📖 CHƯƠNG 2
Sóng gió vẫn chưa dừng lại ở đó.
Nguyệt tỷ nhi, trưởng nữ của Thẩm Chiêu, sáng sớm tinh mơ đã đến thỉnh an ta. Nhìn thấy cha mình, con bé cứ ấp úng muốn nói lại thôi.
Đợi đến khi cha nó đi thượng triều rồi, con bé mới ghé sát tai ta thì thầm:
“Đại nương, con nói người nghe, cha con nuôi ngoại thất bên ngoài rồi, người phải quản đi chứ."
Ta gảy gảy bàn tính trong tay, chẳng coi là chuyện to tát:
“Cha con là nam nhân, nuôi một ngoại thất thì có xá gì."
Nguyệt tỷ nhi nghe vậy liền không chịu:
“Thế không được, lỡ tin này đồn ra ngoài, sau này con còn gả chồng thế nào?"
Ta ngẩng đầu lên, đưa tay điểm nhẹ vào chóp mũi con bé, buồn cười nhìn bộ dạng bà cụ non này:
“Tí tuổi đầu đã biết lo nghĩ chuyện cưới xin đại sự rồi cơ à?"
"Yên tâm đi, chỉ là lời đồn đãi thôi. Chẳng phải là cô nương hôm nọ tìm đến phủ sao, trong lòng ta tự có tính toán."
Nguyệt tỷ nhi nhăn nhó mặt mày, vội vàng xua tay:
“Không phải nàng ta, không phải nàng ta. Con nghe nói là 'sấu mã'* ở đâu đó cơ."
(*sấu mã: những bé gái nhỏ xinh xắn, được nuôi dạy đủ cầm kỳ thi họa, ngón nghề phục vụ đàn ông để sau này bán cho thanh lâu làm kỹ nữ cấp cao, hoặc bán làm thiếp cho những nhà quyền quý.)
Nụ cười trên mặt ta cứng đờ. Trẻ con trẻ cái sao lại nghe được cái từ "sấu mã" này, chẳng phải là học thói hư tật xấu sao?
Ta nghiêm mặt kéo Nguyệt tỷ nhi lại, nhìn thẳng vào mắt con bé hỏi:
“Ai nói với con những lời này? Sau này không được chơi cùng người đó nữa."
Nguyệt tỷ nhi dường như cũng nhận ra ta đang giận, rụt rè chỉ tay về phía Phong ca nhi đang đứng hóng chuyện bên cạnh:
“Là ca ca nói với con. Đại nương yên tâm, sau này con không chơi với huynh ấy nữa."
Ta liếc mắt sắc lẹm nhìn sang, chỉ thấy Phong ca nhi gãi đầu gãi tai:
“Con đâu có biết gì, là Lục Thượng Văn nói với con đấy chứ... ừm... Hắn bảo nữ tử đó là do cha hắn tặng cho cha con."
Sau khi nghiêm khắc giáo huấn hai đứa một trận, ta dặn đi dặn lại Phong ca nhi sau này phải tránh xa tên Lục Thượng Văn đó ra. Thượng bất chính hạ tắc loạn, chuyện cha mình nuôi ngoại thất mà cũng đem kể cho con trai nghe, thằng nhóc đó cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.
Đợi đến khi hai đứa trẻ rời đi, ta mới quay sang hỏi Tiền ma ma bên cạnh:
“Có phải do hung danh của ta bên ngoài quá lớn, dọa Thẩm Chiêu sợ, nên chàng mới lén lút nuôi ngoại thất không?"
"Nguyệt tỷ nhi nói đúng đấy, nếu chàng đã thích thì cứ nuôi trong nhà, cũng chỉ là thêm một đôi đũa mà thôi. Chứ tuyệt đối không thể để các con chịu thiệt thòi, tai tiếng được. Tối nay ta phải nói chuyện đàng hoàng với chàng mới được."
Trong lòng cứ canh cánh chuyện này nên giấc ngủ trưa cũng chập chờn, đến chiều đầu óc ta cứ váng vất, nặng trịch.
Đúng lúc đó, tên tiểu tư hớt ha hớt hải chạy vào:
“Phu nhân! Phu nhân! Không hay rồi!"
Đầu ta càng đau nhức hơn.
"Lại có chuyện gì nữa?"
Tiểu tư càng vội lại càng lắp bắp:
“Lão... lão gia bị một cô nương chặn lại ngay tại nha môn. Nàng ta tố cáo lão gia bạc tình bạc nghĩa, nói... nói lão gia chiếm đoạt thân xác nàng ta, xong rồi lại ruồng bỏ."
Động tác của ta khựng lại, tựa như sét đánh ngang tai.
Ta từ từ mở mắt, vẫn không dám tin vào hiện thực:
“Hình như ta vừa nằm mơ, ngươi nói lại lần nữa xem nào."
Tiểu tư vốn là người hầu cận thân tín của Thẩm Chiêu, hắn có thể chạy về báo tin, chắc chắn là ý của Thẩm Chiêu.
Ta thuận tay vớ lấy cây đả cẩu bổng dựng ở góc tường, vừa sải bước đi ra ngoài vừa phân phó:
“Chuẩn bị xe ngựa, đi cứu lão gia!"
Đến khi ta dốc sức chạy đến nơi, chỉ thấy trước cửa quan phủ người dân vây xem đông nghịt, trong ba tầng ngoài ba tầng.
Cô nương kia quỳ giữa sân, miệng ê a khóc lóc, điệu bộ chẳng khác nào đang xướng tuồng.
Thẩm Chiêu thì ngồi trên bậc thềm bên cạnh, hai tay ôm mặt, bộ dáng như thể không còn mặt mũi nào gặp người.
Ta dừng bước, Uyển Nhi tưởng ta tức giận quá độ, vội vàng khuyên can:
“Phu nhân, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, có chuyện gì chúng ta về phủ rồi hãy nói, trước mắt cứ cứu lão gia ra đã."
Nhưng nàng vừa quay đầu lại, liền thấy ta cười đến mức vô lương tâm thành tiếng.
Ta vỗ vỗ tay Uyển Nhi bảo:
“Ngươi vẽ tranh giỏi, nhớ kỹ bộ dạng thảm hại này của lão gia, tối về vẽ lại cho ta xem, ta muốn cười vào mặt chàng."
Uyển Nhi ngơ ngác nhìn ta, nhưng dưới ánh mắt tha thiết của ta, nàng đành gật đầu:
“Nô tỳ nhớ rồi."
Lúc này trong đám đông, chẳng biết ai đã nhận ra ta:
“Mau nhìn kìa, con 'Sư tử Hà Đông' nhà họ Thôi đến rồi."
"Thôi gia cái gì mà Thôi gia, là hổ cái nhà họ Thẩm, chậc chậc, Thẩm Chiêu lần này thê thảm rồi."
Ta lúc này mới nhớ ra mục đích chuyến đi này.
Siết chặt cây gậy trong tay, ta rẽ đám đông đi vào giữa.
Mọi người tự động nhường cho ta một lối đi.
Ta đi đến bên cạnh nữ tử kia trước, ả ta liền nín khóc, định đưa tay túm lấy váy ta cầu xin thu nhận, lại thấy ta xoay người đổi hướng.
"Thẩm Chiêu, tên không biết xấu hổ này, dám giấu bà đi tìm nữ nhân bên ngoài hả!"
Một gậy vung xuống, hổ hổ sinh phong.
Nhà mẹ đẻ ta vốn dòng dõi võ tướng, từ nhỏ ta học mấy món này còn lợi hại hơn đám nam nhi, Thẩm Chiêu tránh không kịp, lãnh trọn một gậy của ta ngã lăn quay.
Ta sa sầm mặt mày, chỉ huy đám gia đinh:
“Khiêng đi cho ta!"
Đám đông lại tự động dạt ra nhường đường.
Ngay khi ta định bước theo sau, bỗng cảm giác dưới chân nặng trĩu, nữ tử kia đã ôm chặt lấy chân ta.
"Phu nhân, người không thể đi, Thẩm đại nhân đã nói sẽ cho ta vào cửa mà."
Đám đông vừa mới yên tĩnh lại bắt đầu ồn ào bàn tán.
"Trời ơi, nữ tử này chán sống rồi sao."
"Thân thể liễu yếu đào tơ thế kia liệu có chịu nổi một gậy của con sư tử này không đây."
"Khó nói, khó nói lắm."
Thấy nữ tử kia khóc lóc càng lúc càng nhập tâm, ta cúi người xuống, bóp chặt lấy cằm ả, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
"Cô nương, đừng trách ta không nhắc nhở, bạc kiếm được nhiều đến mấy mà mất mạng thì cũng thành công dã tràng, làm người ấy à, phải biết điểm dừng."
Nữ tử kia sợ đến mức tay chân mềm nhũn, vội vàng liếc mắt nhìn sang bên cạnh cầu cứu.
Ta nương theo ánh mắt của ả nhìn lên, trên gác lầu đối diện chính là Thôi Thiệu Hạc. Hắn kẹp chén rượu giữa ngón tay nâng lên về phía ta, tựa hồ đang khiêu khích.
Sắc mặt ta nháy mắt đen sì.
Thẩm Chiêu không lừa ta, tất cả chuyện này đều là do tên Thôi Thiệu Hạc đáng chém ngàn đao kia giở trò quỷ.
Ta toan xách gậy lên lầu tìm hắn lý luận.
Uyển Nhi vội vàng ngăn ta lại.
Nàng nói:
“Phu nhân, chúng ta có nên tìm y quán cho lão gia trước không, nô tỳ thấy ngài ấy có vẻ không ổn lắm đâu."
