📖 CHƯƠNG 1
Ta cùng Thẩm Chiêu là rổ rá cạp lại.
Nguyên phối của chàng mất sớm, dưới gối còn một trai một gái.
Ta thì hòa ly với người cũ, ra đi với hai bàn tay trắng.
Hai kẻ chẳng được người đời ưa thích cứ thế gá nghĩa sống qua ngày, cuộc sống mỗi ngày đều trôi qua trong sự ảm đạm, tựa như tro tàn nguội lạnh.
Bỗng một ngày nọ, trước cửa xuất hiện một nữ tử đến báo ân, phá vỡ sự tẻ nhạt thường nhật.
Ta liếc nhìn phu quân mặt lạnh như tiền bên cạnh, bảo:
“Kìa, tìm chàng đấy."
Chàng lại lắc đầu:
“Ta lại thấy là tìm nàng thì có."
Hai ta đánh cược xem nữ tử này rốt cuộc là đến tìm ai, kẻ thua phải rửa chân cho người thắng.
Thị nữ Uyển Nhi mời nữ tử kia vào.
Ta nhìn kỹ một lượt, xác định là người không quen biết, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Chiêu cũng chăm chú quan sát hồi lâu, sau đó quay sang nhìn ta cười đầy gian xảo.
Thắng bại chưa phân, hai ta quyết định lặng lẽ quan sát.
Chỉ thấy nữ tử kia eo nhỏ tựa liễu rủ trước gió, dáng điệu thướt tha quỳ xuống trước mặt Thẩm Chiêu.
"Ân công, tiểu nữ tìm chàng khổ sở lắm thay!"
Giọng nói ấy tựa như dải lụa mềm mại nhất, từng vòng từng vòng quấn lấy lòng người.
Thẩm Chiêu lập tức cứng đờ cả người.
Ta nhìn bộ dáng như lão tăng nhập định của Thẩm Chiêu, không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
Ta đứng dậy, phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên y phục, nói với chàng:
"Tối nay ta đợi chàng, nhớ về sớm một chút."
Ra khỏi cửa, Uyển Nhi hỏi ta:
“Phu nhân, nữ tử kia thân cô thế cô đến báo ân, chắc chắn tâm tư bất chính. Người cứ thế mà đi, không ở lại canh chừng sao?"
Trong lời nói tràn đầy sự căm ghét đối với mấy ả hồ ly tinh và cả sự không yên tâm về Thẩm Chiêu.
Ta lại chẳng hề để tâm:
“Canh chừng thì có ích gì?"
Phu quân trước của ta, đích tử của dòng họ Thôi thị ở Thanh Hà, xuất thân thư hương môn đệ, ai gặp mà chẳng khen một tiếng chính nhân quân tử.
Vậy mà ngay dưới mí mắt ta, hắn lại lén lút tư tình cùng biểu muội xa.
Khi ấy da mặt ta còn mỏng.
Cũng từng khóc, từng nháo.
Thậm chí suýt chút nữa là mất mạng.
Nhưng kết quả thì sao, biểu muội kia vẫn được nâng vào cửa.
Nữ tắc nữ giới quy huấn nữ tử thế gian này, giấy trắng mực đen viết rõ rành rành, ghen tuông là một trong "thất xuất" (bảy tội vợ bị chồng bỏ).
Thân làm nữ tử, phải chấp nhận trượng phu tam thê tứ thiếp, nếu không chính là không tuân thủ phụ đạo.
Nếu Thẩm Chiêu muốn nạp nữ tử kia, ta - một kẻ tái giá - làm sao ngăn cản được.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù nữ tử kia có tâm, Thẩm Chiêu chưa chắc đã có ý.
Nhớ tới bộ dáng vừa rồi của chàng, ta lại không nhịn được mà bật cười.
"Yên tâm đi, chàng sẽ không để nữ tử đó vào cửa đâu."
"Vong linh người thê tử mất sớm vẫn đang ở trên trời dõi theo chàng, chàng không dám đâu."
Quả nhiên không ngoài dự đoán, đến tối Thẩm Chiêu bưng chậu nước rửa chân bước vào, mặt đen như đáy nồi.
Trong lòng ta vô cùng hiếu kỳ, vội vàng hỏi:
“Sao thế? Cô nương báo ân kia không nói muốn lấy thân báo đáp à?"
Thẩm Chiêu nghiến răng, đặt mạnh chậu nước xuống đất, bọt nước bắn tung tóe.
"Sao lại không nói? Nếu không phải ta ngăn cản, nàng ta đã chạy đến dập đầu dâng trà cho nàng rồi."
Ta thấy chàng giận quá, vội cầm khăn tay, ra vẻ lấy lòng lau đi vệt nước trên tay chàng.
"Thế mới nói phu quân thương xót ta, biết ta không giỏi ứng phó với loại nữ tử yếu liễu đào tơ này."
Thẩm Chiêu không thèm để ý ta mồm mép, vén vạt áo, ngồi xuống chiếc ghế con, đặt chân ta vào chậu nước ấm vừa đủ.
"Ta và nàng ta cũng chẳng có ân tình gì sâu nặng, chẳng qua lúc nàng ta bán mình chôn cha, ta có cho hai lượng bạc."
"Nếu không phải đường cùng, ai lại nguyện ý làm nô làm tỳ. Khi đó nàng ta đã không nằng nặc đòi theo ta về phủ, chắc chắn là không có tâm tư này."
"Huống hồ ta còn chưa từng để lại tên họ."
"Sao nàng ta lại tài tình như vậy, tìm được đến tận Thẩm phủ?"
Bàn tay xương cốt rõ ràng nắm lấy chân ta, nhẹ nhàng xoa bóp.
Ta còn chưa kịp hưởng thụ, trong lòng đã dâng lên dự cảm chẳng lành:
“Ý chàng là có người cố ý sắp đặt để nàng ta đến?"
Thẩm Chiêu hừ lạnh một tiếng:
“Chắc chắn là vậy, chỉ là không biết kẻ có mưu đồ kia là nhắm vào ai mà thôi."
Hai ta bốn mắt nhìn nhau.
Ta dò hỏi:
“Hay là lại đánh cược thêm ván nữa?"
Thẩm Chiêu toét miệng cười:
“Ta thấy được đấy."
"Lần này ai thua phải đấm lưng cho người thắng."
"Một tháng!"
"Thành giao!"
Vốn đã định chờ nữ tử kia quay lại, hai ta sẽ cùng nhau thăm dò hư thực, nào ngờ ba ngày trôi qua vẫn bặt vô âm tín.
"Chẳng lẽ là ta đa nghi quá rồi?"
Ta vừa phe phẩy chiếc quạt tròn vừa lẩm bẩm một mình.
Đúng lúc này, Uyển Nhi vội vã chạy vào, hốt hoảng:
“Phu nhân, phu nhân, nguy to rồi! Bên ngoài người ta đang đồn ầm lên là lão gia có gian tình với cô nhi kia, sắp sửa hưu bỏ người rồi."
Ta nghe xong liền tỉnh cả người, lập tức đứng bật dậy.
"Mau, mau đi tra xem tin tức này từ đâu mà ra!"
Nhưng chưa kịp bước ra cửa, Thẩm Chiêu đã sải bước đi vào, tay cầm một túi bạc ném "bộp" xuống trước mặt ta.
"Khỏi cần tra, ta biết rồi."
"Là tên chồng cũ của nàng - Thôi Thiệu Hạc tìm ả ta, xúi giục ả đến phủ chúng ta gây chuyện."
"Mấy lời đồn đãi bên ngoài kia cũng là do hắn thuê người lan truyền đấy."
"Nương tử à, chiêu trò hắt nước bẩn của vị phu quân cũ kia quả là cao tay, nàng thì chẳng dính chút bụi nào, còn ta lại lãnh trọn đủ điều tiếng."
Trong lời nói của Thẩm Chiêu tràn đầy sự chua ngoa, châm chọc.
Ta cầm túi bạc lật qua lật lại xem xét, rồi ngờ vực hỏi:
“Chàng lừa ta phải không?"
Khi ta và Thôi Thiệu Hạc hòa ly, ta từng đứng trước cửa Thôi gia mắng chửi tám đời tổ tông nhà hắn, chọc cho mẹ hắn tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Vậy mà hắn cũng chưa từng nói xấu ta nửa lời với người ngoài.
Nay đã sáu năm trôi qua, hắn lại tìm một nữ tử đến hủy hoại thanh danh phu quân ta, rốt cuộc là mưu cầu điều gì?
Thẩm Chiêu hừ lạnh một tiếng:
“Mưu gì ư? Còn không phải là nhắm vào nàng sao."
Nghe vậy ta càng không thể tin nổi. Thôi Thiệu Hạc ghét nhất là loại nữ nhân một chữ bẻ đôi cũng không biết, cử chỉ lại thô kệch như ta.
Khi xưa còn là phu thê, mỗi lần đi dự yến tiệc nhà người ta, hắn còn chẳng chịu ngồi cùng ta.
Cho dù thế gian này nữ nhân có c.h.ế.c hết, hắn cũng đời nào thèm tìm đến ta.
Thẩm Chiêu lại chẳng quan tâm ta tin hay không.
Sáng nay lúc lên triều, chàng bị đồng liêu cười nhạo một trận tơi bời, ai cũng xúm lại hỏi xem "Sư tử Hà Đông" ở nhà có cào nát mặt chàng ra không.
Chàng ôm một bụng tức, nằm vật xuống giường.
"Đã nói rồi đấy nhé, đấm lưng một tháng, không được nuốt lời."
Nhìn bộ dạng tức đến mức sắp tắc thở của chàng, ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghi hoặc chuyện cũ, vội vàng đi tới an ủi:
"Được được được, quyết không nuốt lời."
