Menu

📖 CHƯƠNG 4

~7 phút đọc1.316 từ4/6 chương

Đúng lúc này.

Trong hậu cung chợt lan truyền một câu nói.

Thái tử làm trái lời thề độc, quốc gia sẽ gánh tai ương.

Lòng người lập tức hoang mang lo sợ.

Ngay cả Giám chính của Khâm Thiên Giám cũng bẩm báo:

“Vi thần đêm xem thiên tượng, thấy một vì sao bên cạnh Tử Vi Viên ảm đạm thất sắc, lại có sao chổi quét qua, đây là điềm báo không lành của Đông Cung, là điềm quý nhân bị che mờ. Thần e rằng Thái tử đức hạnh có thiếu sót, liên lụy đến thiên tượng, sợ là bất lợi cho quốc vận! Cúi xin bệ hạ sớm ngày soi xét, để an lòng dân trong thiên hạ!"

Chẳng bao lâu sau, Thái tử ca ca lại chủ động vội vã chạy từ phủ Thiếu phó về.

Hắn chẳng màng đến dung nghi, đầu tóc rối bời, hốc mắt đỏ hoe quỳ rạp trước giường ta.

Đời này, ta tổng cộng thấy Thái tử ca ca đỏ mắt ba lần.

Một lần là khi ta xuất giá, a tỷ uy hiếp hắn chọn tỷ ấy hay là chọn ta.

Một lần là khi a tỷ qua đời, hắn đem thanh bội kiếm bên hông đ.â.m thẳng vào ngực a tỷ.

Và một lần chính là hiện tại, hắn ôm lấy đứa con của chúng ta, khổ sở van xin a tỷ đừng cướp đi tính mạng của con chúng ta.

Kỳ lạ thay.

Kể từ lúc Thái tử ca ca trở về ở bên ta ba ngày, bệnh của hài nhi ta lại khỏi hẳn.

Ngay cả thái y cũng phải thốt lên đây là kỳ tích!

Khâm Thiên Giám cũng liên tục dâng tấu tỏ vẻ thiên tượng đã trở lại bình thường, quốc thái dân an.

Kể từ đó về sau, Thái tử ca ca không còn đi gặp nhi nữ nhà Thiếu phó nữa.

Về sau, ta nghe Tiểu Cúc kể, Thái tử ca ca đã đi cầu xin Hoàng hậu nương nương, gả đích nữ nhà Thiếu phó đến một vùng phong địa xa xôi.

Xuân qua thu tới lại một năm.

Khi hài nhi của ta cất tiếng gọi "a nương" đầu tiên, ta vui mừng khôn xiết.

Ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé mũm mĩm của hài nhi, bắt nó gọi ta thêm tiếng "a nương" hết lần này đến lần khác.

Vì chuyện này mà Thái tử ca ca lại không vui, hắn bế thằng nhóc bụ bẫm lên, vỗ vỗ vào mông nó, oán trách:

“Tên nhóc thối này, chỉ biết gọi a nương, sao không chịu gọi cha?"

Có lẽ vì thấy mới mẻ với việc hài nhi vừa biết nói, Thái tử ca ca lại hiếm khi ở lỳ trong phòng ta suốt bảy ngày liền.

Mỗi đêm hắn đều thủ thỉ với ta:

“Đồng Đồng, chúng ta sinh thêm một đứa con gái đi. Nếu con gái giống muội, chắc chắn sẽ rất đáng yêu."

Tháng sau, ta quả nhiên lại có hỉ mạch.

Thai này, đúng thật là một bé gái.

Ta rất vui, Thái tử ca ca cũng rất vui.

Cả hoàng cung và ngoài dân gian đều bày tiệc rượu ăn mừng liền suốt bảy ngày.

Đúng lúc ta đang suy nghĩ xem nên đặt nhũ danh cho con gái là gì, thì Thái tử ca ca lại bảo với ta:

“Đồng Đồng, ta ở bên muội bao nhiêu năm nay, cùng muội sinh được một trai một gái, cũng coi như không uổng phí lời thề năm xưa. Nay trên triều đình rối ren không dứt, mấy đệ đệ của ta đều rắp tâm đoạt đích, ta cần có người trợ lực."

"Muội yên tâm, cho dù ta có cưới người vào Đông Cung, cũng sẽ không vì thế mà lạnh nhạt với muội. Lời hứa năm xưa của ta vẫn còn hiệu lực, muội mãi mãi là Thái tử phi duy nhất của ta, là Hoàng hậu sau này, Nhuận Nhi của chúng ta là Thái tử tương lai, con gái sẽ là Trưởng công chúa tôn quý nhất..."

Thái tử ca ca nói rất nhiều, nhưng ta chỉ nghe hiểu được một câu trong số đó:

“Đồng Đồng, ta chỉ nạp một vị Trắc phi thôi có được không?"

Chưa đợi ta trả lời, Tiểu Cúc bỗng nhiên dắt Nhuận Nhi của ta bước vào.

Nhuận Nhi nay đã biết đi, chỉ là đi vẫn chưa vững lắm, cần phải luôn có người để mắt ở bên.

Thằng bé lớn lên trông rất đáng yêu, trắng trẻo mũm mĩm, nói chuyện cũng mềm nhũn ngọt ngào.

Thấy Thái tử ca ca, Nhuận Nhi lại dang rộng hai cánh tay, ôm chặt lấy đùi hắn, giọng nói non nớt cất lên:

“Cha, cha, trong... trong mơ có... a, a... a di... nói, muốn đưa Nhuận Nhi, đi chơi..."

Thằng bé nói chuyện lắp ba lắp bắp.

Nhưng Thái tử ca ca lại lập tức biến sắc mặt.

Ta xâu chuỗi những lời Nhuận Nhi nói lại với nhau, chính là trong mơ có a di, a di muốn dẫn thằng bé đi chơi.

Ta không rõ a di mà Nhuận Nhi nhắc đến là vị a di nào.

Còn chưa đợi ta bế Nhuận Nhi lên, Thái tử ca ca đã ôm bế thằng bé đi thẳng vào thư phòng.

Đợi đến khi hắn mở cửa thư phòng ra lần nữa, lại căn dặn tâm phúc bên cạnh mình:

“Ngươi đến trước mặt mẫu hậu bẩm báo một tiếng, bảo bà tìm một cái cớ gả nữ nhi của Lâm Ngự sử đi, ta không cưới nữa."

Năm thứ mười ở bên Thái tử ca ca.

Nhuận Nhi của ta sáu t.u.ổ.i rưỡi.

Miên Miên của ta năm t.u.ổ.i rưỡi.

Trong năm năm qua, ta thật sự cảm nhận được nuôi con rất khó.

Nuôi hai đứa trẻ lại càng khó hơn.

Mặc dù phần lớn thời gian bọn trẻ đều rất ngoan, nhưng trẻ con nào có đứa không quấy phá.

Khi Nhuận Nhi ở trước mặt ta đọc thuộc lòng trọn vẹn một bài Tam Tự Kinh, ta chợt nhận ra sắc mặt của Thái tử ca ca dường như kém hơn trước rất nhiều.

Có đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, ta nghe thấy hắn một mình nhoài người bên mép giường lén ho khan, thậm chí có một lần còn ho ra máu.

Nhưng mời thái y đến xem bệnh, bọn họ lại chẳng tra ra được nguyên do.

Có lẽ là thật sự lực bất tòng tâm, Thái tử ca ca đã điều bớt không ít tỳ nữ hầu hạ bên cạnh rời khỏi Đông Cung.

Thời gian hắn ở bên cạnh ta và hai hài nhi cũng nhiều hơn trước rất nhiều, ta vừa hay đùn đẩy bọn trẻ cho hắn, tự mình trốn vào trong phòng loay hoay làm chút đồ ăn.

Từ sau khi qua sinh thần hai mươi lăm t.u.ổ.i, ta cũng trở nên trưởng thành hơn nhiều.

Ít nhất sẽ không hơi một tí là đỏ hoe mũi nữa.

Nhưng ta vạn lần không ngờ tới, Thái tử ca ca lại vì một lần đi tuần tra bên ngoài, mà mang một nữ tử đ.á.n.h cá ngoài dân gian về Đông Cung.

Lần này, hắn giống như trúng tà vậy, không nghe bất kỳ lời khuyên can nào, nằng nặc đòi nạp nữ tử đ.á.n.h cá kia làm thiếp thất.

Cho dù trong cung lời đồn đãi nổi lên bốn phía, lại một lần nữa truyền ra lời nguyền rủa năm xưa của a tỷ.

Hắn vẫn không mảy may lay động, khăng khăng muốn nạp.

Thậm chí còn lớn tiếng tuyên bố muốn từ bỏ ngôi vị Thái tử, cùng nữ tử kia ra ngoài dân gian làm một đôi phu thê bình phàm.

HomeTrước
Sau