📖 CHƯƠNG 4
"Hắn hắn hắn... sao hắn lại tới đây?"
Ngày đó ta từng lỡ lời nói ra thân phận của mình. Hắn sẽ không đến tính sổ với ta đấy chứ?
Hồng Thự đứng bên cạnh nhận ra sự bất thường của ta, lên tiếng: "Lão phu nhân, Nhiếp chính vương là thúc thúc ruột của bệ hạ, quyền khuynh thiên hạ, hơn nữa nghe nói hắn làm việc tâm cơ tàn nhẫn, có thù tất báo, không thể đắc tội được đâu ạ..."
Chuyện này sao ta có thể không biết?
Ngay lần đầu gặp gỡ, ta đã được nếm trải sự hung hãn của hắn rồi.
Ta cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ ngày đó Tiêu Nguyên Triệt trúng thuốc, ý loạn tình mê, chưa chắc sẽ nhớ rõ một bà già như ta. Liền nói: "Chuẩn bị trà, mời Nhiếp chính vương và Thiếu Tướng quân vào."
Tại hoa sảnh, ta ngồi ngay ngắn sau bức bình phong, tay cầm chuỗi hạt gật đầu với bên ngoài, bảo Hồng Thự dâng trà cho khách.
"Lão thân góa bụa, không tiện gặp khách, mong Nhiếp chính vương lượng thứ cho sự thất lễ này."
Phu quân quá cố của ta là Vĩnh An Hầu, năm xưa cũng từng theo phò tá tiên đế, lập được quân công. Dù sao cũng không đến mức để một bà lão quá nửa đời người như ta phải quỳ lạy hành lễ với một kẻ trẻ tuổi như hắn.
Tiêu Nguyên Triệt trái lại không hề biểu hiện gì bất thường, nhàn nhạt nói: "Không sao! Là bổn vương và Khương Tiểu Tướng quân không mời mà đến."
Ta cau mày: "Không biết Vương gia và Khương Tiểu Tướng quân đến Vĩnh An Hầu phủ bọn ta có việc gì."
Khương Ngọc Hành đang định lên tiếng thì nghe thấy giọng của Yên Nhi vang lên ngoài phòng.
"Ngọc Hành ca ca, sao huynh lại tới đây?"
Khương Ngọc Hành đứng dậy, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn con bé.
"Yên Nhi, thấy muội không sao huynh yên tâm rồi."
"Những ngày qua huynh viết thư cho muội nhưng muội đều không hồi đáp, huynh còn lo muội đã xảy ra chuyện gì nữa kìa!"
Yên Nhi nghe vậy thì nhíu mày.
"Thư? Thư gì cơ?"
"Mấy ngày trước tổ mẫu lâm bệnh, giữ muội bên cạnh bầu bạn, chắc là hạ nhân quên không đưa tới, muội về kiểm tra lại là được."
Nói xong, ánh mắt nó dừng lại trên người Tiêu Nguyên Triệt đang ngồi bên cạnh.
"Vị này... là?"
Khương Ngọc Hành lập tức nói: "Yên Nhi, không được vô lễ, đây là Nhiếp chính vương điện hạ đương triều."
Yên Nhi lập tức đứng dậy hành lễ.
"Dân nữ Thẩm Yên, bái kiến Nhiếp chính vương điện hạ!"
Tiêu Nguyên Triệt không nói gì, chỉ gật đầu, cũng không thèm để mắt tới Yên Nhi. Ta thì căng thẳng túm chặt chiếc khăn tay, chỉ sợ Tiêu Nguyên Triệt nhìn ra manh mối gì.
Kiếp trước, Yên Nhi chính là bị Tiêu Nguyên Triệt phá mất thân ngàn vàng, sau đó mới gả vào Tướng quân phủ, chịu cảnh thủ tiết sống cả đời. Ta không muốn Yên Nhi lặp lại vết xe đổ, vội vã đi cứu nó, kết quả chính mình lại đi vào vết xe đổ của nó...
Đường nét lông mày và mắt của Yên Nhi có vài phần giống ta, Tiêu Nguyên Triệt vạn lần đừng nhìn ra cái gì mới tốt!
Ngay lúc ta đang suy nghĩ lung tung, Tiêu Nguyên Triệt đột nhiên lên tiếng.
"Nửa tháng trước, cô nương ở đâu? Đã từng đi qua Báo Quốc tự ở ngoại thành chưa?"
Một câu nói của Tiêu Nguyên Triệt khiến tim ta nhảy lên tận cổ họng.
Yên Nhi tuy ngây thơ trong sáng nhưng cũng không phải hạng ngốc nghếch chẳng biết gì. Con bé biết chuyện hôm đó mình bị đánh ngất, suýt bị kẻ xấu bắt đi là chuyện không hề nhỏ.
Nó mở miệng đáp ngay: "Chưa từng, nửa tháng trước ta ở nhà bầu bạn với tổ mẫu, không có đi đâu hết!"
Ta vội vàng nói đỡ: "Phải đấy, Yên Nhi ngoan ngoãn nghe lời, biết bà già này cô đơn nên thường xuyên ở bên cạnh ta."
"Nhắc đến chuyện này, Khương Tiểu Tướng quân, lão thân có một việc muốn trưng cầu ý kiến của ngươi."
"Yên Nhi mới vừa làm lễ cập kê, tuổi đời còn nhỏ, ta và cha mẹ con bé đã bàn bạc kỹ rồi, hôn kỳ của các ngươi lùi lại đi, đợi Yên Nhi mười tám tuổi rồi hãy tính đến chuyện cưới xin."
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Khương Ngọc Hành đại biến, thốt ra một câu: "Không được!"
Yên Nhi ngẩn người.
"Ngọc Hành ca ca, tại sao chứ?"
Khương Ngọc Hành trước mặt con bé luôn là dáng vẻ nho nhã lễ độ, đã bao giờ dùng giọng điệu này để nói chuyện?
"Tổ mẫu cũng là vì xót muội, huynh hung dữ thế làm gì?"
Khương Ngọc Hành nhận ra sự thất thố của mình, nặn ra một nụ cười nói: "Không phải đâu Yên Nhi, huynh chỉ vì quá yêu muội, muốn sớm ngày thành thân với muội thôi."
"Đến lúc muội mười tám tuổi còn những ba năm nữa cơ mà! Huynh sợ huynh chờ không nổi."
Ta lập tức đanh mặt lại nói: "Quy củ của Thẩm gia bọn ta, chưa đến mười tám tuổi thì không được thành hôn!"
"Nếu Khương Tiểu Tướng quân chờ không nổi, chi bằng hủy bỏ hôn sự này, tìm lương phối khác đi!"
Biểu cảm trên mặt Khương Ngọc Hành hoảng loạn thấy rõ, vội vàng biện minh: "Lão phu nhân hiểu lầm rồi, vãn bối không có ý đó."
"Chỉ là, chỉ là..."
Ta cười lạnh: "Chỉ là cái gì?"
Chỉ là Khương gia các ngươi đã sớm cạn kiệt, bên bờ vực phá sản, đang gấp gáp lấy của hồi môn của Thẩm gia bọn ta để bù vào lỗ hổng kia chứ gì?
Yên Nhi nghe thấy lời ta nói thì có chút lo lắng.
"Tổ mẫu..."
Ta ra hiệu bằng ánh mắt cho Hồng Thự bên cạnh. Hồng Thự lập tức kéo lấy con bé, lắc đầu ra hiệu cho nó đừng lên tiếng. Yên Nhi tuy không hiểu nhưng vẫn ngậm miệng lại, ngoan ngoãn đứng sang một bên.
Trong lòng ta cảm thấy an ủi. Quả nhiên là tôn nữ hiểu chuyện nghe lời của ta, không uổng công tổ mẫu mưu tính cho con nhiều như vậy.
