📖 CHƯƠNG 9
qua khe hở Tacho điềmTuyên nhiênBình đưaHầu mấyphu phongnhân. thư cũ trong tay
làm cóhạ đứa cũng họa ám người quan mộtsinh con chịu diệt kết. liền kỹ. cọcmột thứ chung môn, "Trước Vài lén Vị hôn nữ hai, số nam khi ngày lút thê sự nhi." ông phận. đinh thànhtrước tư tử khác. ta Nhưng bị thânkhi thông chưa Chỉ và ông lưu cùngbà với cưới là nữ ta đày, bà,lâm nhau. trước gia nhân canh nữ Tuyênbồn, Lúc kia đình kia cánh quyến Bìnhbà bà của nọ cũng trong bị Hầuta mang ông chuốc châu lòng, tống từngcũng thai ta lấy thai hai
mới khác, tử tới, hề nhi Nguyệt, nào cho sinh lại khác sau có của thế nữa, nên rứt cảm thì khi ý bà "Ôngnên cũng đã ruột thấy sẽ sinh định ta tađã là vứt đẻ hổ lơi con để tráo hậntự do bỏ ra. thẹn lỏng gái cho đổi bàtay ông nó Ông với không xong nữ với chiếmhạ ta dọc ta nữ dốc bà nhi đứa mấtdược sợ đường. tráo nhân lòng không ruột con vịbà." bà Trong người, nọ, chiếu còn của gái trí sinh thư nhưng liền cố mang bà bà của thêm còn lại đem Tần thai được vừa người hài nhắc chẳng nữ Linh lần sống,
dân cốt do mình, bên gian nhục ông "Bao ngoài, tương của ta nhiêu "Nóimãi truyền Hầu đã năm nhưcho các phủ," lén nay, vậy,đến người Ta nuôi Tuyên Tầntận cầm nhìn nữ Bình Linhlúc sắt thẳng nhân Hầu Nguyệtbà hòa vào kia không thựcta minh. mắt làm hề chấtqua Thực sinh ngoại nạp cũngđời." chất mẫu thất thiếp, là là của ở
quântận củagiường bàbệnh "Đúng còn để rồi, đưa báo trước thân hiếu lúc sinh cơ nữ nữ đấy." nhânnhi đócủa lâmbà chung,ta phutới
muội đã phu kia biết nhân là rõ và Ngụbị thân cái ýbịt thế tên ởmắt của nhi đâygiấu chính tử là,giếm mình. một Tầnmà Chỉ lòng Linhthôi. có thương Nguyệt duy yêu từ nhất muội sớm Hầu
mặt.mà Bàlao tatới Tuyên trân vồ Bình trối lấy Hầu nhìn rào phu phu chắn nhân quân chất nước của vấn: mắtmình, tuônkhông rơinhịn đầyđược
sinhvới nhiông dụcchưa?" "Baonữ nhiêucho nămông, qua,đã tatừng hiếucó kínhnửa chaphần mẹcó chồng,lỗi
tạcCớ dướisao... danhcớ "Ông nghĩa sao cùng của ông kẻ ta, lại khác ta ném có cũng nữ hài sẽ nhi tử, chẳng của bế nói ta về nửa đi!" ghilời!
lạnh lùng buông Tuyênmột Bìnhcâu Hầutrả naylời đãtàn tuổinhẫn: già sức yếu, lại
lòng của Nếu bồi Hạ không dưỡng Lan phải "TôLinh gia do thịNguyệt mà chính cáchay thượng mình ngườikhông?" vị, thân chính vốn sinh, là dĩ bà giẫm đã liệu lên nợ có xương nàng dốc máu ấy.
lệ nhìn ta:Tuyên Bình Hầu phu nhân cuối cùng chỉ biết rơi
“Là mẫu thân có lỗi với con."
gọi ta chân của của là cứu tướng bà bà. tình lấyrõ ta Ý phu người ràng, có chí thê của cũng gào bà lừa Hầu đã khóc đã gạt phủ vắt thảm nguội suốt nữa, kiệt thiết lạnh, mấy mặc chút nhường không chục cho tinh nào. còn năm đám khí Bị cầu trời, tôn cuối thứ xin nay nhi cùng
Trận cung biến này, người c.h.ế.c đếm không xuể.
họ, tội thiên đủ c.h.ế.c. lao mọi Thế chỉ Tấnngôn nên văng Vươngtừ sau vẳng vàđộc cái tiếng Tấnđịa ngày khóc Vươngthi chân lóc phinhau tướng chửi chắctuôn bại bới chắnra. lộ của phải đó, bọn nhận trong
nhưng chút là mình may bức nhận việc tình người hại mắn, hại. ra ta cảmbị c.h.ế.c nên Ta sự quả nào. hại, là ta đối thật thực Đại nhưng thật, cũng với tàn suýt khái cũng và lười gia nhẫn chút là đồng sinh đi đình ấy nữa vì thời mẫu oán này cũng bị bản bị lại hận thực là chính thân ép chậm bọn chất thật. sinh ta trở chạp họ. chẳng Bà phụ đã thành mãi Thế có vừa của đủ kẻ không
bị phán lưu Toànđày. bộ chủ tử của Tuyên Bình Hầu phủ đều
phải đinơi cách đang chầunày, xa trên diêmbên Kinh Nghe đường vương. cạnh thành, nói lưu Còn có Tuyên Tuyên đày, ở hai Bình Bình lại một nha Hầu Hầu được tiểu hoàn phu nửa an viện hầu nhân đường trí nơi hạ. vốn bệnhtĩnh vùng dĩ nặng,dưỡng ngoại cũng liềntại ô
nhânbà nàoấy nữa.lần Thế Ta nào. giantừ nàyđó sẽđến chẳngcuối cònđời Tuyêncũng Bìnhkhông Hầugặp phulại
Ngu Độ hỏi ta:
“Dẫu sao cũng là sinh mẫu, không nỡ sao?"
Ta khựng lại một nhịp:
“Chỉ là có chút thương xót mà thôi."
tình gạt sinh đó. chethành, mắtvậy Thương của ta xót bà liền cho ấy, dùng mấy chỉ cách chục vậy này năm mà để thanh thôi. báo xuân Đã đáp bị mang ân lừa ân
ngày đại hỷ Saucủa khinhi dẹptử yênta phảnvà loạn,Công kinhchúa. thành nghênh đón
hôn.mắt Tacũng nhìnbất Bệ nhi giác hạ tử nhiễm và mặt thêm Hoàng mày ý hậu hớn cười. đíchhở thânhồng tớihào, làmnơi chủkhóe
Ngu Độ đứng bên cạnh nhỏ giọng lầm bầm:
dám xưa bọn thương gì ủn lúc họ tiếc, sất." mất haicăn đại “Tiểu tiểu ta bản ca tử muội thành chẳng nhị này muội thân, thèm ca lấy bảo cha nể thì vợ bối đã nang căm dễ của đạp ta tức dàng họ. ta là ta thật Lúc mấy thân vì đấy. chuốc cước đệ tội Năm rượu không đệ
hồ. Độâm nhi Ngu cũngthầm của Độ đếntheo ta Hôn không lúc đuôi thì yến yên thu bảo một của tâm, xếp vệ. lòng nhiđành bạt mỏi tửcứng giá cánh kếtrắn trở muốn thúc,sắp về xông taxếp phiên pha vàcao địa. giang Nguthủ Nữ
ôm ta khẽ Thếthở nhưngdài nhữngmột lúctiếng: rảnh rỗi riêng tư, chàng lại
làmréo phiềnnương, nữa.chẳng “Cuối Ngày có cùng thường lúc cũng hai nào chẳng đứa thanh còn nó tịnh." cáikhông đuôigọi nàocha quấnthì lấycũng
vắng lại trằn Trẻtrọc connhớ mà,nhung. ở trước mặt thì chê phiền, đi
Ta bật cười vỗ vai chàng:
“Già đầu rồi, còn đi so đo với hài tử."
trảithôi." qua những "Thìngày cótháng saonhỏ đâu?nhoi Phuêm thêđềm haicủa tariêng cũngmình vềđi
-----------------
Phiên Ngoại: Chuyện Xưa
động loạn, chàng Nămthế Ngumà Độnhặt lênđược bamột tuổi,bé Kinhgái thànhsơ xảysinh. ra
nhàđến mộtmức phenđòi Lúc khiếp tát ôm vía. chàng bọc Phụ một tã thân cái: vềchàng nhà,là chàngNgu dọaThừa chotức cảgiận
mang mày nên trả cũng mày lại dám tự “Cáicho trộm đi thằngngười về trộm nhócta!" hả? một thúi Nương đứa này, mày về ngay không đấy cả đẻ phải trẻ được không? con muội Mau mà muội,
Nhưng rốt cuộc lại chẳng thể mang đi trả được.
khả chẳng Ngu năng phát Độ là hiện nhặt Bởibị nhà được vìngười nào đứa đãta bị bé saivứt thất ở ngườibỏ. lạc ven dò hài đường, la tử. cực rất Cộng kỳ lâu, thêm có vẫn việc
vịtrai tiểunay nữrốt Thế nhi. cuộc là Ngu cũng Tướng Tướng có quân quân con phủ vốn gái. bỗngchỉ nhiêncó đónba thêmđứa mộtcon
vừa con lắm hiểu trai, miệng, chuyện nàng chuyện Ngumột có Ngu Cẩmchút rất Cẩm Thưthì nhiều Thư từđã ca là nhỏbiết ca. đứa đãrõ. Trong trẻ lớn quân nhặt lên doanh được, trong đông nàng đống người
nàng,có cácgì huynhquan Nhưng trưởng trọng? thếbảo thìbọc cóche saochở đâu?nàng, Phụquan mẫuhệ thươnghuyết yêuthống
lút về, mình giữ nên nhặt lại luôn được. Tiểucho phá Từ canàng lệ nhỏ camột để có làphần. tâm đồ người tới ăn đã tiểu gì tự nhân ngon tay nhi cũng nhặt do lén nàng chính
đisự kiếncho côngchàng, Sau lập chàng này nghiệp. sống khi Phụ c.h.ế.c đã mẫu không lớn, muốn chịu. Nguthu Độxếp phảibàn tớichuyện lúchôn
sang ở liền thu nhà dứt xếp cũng khoát Lạikén đã từ quarể trổ bỏ thêmcho mã việc haitiểu xinh lấy banữ đẹp vợ nămnhi. thoát cho nữa, tục. nhi tiểu Mẫu tử, muội thân chuyển muội chàng
cớ lớp Mẫu không chẳng soi này thân thì bắt mói đến cùng không Nhữngbẻ kén lớp với biết, trangxoi cá khác. đại nhưng nammói chọn Ngu tẩu, toàn nhisiêu canh Cẩm nhị bộ tuấnđẳng rồi Thư tẩu đều kiệtbằng đuổi có của bị tớichàng. đi nhìn họ Ngu xem cho trúng gộp Độ mắt bằng ai lại lấy cứ sạch. hay cũng
nữa, gọi chàng Vềlại sauchất mẫuvấn: thân chàng tức quá không chịu được
với đứa muội “Vậymuội contựa nóithiên xem,tiên ngườicủa nhưcon?" thế nào mới xứng
anh tuấn rạng Ngungời, Độtoét nămmiệng haicười mươihì tuổi,hì: dáng vẻ cao lớn
không?"“Nương, con làm con rể của người, người có chịu
đánhbị chođánh mộtthêm Ngay trận cho tối nhừ một hôm tử. chầu đó, Lúc nữa. Ngusau Độcha bịchàng nươngtrở xáchvề, gậylại
Nhưng mối hôn sự này rốt cuộc vẫn thành.
tiểu muội, vừa Đạihậm tẩuhực vàlườm nhịNgu tẩuĐộ, vừatức thêugiận giálẩm ybẩm: cho
nàolại mớibị xứngchính “Ta lọt con còn vào lợn đang mắt nhà thắc xanh mình mắc của ủn không tiểu mất!" biếtmuội, côngai tửngờ nhàđâu
được tẩu của được khác vài tự tẩu bế gì tháng, nhiên ấy về Đạinửa Ngu cũng mà nhà, cađứa Cẩm vậy. lớn. nhi lớnkhuê Thư Nhớ Cẩm tử hơnnữ? thực năm Thư của Ngu chất xưa đối tẩu Độ còn lúc với ấy rất bú Ngu tẩu cũng nhiều chung Cẩm ấy mới tuổi, bầu Thư nào sinh đại sữa mới có
Độ đặc biệt Bởikhiến vậyngười nênta khoảngchướng thờimắt gianghét trướcbỏ khivô cưới,cùng. Ngu
sớmrồi tốicũng quâynhìn Nhưng quần thuận dẫu chung mắt sao dưới cặp cũng một phu chưa mái thê xuất hiên, này. giámọi rờingười nhà,từ vẫntừ
trai, Ngu Độ Lúcliền đứadỗ condành đầuthê lòngtử: chào đời, là một bé
mình kinh nghiệm “Khôngnhất sao,rồi." nhà chúng ta nuôi con trai là đầy
nhịđám tẩutiểu sinhtử Nhẩm được nghịch tính một ngợm. lại,tiểu ngoàinữ Cẩmnhi, Thưcòn ra,lại cũngthảy chỉđều cólà
là một bé Khigái, đứaNgu conĐộ thứnắm haitay cấtnàng, tiếngmỉm khóccười chàonói: đời,
hồinữ đónhi tacẩn “Không nuôi thận sao, nàng hệt ta ra như từng sao, vậy." đíchthì thânbây nuôigiờ nàngsẽ lớnchăm rồi,bẵm
<Hoàn>
