Menu

📖 CHƯƠNG 5

~9 phút đọc1.751 từ5/6 chương

Khi hắn quỳ ngoài cửa phòng ta, cầu xin ta thành toàn cho hắn và nữ tử đ.á.n.h cá kia, ta mở cửa, sụt sịt cái mũi ửng đỏ, hỏi hắn:

“Thái tử ca ca, không phải huynh nói sẽ làm người nhà của ta sao..."

"Đồng Đồng, ta cưới muội, chỉ là vì báo ân."

Ngắn ngủi mấy chữ, lại giống như kim đ.â.m thẳng vào ngực ta.

Ta hỏi Tiểu Cúc, thế nào là báo ân.

Lần này, Tiểu Cúc đã lừa ta.

Nàng ấy nói, báo ân cũng là yêu.

Thái tử ca ca yêu ta.

Nhưng mãi sau này ta mới biết, báo ân không phải là yêu, hận mới phải.

Ta lại nằm mơ thấy a tỷ.

Nhưng trong giấc mơ lần này, tỷ ấy không trách ta cướp mối hôn sự của tỷ ấy, mà giống như khi còn bé, đặt ta lên đùi tỷ, đưa tay vuốt ve trán ta, ghé sát tai ta thì thầm:

“Đồng Đồng, muội lớn rồi, nên tự mình đưa ra quyết định thôi."

"A tỷ không giúp được muội nữa rồi."

Sau khi tỉnh mộng.

Ta nghe nói Thái tử ca ca vì muốn cứu nữ tử đ.á.n.h cá bị nhốt trong đại lao mà xông bừa vào, bị cấm quân đ.â.m liên tiếp mười tám nhát đ.a.o, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc.

Tất cả thái y trong cung dốc sức cứu chữa suốt một đêm, mới miễn cưỡng giữ lại được tính mạng cho hắn.

Chỉ là, hắn đã mất đi khả năng sinh con.

Đời này của hắn chỉ có thể có hai đứa con là Nhuận Nhi và Miên Miên mà thôi.

Thái tử ca ca khản giọng bảo ta:

“Đồng Đồng, lời nguyền rủa của a tỷ muội đã đeo bám ta cả đời, nay ta chỉ muốn sống cho bản thân mình một lần, thật sự không được sao?"

Ta mỉm cười đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt hắn, cười nói với hắn:

“Thái tử ca ca, đa tạ huynh đã chăm sóc ta lâu như vậy, bây giờ cũng đến lúc đổi lại để ta chăm sóc huynh rồi, huynh muốn làm gì, thì cứ làm đi."

Nhận được lời đáp của ta, Thái tử ca ca lại tỏ ra kinh ngạc xen lẫn vui mừng đến lạ kỳ.

Về sau dưới sự khuyên nhủ của ta, Bệ hạ và Hoàng hậu đã đồng ý cho Thái tử ca ca cưới nữ tử đ.á.n.h cá kia.

Nhưng vì những lời đồn đại ầm ĩ năm xưa, không một ai thật sự tôn trọng nữ tử đ.á.n.h cá đó.

Suy cho cùng bọn họ đều biết, Nhuận Nhi của ta mới là Thái tử tương lai, là Hoàng đế sau này.

Kẻ nào dám hãm hại Nhuận Nhi của ta, chính là chống lại quốc vận.

Nữ tử đ.á.n.h cá vốn được Thái tử ca ca xem là chân ái cũng vì bước chân vào chốn hậu cung này, mà bộc lộ ra bản tính tham lam.

Ả ta muốn tranh với ta, muốn giành với ta.

Muốn trèo lên vị trí của ta.

Nhưng dù ả ta có cố gắng thế nào, cũng chẳng thể giúp cơ thể Thái tử ca ca hồi phục, không thể sinh con.

Thậm chí để Thái tử ca ca khôi phục khả năng đàn ông, ả còn tìm kiếm vô số phương thuốc dân gian từ bên ngoài.

Khi Tiểu Cúc báo với ta rằng nữ tử đ.á.n.h cá mua rất nhiều thứ bổ dương ở bên ngoài, rất dễ làm tổn hại đến cơ thể nam nhân, ta đang cùng Nhuận Nhi rèn luyện thân thể.

Nhuận Nhi nay đã có lớp học cưỡi ngựa bắn cung, bắt buộc phải luyện tập nhiều hơn.

Ta nghe Tiểu Cúc than phiền nữ tử đ.á.n.h cá không tuân thủ quy củ Đông Cung, liền vội vỗ vỗ vai nàng ấy:

“Tiểu Cúc, cứ mặc kệ nàng ta đi."

Có câu nói này của ta, Tiểu Cúc lập tức truyền lệnh xuống, mọi người trong Đông Cung cũng không còn quản thúc nữ tử đ.á.n.h cá nữa.

Chẳng ngờ những bài thuốc mẹo bên ngoài kia lại thực sự có chút tác dụng.

Nửa năm sau, nữ tử đ.á.n.h cá vậy mà lại thật sự mang thai.

Thái tử ca ca vừa kinh ngạc vừa vui mừng, tưởng rằng bản thân đã khôi phục khả năng sinh nối dõi.

Vì chuyện này mà hắn trong lúc say rượu đã lâm hạnh một tỳ nữ trong cung.

Khi tin tức truyền đến tai ta, ta đang ở cạnh Miên Miên luyện tập nữ công cho con bé.

Nghe Hoàng hậu nói, tay nghề thêu thùa của Miên Miên còn tài giỏi hơn cả tú nương trong cung.

Bên phía Nhuận Nhi cũng nhiều lần nhận được lời khen ngợi của Thái phó.

Thậm chí đến cả Bệ hạ cũng nói, Nhuận Nhi mang phong thái rạng rỡ của Thái tử thời niên thiếu.

Ta rất vui, các con của ta đều rất nỗ lực.

Nhưng tai họa luôn ập đến một cách bất ngờ không kịp trở tay.

Khi hay tin Nhuận Nhi ngã từ trên lưng ngựa xuống đ.ậ.p trúng đầu hôn mê bất tỉnh, ta cũng khóc đến mức ngất lịm đi.

Có lẽ vì ta từ trước đến nay không hề khóc lóc ầm ĩ, thậm chí cũng chẳng bao giờ oán trách bất kỳ ai trước mặt Thái tử ca ca, nên sau khi nghe tin ta đổ bệnh nặng, Thái tử ca ca lại một lần nữa túc trực bên giường ta suốt ba ngày ba đêm không chợp mắt.

Hắn tự biết có lỗi với ta, cũng không dám tùy tiện quẳng lời nguyền rủa năm xưa của a tỷ ra sau đầu.

Năm đó hắn đ.á.n.h cược cả tính mạng, đ.á.n.h cược cả quốc vận để cưới nữ tử đ.á.n.h cá, liền biết rõ bản thân nợ ta một ân tình.

Ta nắm chặt tay hắn, cầu xin hắn điều tra rõ nguyên nhân Nhuận Nhi ngã ngựa.

Hắn chỉ cho rằng ta xót con sốt ruột, hoàn toàn không chú ý tới tia lạnh lẽo xẹt qua dưới đáy mắt ta.

Sau khi Thái tử ca ca rời đi.

Ta bảo A Cúc đun một chậu nước nóng, nhúng ướt khăn tay, chà xát rửa tay đi rửa lại đến năm lần.

A Cúc chẳng nhắc đến chuyện gì, chỉ nhìn ta, hồi lâu sau mới thốt ra một câu:

“Thái tử phi, người và trưởng tỷ của người, càng ngày càng giống nhau rồi."

Ta bật cười.

Đúng vậy a, sao có thể không giống cơ chứ.

Suy cho cùng chúng ta là người một nhà mà.

Có lẽ là do sự áy náy trong lòng Thái tử ca ca thúc đẩy, chưa tới nửa tháng, nguyên nhân Nhuận Nhi ngã ngựa đã tra ra được.

Là do nữ tử đ.á.n.h cá ra tay.

Mà vào đúng cái ngày hắn điều tra ra nữ tử đ.á.n.h cá, trong Đông Cung cũng xảy ra một đại sự.

Miên Miên trên đường vội vã đến thăm ta, đã vô tình bắt gặp nữ tử đ.á.n.h cá và tên thị vệ thân cận bên cạnh Thái tử ca ca đang mây mưa xằng bậy trong bụi cỏ, chẳng biết trời trăng gì.

Lúc bị bắt quả tang, chiếc yếm đỏ của nữ tử đ.á.n.h cá kia vẫn còn vắt vẻo bên hông tên thị vệ, thật sự là điên rồ!

Do đó, đứa bé trong bụng ả hơn phân nửa cũng chẳng phải là của Thái tử ca ca.

Vì chuyện này, Thái tử ca ca suy sụp hoàn toàn, gượng dậy không nổi.

Toàn bộ quá trình ta đều không hề ra mặt, chỉ nghe nói Thái tử ca ca sai người ngay trong đêm mang thi thể của nữ tử đ.á.n.h cá kia ném ra khỏi cung.

Về phần ả ta c.h.ế.c như thế nào, ta không muốn đi nghe ngóng, chỉ sợ làm bẩn tai mình.

Ta lấy cớ phải chăm sóc Nhuận Nhi ngã ngựa, không có rảnh rỗi ở bên cạnh Thái tử ca ca nhiều.

Thế là ta điều cung nữ từng được Thái tử ca ca sủng hạnh trước kia đi chăm sóc hắn.

Có lẽ là vì vừa trải qua sự phản bội, cung nữ kia buông lời an ủi vài câu, liền lọt vào mắt xanh của hắn.

Ta biết chuyện thì không nói gì, chỉ một mực sai nhà bếp Đông Cung làm thêm chút món ăn tẩm bổ cho Thái tử ca ca.

Cách làm của ta truyền đến tai Hoàng hậu, bà khen ngợi ta tuy đầu óc không được lanh lợi như người khác, nhưng cách hành xử lại rất rộng lượng.

Có lẽ là có tấm gương trưởng tỷ phát điên năm xưa làm đối chiếu, cả hậu cung không ai là không khen ta tốt.

Còn ta, cũng quen với việc được khen ngợi.

Hài nhi ta sinh ra, cũng vì ngoan ngoãn thông minh mà được gọi là cục cưng may mắn.

Đợi đến khi ta nghe trọn vẹn Nhuận Nhi học thuộc xong bài Trị Quốc Sách, sợi dây đàn căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng buông lỏng.

Cùng lúc đó, trong cung truyền ra tin dữ.

Hoàng đế băng hà.

Khi tin tức truyền đến Đông Cung, Thái tử ca ca lại ngã lăn thẳng từ trên giường xuống.

Không biết có phải vì nguyên nhân kích động cảm xúc hay không, nửa thân dưới của hắn đột nhiên không cử động được nữa.

Hắn sai người đến mời ta, nhưng không biết ta đã sớm sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, dẫn theo Nhuận Nhi và Miên Miên của ta vội vàng chạy tới.

Khi Tiểu Cúc dẫn người đặt Thái tử ca ca quần áo xộc xệch lên cáng khiêng vào trong cung, tất cả mọi người đều phải che mắt lại.

Thái tử ca ca cũng thẹn quá hóa giận dùng nắm đấm nện xuống mặt đất, đe dọa Tiểu Cúc muốn đem nàng ấy lăng trì xử tử!

Hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, tai mắt mà mình cài cắm bên cạnh ta lại có một ngày phản bội.

Càng không thể ngờ, Tiểu Cúc ngay từ đầu đã là người của Tướng quân phủ chúng ta.

Là người của a tỷ ta.

HomeTrước
Sau