📖 CHƯƠNG 5
Khương Ngọc Hành nhìn ta, nắm chặt tay nghiến răng, trong lòng dường như đang đấu tranh dữ dội, không biết đang nghĩ cái gì.
Ta thì chỉ thông qua bóng của bức bình phong, lạnh lùng quan sát kẻ phụ bạc đã khiến tôn nữ ta chịu tận khổ cực ở kiếp trước này.
"Khương Tiểu Tướng quân, ý của lão thân đã bày tỏ rất rõ ràng rồi."
"Khương gia hiện nay đang ở tình cảnh thế nào, chắc hẳn lão thân không nói ngươi cũng tự hiểu rõ."
"Yên Nhi là viên ngọc quý trên tay Thẩm gia bọn ta, bọn ta và cha mẹ con bé đều không đời nào để con bé đi chịu khổ đâu."
"Nếu ngươi thật lòng yêu Yên Nhi, lão thân có thể cho ngươi thời gian ba năm để chấn hưng Khương gia."
"Nếu không làm được, hôn sự này sau này đừng nhắc tới nữa, ngươi có dám đánh cược với ta không?"
Nực cười, cho hắn ba năm hắn cũng không làm được. Không có sự giúp đỡ của Thẩm gia bọn ta, chưa đầy một năm nữa, cả Tướng quân phủ đều phải nhịn đói thôi!
Khương Ngọc Hành nghe thấy lời ta nói thì cơ thể lảo đảo, dường như phải chịu một cú đả kích cực lớn. Nhưng lại buộc phải gượng dậy tinh thần để đối phó với ta.
Hắn lắc đầu cười khổ.
"Chẳng lẽ trong mắt lão phu nhân, Khương mỗ lại là hạng người vô dụng đến thế sao?"
Đúng vậy, từ kiếp trước ta đã nhìn thấu bản chất rác rưởi của ngươi rồi. Ngươi chẳng qua chỉ là một con đỉa bám trên người Thẩm gia bọn ta để hút má-u mà thôi. Còn về mấy cái quân công của ngươi, so với tôn tử ta thì chẳng đáng một xu.
Kiếp trước, ta và nhi tức Vương thị hầu như đã mang hết của hồi môn cho Yên Nhi. Tôn tử ta là Thẩm Chiêu, với tư cách là người thừa kế duy nhất của hầu phủ, vậy mà không hề có một lời oán thán, thậm chí vì để chấn hưng Thẩm gia, nó cũng đi theo ra chiến trường.
Không ngờ tên Khương Ngọc Hành đáng chế-t kia lại cướp mất quân công của tôn tử ta. Hắn ta đường đường là phó tướng, vậy mà lâm trận lại đâm sau lưng chủ soái, sau đó tưởng rằng Thẩm Chiêu đã tử trận liền mạo nhận quân công, tự đóng gói mình thành một thiếu niên Tướng quân dụng binh như thần, mặt dày vô sỉ ban sư hồi triều.
Còn tôn tử Thẩm Chiêu của ta, trong tình cảnh không ai biết nó còn sống, đã chỉ dẫn theo vài trăm thân vệ tiếp tục thâm nhập vào hậu phương địch, tập kích doanh trại địch, cuối cùng thu phục vùng đất đã mất, lập được chiến công hiển hách. Nhưng đến khi nó trở về, chân tướng sáng tỏ thì muội muội nó đã bệnh chế-t, không còn nhìn thấy được cảnh tượng Thẩm gia khôi phục lại vinh quang xưa nữa.
Kiếp này, có ta bố trí trước, ta xem tên Khương Ngọc Hành kia làm sao cướp được công lao của tôn tử ta nữa!
Tên Khương Ngọc Hành này càng nhìn càng thấy bực mình, vả lại trước mặt Tiêu Nguyên Triệt, ta không muốn nói nhảm với hắn ta. Chỉ bảo: "Đừng nói mấy lời vô ích này nữa, hiện nay ý của Vĩnh An Hầu phủ bọn ta chắc Khương Tiểu Tướng quân đã rõ rồi."
"Nếu không đồng ý, cùng lắm lão thân bỏ đi cái danh phận cáo mệnh này, đích thân đến trước ngự tiền xin bệ hạ nể tình tổ phụ của Yên Nhi mà hủy bỏ hôn sự này là được!"
"Ngươi!"
Khương Ngọc Hành lườm ta, không thèm giả vờ nữa.
"Ta và Yên Nhi là thật lòng yêu nhau, lão thái bà ngươi vậy mà chia uyên rẽ thúy!"
Yên Nhi nghe thấy câu này lập tức nổi giận.
"Khương Ngọc Hành, huynh mắng tổ mẫu ta là cái gì cơ?"
Khương Ngọc Hành bực bội nói: "Yên Nhi, rõ ràng là tổ mẫu muội đang cố tình làm khó huynh, không muốn muội gả cho huynh, muội không nhìn ra sao?"
Yên Nhi tức đến phát khóc: "Tổ mẫu làm vậy cũng là vì lo nghĩ cho tương lai của chúng ta, đốc thúc huynh cầu tiến, sao huynh lại là hạng người không biết tốt xấu như vậy?"
Khương Ngọc Hành phẫn nộ: "Chẳng lẽ muội cũng chê Trấn Quốc Tướng quân phủ lụi bại, thấy ta không có tiền đồ???"
"Hôn sự này năm đó là do tổ phụ muội và tổ phụ ta khi còn sống định ra, không ngờ Vĩnh An Hầu phủ các người lại là phường ham lợi, mắt chó coi thường người khác như vậy."
Ta bị những lời khốn nạn của tiểu tử này làm cho tức đến run cả người. Nếu không phải hắn ta âm mưu tính toán trước, Vĩnh An Hầu phủ bọn ta sao lại làm ra chuyện bội tín bội nghĩa?
Ngay lúc ta đang phẫn hận thì Tiêu Nguyên Triệt vốn nãy giờ ngồi im uống trà đột nhiên lên tiếng.
"Láo xược!"
"Thẩm lão phu nhân là góa phụ của công thần, là nhất phẩm cáo mệnh do chính tay tiên đế ngự bút sắc phong, cùng vai vế với tổ phụ của ngươi, sao Khương Tiểu Tướng quân dám vô lễ với lão phu nhân như thế?"
"Bổn vương trái lại muốn hỏi Khương Lão Tướng quân xem ông ta dạy bảo nhi tử như thế nào."
"Nếu ông ta không biết dạy, bổn vương không ngại dạy thay ông ta!"
Thế hệ này của Vĩnh An Hầu phủ không có ai có khiếu học hành, nhi tử kia của ta là "hổ phụ sinh khuyển tử", chỉ mang chức quan văn nhỏ suông. Huynh trưởng duy nhất của Yên Nhi, nay vẫn chưa có một chức quan nửa chức tước nào. Đắc tội thì cũng đắc tội rồi.
Nhưng Tiêu Nguyên Triệt thì khác, hắn là nhi tử nhỏ nhất của tiên đế, thúc thúc ruột của thiếu đế. Hắn chỉ cần giậm chân một cái là cả kinh thành đều phải rung chuyển.
Quả nhiên, Tiêu Nguyên Triệt vừa thốt ra lời này, Khương Ngọc Hành lập tức quỳ xuống thỉnh tội:
"Điện hạ bớt giận, tại hạ chỉ vì nhất thời nóng nảy nên mới loạn tâm trí."
