tôi nói thật lòng đấy.

Những lời rác rưởi đó, tôi quả thực chẳng mảy may để tâm.

Cô ta nói gì là việc của cô ta. Còn tôi làm gì, là việc của tôi.

Ngày thứ ba sau khi đợt diễn tập kết thúc, tôi xin nghỉ phép nửa ngày, cất bước đi một chuyến đến Phòng Chính trị Quân khu.

Tiếp tôi là một cán sự họ Lý trạc ba mươi tuổi, đeo kính cận, cách ăn nói rất mực từ tốn, hòa nhã. Tôi trình bày rõ ngọn ngành lý do mình đến tìm, anh ấy nghe xong liền ngớ người ra.

"Cô nói là, Cố Trường Sơn trong lúc chưa hoàn tất thủ tục ly hôn với cô, đã lén lút qua lại yêu đương với Tôn Hiểu Mẫn?"

Tôi gật đầu: "Vâng. Cái ngày anh ta gửi tờ thỏa thuận ly hôn về cho tôi, trong thư anh ta rành rọt viết 'tổ chức có giới thiệu đối tượng cho tôi'. Cái đối tượng đó, chính là Tôn Hiểu Mẫn."

Anh ấy nhíu mày: "Chuyện này..."

Tôi thò tay vào túi áo, lôi bức thư đó cùng tờ thỏa thuận ly hôn ra, đặt ngay ngắn lên bàn làm việc trước mặt anh ấy.

Anh ấy cầm lên xem kỹ một lượt, sắc mặt bắt đầu thay đổi.

"Đây đúng là phong bì thư của quân đội, dấu bưu điện cũng là của quân đội." Anh ấy ngẩng phắt lên nhìn tôi: "Bức thư này, quả thực là do chính tay Cố Trường Sơn viết?"

Tôi kiên định: "Các anh cứ việc đem đi đối chiếu nét chữ."

Cán sự Lý trầm ngâm một lát, lại hỏi: "Cô có chắc chắn là cậu ta đã lén lút với Tôn Hiểu Mẫn từ trước khi ly hôn không?"

Tôi bình tĩnh phân tích: "Trong thư anh ta viết 'tổ chức có giới thiệu đối tượng cho tôi'. Giới thiệu đối tượng, chứng tỏ từ lúc đó bọn họ đã quen biết và qua lại với nhau rồi. Hơn nữa, tờ thỏa thuận ly hôn lại được gửi gộp chung với bức thư này, đủ để chứng minh ngay tại thời điểm đó, anh ta đã rắp tâm ly hôn với tôi để đi cưới cái đối tượng kia."

Cán sự Lý gật gù, đặt lá thư xuống bàn.

"Sự việc này, chúng tôi sẽ tiến hành điều tra rõ ràng." Anh ấy nghiêm giọng: "Nếu đúng như sự thật cô tố cáo, cả Cố Trường Sơn và Tôn Hiểu Mẫn đều sẽ phải nhận hình thức kỷ luật."

Tôi thẳng thắn: "Tôi cũng chẳng nằng nặc đòi ném án kỷ luật lên đầu họ làm gì. Tôi chỉ muốn mọi người biết rõ một điều: tôi không phải là cái loại đàn bà nhà quê vô học, không xứng với anh ta như những gì anh ta bêu rếu. Tôi là người vợ tào khang bị anh ta ruồng bỏ ngay khi cái đơn ly hôn còn chưa ráo mực."

Cán sự Lý nhìn tôi, hồi lâu sau mới cất lời: "Cô cứ yên tâm, chuyện này tổ chức sẽ đứng ra xử lý thỏa đáng."

Tôi đứng dậy, giơ tay chào theo điều lệnh, rồi xoay lưng bước đi.

Bước ra khỏi tòa nhà Phòng Chính trị, ánh nắng chói chang hắt xuống rực rỡ đến mức khiến người ta cay xè cả mắt.

Tôi đứng sững trước cửa một chốc, rồi mới rảo bước về phía đại đội trinh sát.

Mới đi được vài bước, tôi đã đụng ngay mặt một người đi ngược chiều. Là Cố Trường Sơn.

Anh ta mặc thường phục, tay xách một cái túi lưới, bên trong đựng mấy quả táo và ít đồ hộp. Trông thấy tôi, anh ta thoáng ngớ người, rồi lại rảo bước tiến tới thêm vài bước.

"Tú Anh," anh ta lên tiếng, "anh đang định đi tìm em đây."

Tôi lạnh nhạt hỏi lại: "Tìm tôi làm gì?"

Anh ta hơi khựng lại, ngượng nghịu đáp: "Nghe bảo em vừa lập công trong đợt diễn tập, chúc mừng em nhé."

Tôi dửng dưng: "Cảm ơn."

Anh ta hé miệng do dự, rồi lại nói tiếp: "Tú Anh này, mấy lời anh nói hôm nọ, em đừng để bụng nhé. Thật ra anh không hề cố ý..."

Tôi cắt ngang lời anh ta ngay tắp lự: "Cố Trường Sơn, người bên Phòng Chính trị đã gọi anh lên làm việc chưa?"

Anh ta ngẩn tò te: "Phòng Chính trị nào cơ?"

Tôi rành rọt từng chữ: "Tôi vừa từ Phòng Chính trị bước ra đấy. Tôi đã nộp lại bức thư anh gửi tôi dạo nọ, cùng với cả tờ thỏa thuận ly hôn cho họ rồi."

Sắc mặt anh ta trắng bệch ngay tức thì. "Em... em giao cái đó ra để làm gì?"

Tôi nhếch mép: "Để bọn họ điều tra xem, rốt cuộc là anh tòm tem với Tôn Hiểu Mẫn từ trước khi ly hôn, hay là đợi đến sau khi ly hôn rồi mới quen nhau."

Anh ta há hốc mồm, cứng họng chẳng nặn ra nổi nửa chữ.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, trong lòng dâng lên một cỗ bình thản đến lạ thường.

"Cố Trường Sơn," tôi dõng dạc, "tôi hầu hạ bà nội anh ròng rã hai năm trời, quỳ rạp ba ngày ba đêm để chịu tang bà, ân tình anh nợ tôi, tôi không thèm đòi. Nhưng cái đạo lý công bằng mà anh nợ tôi, tôi nhất định phải đòi lại cho bằng được."

Mặt mũi anh ta tái mét đi.

Tôi vòng qua người anh ta, tiếp tục sải bước.

Anh ta hét toáng lên ở phía sau lưng tôi: "Tú Anh, em có biết làm như thế là sẽ hủy hoại cả cuộc đời anh không?"

Tôi dừng bước, ngoái đầu nhìn lại.

Anh ta đứng đực ra dưới ánh mặt trời gay gắt, khuôn mặt xám xịt nhợt nhạt, trong ánh mắt hằn lên sự hoảng loạn đan xen phẫn nộ.

Tôi điềm nhiên đáp trả: "Hủy hoại anh ư? Tôi chỉ đang làm một việc rất đỗi bình thường, đó là phơi bày sự thật ra cho thiên hạ cùng biết mà thôi."

Anh ta nghẹn ứ nơi cổ họng, không cãi lại được nửa lời.

Tôi dứt khoát quay gót bỏ đi.

Một tháng sau, quyết định kỷ luật chính thức được ban hành.

Cố Trường Sơn nhận án cảnh cáo trong Đảng, bị điều ra khỏi đơn vị gốc, giáng chức và thuyên chuyển công tác. Tôn Hiểu Mẫn bị ghi vào hồ sơ kỷ luật, đuổi thẳng cổ khỏi đoàn văn công, bị đày xuống nông trường lao động rèn luyện một năm ròng.

Ngày tin tức này bay đi khắp chốn, Vương Mai tất tả lội bộ từ đại đội tân binh sang tận chỗ tôi để hóng hớt.

"Tú Anh," cô ấy níu chặt lấy tay tôi, "cậu nghe ngóng được tin gì chưa? Đôi nam nữ nhà Cố Trường Sơn gặp xui xẻo tột độ rồi!"

Tôi mỉm cười: "Mình nghe nói rồi."

Cô ấy trợn tròn mắt ngó tôi: "Là do cậu ra tay đúng không?"

Tôi gật đầu: "Là mình."

Cô ấy đớ người ra một lúc lâu, rồi đột nhiên toét miệng cười sảng khoái: "Khá lắm Tú Anh! Nước cờ này cao tay thật đấy!"

Tôi phân trần: "Mình chỉ đem thư nộp lên cấp trên thôi, là do bọn họ tự chui đầu vào rọ vi phạm kỷ luật, chứ có phải do mình bịa chuyện hãm hại gì đâu."

Cô ấy cười, vỗ đùi bôm bốp: "Đáng đời! Cho bọn họ vênh váo! Giờ thì hay rồi, một đứa bị giáng chức, một đứa bị đày đi nông trường, để xem đôi gian phu dâm phụ ấy còn dám vác cái mặt oai phong đi đâu được nữa không!"

Tôi im lặng không nói gì.

Thực ra trong thâm tâm, tôi cũng không hẳn là hả hê tột độ gì cho cam.

Tôi không làm vậy vì mục đích trả thù hèn hạ. Tôi chỉ muốn cho tất cả mọi người biết, Tôn Tú Anh tôi không phải là hạng đàn bà nhà quê vô học như cái mồm anh ta vẫn hay rêu rao. Tôi là người vợ tào khang bị anh ta hắt hủi đá văng đi khi tờ đơn ly hôn còn chưa ráo mực. Cái chuyện trái luân thường đạo lý này, không thể cứ nhắm mắt cho qua một cách mập mờ, chẳng rõ ràng minh bạch như thế được.

Tối hôm đó, tiểu đội trưởng Chu gọi tôi ra ngoài nói chuyện riêng.

Chị ấy đứng trên sân tập, chắp hai tay sau lưng, phóng tầm mắt về phía ngọn núi xa xăm.

"Tú Anh," chị ấy chậm rãi cất lời, "chuyện này cô làm rất đúng, nhưng cô cũng đã đắc tội với không ít người đâu đấy."

Tôi đáp gọn: "Tôi biết ạ."

Chị ngoảnh đầu sang nhìn tôi dò xét: "Có sợ không?"

Tôi chắc nịch: "Tôi không sợ."

Chị gật gù hài lòng: "Được. Người của đại đội trinh sát chúng ta, từ trước đến nay không biết sợ phiền phức là cái gì."

Khựng lại vài giây, chị nói tiếp: "Quân khu đang rục rịch thành lập một trung đội đặc nhiệm nữ, tôi đã tiến cử tên cô lên cấp trên rồi. Cô có muốn đi không?"

Tôi không chút chần chừ: "Tôi đi ạ."

Chị bật cười, vỗ vỗ lên vai tôi dặn dò: "Vào đó thì cố gắng làm cho tốt nhé."

HomeTrước
Sau