📖 CHƯƠNG 1
Năm bảy t.u.ổ.i, ta nghe lời cha, mặc quần áo của Thái tử ca ca, một thân một mình dẫn dụ phản quân đi hướng khác, ngờ đâu lại bị b.ắ.t vào trại giặc ròng rã tám năm.
Đến khi Thái tử ca ca tìm được ta, cả người ta đã bị phản quân đ.á.n.h đ.ậ.p hành hạ đến ngây dại.
Để chữa bệnh cho ta, Thái tử ca ca quỳ lê từng bước qua chín trăm chín mươi chín bậc thang để cầu bùa bình an cho ta.
Để cưới ta làm vợ, hắn ngay trước mặt mọi người tự đ.â.m bản thân mười tám nhát đ.a.o, ép bá quan nín lặng nhượng bộ.
Nhưng vào cái ngày ta gả đi, a tỷ lại kề đ.a.o lên cổ mình, đỏ mắt hỏi Thái tử ca ca:
“Ngài chọn muội ấy, hay là ta?"
"Nếu ngài chọn muội ấy, ngày mai ta sẽ gả vào phủ Tề vương! Từ nay về sau, ngài chiều chuộng Thái tử phi của ngài, ta làm Vương phi của ta, ngài và ta dứt tình, kiếp sau cũng không gặp lại!"
Thái tử ca ca chần chừ không quyết.
Thế nhưng ta lại bước tới kéo tay a tỷ, bảo với tỷ ấy:
“A tỷ, cười đi, tỷ cười lên trông rất đẹp."
A tỷ vung mạnh hất tay ta ra, ánh mắt lạnh lẽo:
“Bẩn c.h.ế.c đi được! Ngươi đừng có chạm vào ta!"
Ta tủi thân cúi đầu.
Không hiểu vì sao a tỷ trước kia luôn thích ôm ta gọi "Tiểu Đoàn Tử", nay bỗng nhiên lại trở nên hung dữ như vậy.
Thế là ta quay đầu nhìn a nương bên cạnh, thấy bà cũng đang đỏ hoe mắt, sâu trong ánh mắt xẹt qua một tia nhẫn nhịn, nhưng lại dùng giọng điệu chán ghét tương tự nói:
“Chu Đồng, vì sao ta lại sinh ra đồ quỷ đòi nợ nhà ngươi cơ chứ?"
Ta không biết quỷ đòi nợ là loại quỷ gì, nhưng ta không muốn làm quỷ.
Ta muốn tiến lên ôm lấy a nương, lại bị cha cản lại.
Ông nói:
“Đồng Đồng, con gái gả đi như bát nước hắt đi, từ nay về sau ngươi và Tướng quân phủ chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào nữa! Sau này, đừng quay về nữa!"
Ta nghe ra sự run rẩy trong giọng nói của cha, liều mạng lắc đầu, lắp bắp nói:
“Cha... đừng... đừng đuổi con, con không đi..."
Nhưng cha dường như không nghe thấy lời cầu xin của ta, trực tiếp trùm khăn voan đỏ lên đầu ta, dùng sức đẩy ta vào lòng Thái tử ca ca, cắn răng nói một câu:
“Đi, đi đi!"
Ta khóc suốt dọc đường.
Nửa đường, Thái tử ca ca vén rèm kiệu của ta lên, giọng nói đè nén nhưng lại dịu dàng dỗ dành:
“Đồng Đồng, đừng khóc, sau này ta chính là người nhà duy nhất của muội."
Năm đó, ta mười lăm t.u.ổ.i, vì câu nói này mà tin tưởng hắn mười năm.
Cho đến ba năm sau, bên ngoài truyền đến tin tức nhà ta bị xét nhà.
Tỳ nữ Đông Cung nói cho ta biết, vì Tề vương mưu phản, nhà ta cũng bị liên lụy.
Ta không hiểu ý nghĩa của "mưu phản", "liên lụy", nhưng ta biết cha nương ta bị nhốt vào đại lao tối tăm không ánh mặt trời, a tỷ vì chịu đả kích mà sảy thai, sống c.h.ế.c không rõ.
Ta cầu xin Thái tử ca ca đưa ta đi gặp cha nương, hắn lại lạnh mặt cự tuyệt:
“Đồng Đồng, từ ngày muội xuất giá, bọn họ đã tuyên bố với bên ngoài là không có đứa con gái này."
"Bọn họ vô tình vô nghĩa, muội cần gì phải cố chấp níu kéo đoạn quan hệ này?"
Trong ba năm, Thái tử ca ca dạy ta đọc sách nhận mặt chữ, là người thầy duy nhất của ta.
Lời hắn nói, ta luôn nghe theo.
Chỉ có lần này, ta không nghe lời.
"Ta muốn gặp họ."
Thấy ta cố chấp, Thái tử ca ca cũng không cản nữa.
Hắn mặt không cảm xúc dặn dò ta:
“Cho muội đi gặp bọn họ cũng được, nhưng sau lần gặp này, muội cũng nên nhìn rõ, chỉ có ta mới là người thật lòng yêu muội."
"Bọn họ cũng thật sự đáng c.h.ế.c."
Nói xong, hắn sai người chuẩn bị xe ngựa cho ta.
Trong thùng xe lót đầy nệm êm.
Tỳ nữ thiếp thân của ta là Tiểu Cúc lấy từ trong hộp bánh ra một miếng bánh hoa đào mà ta thích ăn nhất, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nói:
“Thái tử phi, Thái tử điện hạ đối với người thật sự rất tốt. Những năm nay, chỉ cần người gặp ác mộng, Thái tử điện hạ liền gác lại mọi công vụ để ở bên cạnh người. Ngài ấy ở ngôi cao nhưng luôn giữ mình trong sạch, ngoài người ra bên cạnh không còn nữ quyến nào khác. Dù người chỉ thuận miệng nói muốn ăn, bất kể đêm đã khuya khoắt, ngài ấy cũng đích thân đi mua món bánh người thích..."
"Nhưng trưởng tỷ của người, không chỉ làm loạn trong ngày đại hôn của người, thậm chí sau khi thành thân còn đi rêu rao với mọi người là không có đứa muội muội như người... Còn có phụ mẫu của người, một lòng chỉ thương trưởng tỷ người, giữ lại những thứ tốt nhất cho tỷ ấy. Người xuất giá bọn họ chỉ chuẩn bị hai rương hồi môn, nhưng lúc trưởng tỷ người gả đi lại có trọn mười tám rương!"
Ta gật gật đầu, không đưa tay nhận lấy miếng bánh, cũng không nói lời nào.
Tất cả mọi người đều nói, Thái tử ca ca là vì báo ân mới cưới ta.
Nhưng những năm nay, chỉ cần cha nương ở bên ngoài nói một câu không tốt về ta, Thái tử ca ca liền sai người lấy danh nghĩa của ta lập lán phát cháo ở ngoài thành, quyên góp hương hỏa cho Hộ Quốc Tự.
Trưởng tỷ mỗi lần so đo với ta, đồ vật có giá trị trong phòng ta lại nhiều thêm một chút.
Tiểu Cúc bảo ta, đây là Thái tử ca ca đang chống lưng cho ta, tát một cú thật đau vào mặt người nhà mẹ đẻ ta, khuyên ta cứ an tâm thoải mái mà nhận lấy lòng tốt của Thái tử.
Nhưng ta cứ luôn cảm thấy, có chỗ nào đó không đúng lắm.
Nhìn thấy trang sức lấp lánh đủ màu, cũng chẳng nhấc nổi hứng thú.
