Menu

📖 CHƯƠNG 2

~7 phút đọc1.423 từ2/6 chương

Khi ta bước vào phòng giam.

Vừa liếc mắt đã thấy người cha Tướng quân từng cao lớn oai phong giờ đang ôm lấy a nương co ro trong góc. Trên người họ bẩn thỉu, hòa lẫn với vết máu, trong không khí đục ngầu tràn ngập mùi máu tươi.

Ta ghét mùi vị này.

Tám năm bị quân địch bắt làm tù binh, ta đã nếm đủ mọi loại hình phạt.

Ý nghĩ duy nhất chống đỡ cho ta sống sót, chính là về nhà.

Ta nhìn về phía cha, há miệng, nhưng lại không thốt ra được âm thanh nào.

Lúc này, a nương đang nằm trong vòng tay cha đã chú ý tới ta.

Đôi mắt vằn vện tơ máu của bà hung hăng trừng ta, giọng nói khàn đặc và khó nghe:

“Thái tử phi đến để xem chuyện cười của cả nhà chúng ta sao?"

Ta lắc lắc đầu, không hiểu vì sao a nương lại hỏi như vậy.

Cũng không biết nên đáp lời thế nào.

Lúc ở trên đường, Tiểu Cúc đã cùng ta hình dung ra cảnh tượng sẽ xảy ra.

Nàng ấy nói, cha và a nương chắc chắn sẽ vì thấy ta đắc sủng ở Đông Cung mà liều mạng cầu xin ta tha cho họ một mạng, bảo ta đi cầu xin Thái tử ca ca thả họ ra khỏi đại lao.

Nào ngờ a nương lại mở miệng nguyền rủa ta:

“Bây giờ có phải ngươi đang rất hả hê vì người gả vào Đông Cung năm đó là ngươi chứ không phải tỷ tỷ ngươi đúng không! Nhưng chỉ bằng một kẻ ngốc nghếch như ngươi, có thể thật sự ngồi vững vị trí Thái tử phi sao? Biết đâu qua hai năm nữa, Thái tử cưới Trắc phi, kết cục của ngươi nhất định sẽ còn thê thảm hơn cả chúng ta!"

Ta bị những lời của a nương làm cho chua xót, nghĩ cả buổi lại chỉ lầm bầm ra được một câu:

“Sẽ không đâu."

Thái tử ca ca sẽ không đối xử với ta như vậy.

Hắn từng nói, sẽ làm người nhà cả đời của ta.

A nương lại phát ra tiếng cười thê lương.

"Ngươi và Thái tử thành thân bao nhiêu năm nay mà cái bụng vẫn luôn không có động tĩnh, bên phía tỷ tỷ ngươi đã sinh ba đứa rồi, hắn có yêu ngươi hay không, nhìn một cái là rõ ràng ngay!"

Câu này ta nghe hiểu rồi.

Bởi vì Hoàng hậu nương nương cũng từng nói với ta, hãy sớm sinh cho Thái tử ca ca một đứa con.

Nhưng mỗi lần ta hỏi Thái tử ca ca, khi nào hắn mới có thể cùng ta sinh con, hắn luôn cười cho qua chuyện, bảo ta không vội.

Có lúc hắn còn nói, hắn không thích trẻ con.

Chưa kịp để ta nói cho a nương biết, Thái tử ca ca là vì không thích nên mới không sinh con.

Giây tiếp theo, a nương đột nhiên chộp lấy viên đá trên mặt đất, xuyên qua song sắt ném trúng phóc vào đầu ta.

Trên vầng trán yếu ớt của ta tức thì xuất hiện một vết rách tứa máu.

Máu dọc theo má ta chảy xuống, làm bẩn chiếc áo bông nhỏ mà Thái tử ca ca mới may cho ta.

Ta dường như không cảm nhận được đau đớn, ngây ngốc đứng c.h.ế.c trân tại chỗ.

Trái tim giống như bị một bàn tay lớn hung hăng bóp nghẹt, tức ngực đến mức có chút thở không nổi.

Tiểu Cúc ở bên cạnh lại phát ra tiếng thét chói tai:

“Kẻ điên! Ngươi dám làm bị thương Thái tử phi, Thái tử mà biết nhất định sẽ không tha cho ngươi!"

A nương lại nhếch khóe môi:

“Thế thì tốt nhất, cho chúng ta một nhát c.h.ế.c thống khoái!"

Cha im lặng từ đầu đến cuối.

Mãi đến khi ta bị Tiểu Cúc dìu rời đi, ông mới chậm chạp nhúc nhích cơ thể, từ trong ngực áo móc ra một gói kẹo mạch nha.

Ta nhớ lại tám năm trước, cha từng hứa chỉ cần ta hoàn thành nhiệm vụ, sẽ mua cho ta cả một gói kẹo mạch nha làm phần thưởng.

Khi ta vừa định vươn tay nhận lấy, Tiểu Cúc lại hất mạnh gói kẹo mạch nha trong tay cha.

Kẹo mạch nha lập tức vỡ vụn đầy đất, Tiểu Cúc vẻ mặt nghiêm nghị nói:

“Còn muốn hạ độc Thái tử phi! Thật là tội càng thêm tội!"

Chưa đợi ta mở miệng biện minh cho cha, đã bị Tiểu Cúc cưỡng ép kéo về Đông Cung xử lý vết thương.

Trời còn chưa tối, Thái tử ca ca đã từ trong cung trở về.

Nhìn thấy vết thương trên trán ta, hắn nắm chặt nắm đấm, đáy mắt lóe lên một tia hận ý.

Hắn gọi Tiểu Cúc ra ngoài viện, cách một cánh cửa sổ, ta nhìn thấy Tiểu Cúc hớn hở miêu tả lại tất cả những chuyện xảy ra trong đại lao hôm nay.

Chưa đợi Tiểu Cúc nói xong, Thái tử ca ca đã quay trở lại trong phòng.

Ánh mắt hắn điên cuồng, mang theo chút bực dọc.

Không đợi ta mở lời, Thái tử ca ca đã hôn lên đôi môi lạnh lẽo của ta.

Hắn ép ta xuống giường, buông rèm trướng.

Trọn vẹn ba ngày, hắn không đi thiết triều, cũng không cho phép ta ra ngoài viện chơi.

Đến ngày thứ tư, khi hắn rốt cuộc cũng cho phép ta ra ngoài phơi nắng, ta mới biết được tin cha nương đã c.h.ế.c.

Nghe Tiểu Cúc nói, bọn họ bị ngũ mã phanh thây, máu chảy đầm đìa mà c.h.ế.c.

Không được an táng.

Ngay cả ba đứa con do a tỷ sinh ra cũng bị lưu đày, trong đó có một đứa vì cơ thể yếu ớt đã c.h.ế.c trên đường đi đày, thi thể bị vứt cho sói hoang nhai nuốt.

Ta muốn khóc.

Nhưng Thái tử ca ca không cho phép ta khóc.

Hắn siết chặt lấy tay ta nói:

“Đồng Đồng, muội yên tâm, muội mãi mãi là Thái tử phi duy nhất của ta. Chúng ta cũng nên có một đứa con rồi."

Một tháng sau, ta được chẩn ra hỉ mạch.

Hoàng hậu rất vui mừng, ban thưởng biết bao kỳ trân dị bảo đến viện của ta.

Ngay cả Thái tử ca ca, cũng vô cùng để tâm đến đứa trẻ trong bụng ta.

Có một lần ta vờ ngủ, nghe thấy Thái tử ca ca cố đè nén giọng nói vang lên bên tai:

“Đồng Đồng, ta nhất định sẽ chứng minh cho a tỷ muội thấy, lựa chọn lúc trước của tỷ ta là sai lầm."

Ngày hôm sau ta hỏi Tiểu Cúc, vì sao a tỷ không thể cùng gả cho Thái tử ca ca với ta?

Tiểu Cúc lại ra vẻ đứng đắn bảo ta:

“Không phải không thể, mà là trưởng tỷ của người không chịu. Năm đó Thái tử điện hạ vốn định cưới nàng ta làm chính thê, người làm thiếp, nhưng nàng ta lại một mực không cho người bước chân vào Đông Cung, bày đủ trò gây rối! Nô tỳ chưa từng thấy người nhà nào ích kỷ đến vậy, người ta đều mong cho tỷ muội trong nhà sống tốt, đùm bọc lẫn nhau! Nhưng trưởng tỷ của người lại vì tư lợi của bản thân, chẳng hề quan tâm đến nửa đời sau của người!"

"Cuối cùng ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng nhìn không nổi nữa, hạ lệnh cấm Thái tử điện hạ tiếp xúc với trưởng tỷ người, người bên ngoài ai ai cũng đồng tình với người đấy!"

Ta nghe mà nửa hiểu nửa không, vuốt ve cái bụng ngày một tròn trịa của mình, nhíu mày phản bác:

“Nhưng a tỷ trước kia đối xử với ta rất tốt, ta muốn ăn bánh, a tỷ cũng sẽ làm cho ta ăn."

Ai ngờ Thái tử ca ca đột nhiên bước vào phòng, đưa tay nhéo mũi ta, ánh mắt cưng chiều nói:

“Đồ ngốc, ai cho muội ăn là đối xử tốt với muội sao? Vậy còn ta thì sao?"

Ta chớp chớp mắt đáp:

“Cũng tốt."

Nhưng vẫn còn nửa câu sau, ta không nói ra miệng.

Cha nương và a tỷ lúc trước, mới là tốt nhất.

HomeTrước
Sau