Menu

📖 CHƯƠNG 1

~6 phút đọc1.121 từ1/9 chương

Khi biết được bản thân chính là chân thiên kim của Hầu phủ, ta đã bước sang tuổi bốn mươi.

Ta đã sớm thành thân, lại còn có một đôi nhi nữ.

Vào ngày nhận tổ quy tông, ta tình cờ nghe được đoạn đối thoại giữa huynh trưởng ruột thịt của mình cùng vị giả thiên kim kia:

"Thật không hiểu nổi vì sao phụ thân và mẫu thân lại cố chấp muốn nhận ả cùng đám dã chủng kia về phủ."

"Lưu lạc bên ngoài mấy chục năm, e rằng chỉ là một ả thôn cô quê mùa một chữ bẻ đôi cũng không biết, gả cho một tên hương dã thôn phu, lại sinh ra hai đứa dã chủng. Hà tất phải nhận về nhà để rồi mất mặt xấu hổ cơ chứ?"

Dã chủng?

Là đang nói nhi tử tướng quân, thời niên thiếu chỉ qua một trận chiến đã vang danh thiên hạ của ta?

Hay là đang nói khuê nữ tinh thông y thuật, hiện đang ở trong cung chẩn bệnh cho bệ hạ của ta đây?

Cửa lớn Tuyên Bình Hầu phủ nguy nga tráng lệ, ta bước xuống từ xe ngựa, liền nhìn thấy quản gia đã đứng đợi sẵn bên ngoài.

Lão tiến lên đón, chỉ trong vài bước chân ngắn ngủi, ánh mắt đã kịp đánh giá ta từ đầu đến chân một lượt.

"Nhị tiểu thư, người về rồi."

Nhị tiểu thư.

Nếu nhớ không lầm, ba ngày trước, vị phu nhân của Hầu phủ kia nói với ta rằng, ta là đích trưởng nữ của Hầu phủ cơ mà.

Năm xưa bà ấy hạ sinh nữ nhi giữa thời chiến loạn, trong lúc hoảng loạn lại bế nhầm con. Cho đến ngày đó nhìn thấy dung mạo của ta, mới dám chắc chắn rằng những điều bất thường nhận ra bao năm qua không phải là ảo giác của bản thân.

"Hôm nay Hầu gia và phu nhân đi dâng hương vẫn chưa về, phiền Nhị tiểu thư nán lại chờ đợi một lát."

Quản gia dẫn ta vào tiền sảnh, dâng trà nước xong liền vội vã rời đi.

Ta đưa mắt nhìn Hầu phủ xa hoa lộng lẫy bên trong, lại nhìn đám hạ nhân ai nấy đều bận rộn với công việc của mình, khẽ rũ mắt.

Thật thú vị, đã là nhận lại thân nữ nhi ruột thịt, không khua chiêng gõ mỏ thì cũng thôi đi. Cái bộ dạng giấu giếm im lìm này, càng giống như đang đón tiếp một họ hàng nghèo khổ không được hoan nghênh tới cửa hơn.

Đợi hồi lâu vẫn không thấy ai đến.

Ta nhàn rỗi buồn chán, liền bước ra ngoài đi dạo. Đi ngang qua một viện lạc nọ, còn chưa đến gần, đã nghe thấy tiếng nói chuyện truyền ra từ bên trong.

"... Thật không hiểu nổi vì sao phụ thân và mẫu thân lại cố chấp muốn nhận ả cùng đám dã chủng kia về phủ."

"Lưu lạc bên ngoài mấy chục năm, e rằng chỉ là một ả thôn cô quê mùa một chữ bẻ đôi cũng không biết, gả cho một tên hương dã thôn phu, lại sinh ra hai đứa dã chủng. Hà tất phải nhận về nhà để rồi mất mặt xấu hổ cơ chứ?"

Là thanh âm của một nam nhân.

"Huynh trưởng, chớ có nói càn. Đó dẫu sao cũng là thân muội muội của huynh, truyền ra ngoài sẽ không tốt cho thanh danh của huynh đâu."

"Thân muội muội sao? Linh Nguyệt, vi huynh chỉ có muội là muội muội ruột thịt duy nhất, những kẻ lai lịch bất minh khác, sao xứng để đem ra so bì cùng muội?"

Không khó để đoán ra, hai kẻ bên trong e là vị huynh trưởng ruột thịt lớn hơn ta ba tuổi Tần Hoài Thời, và vị giả thiên kim đã thay thế vị trí của ta suốt bốn mươi năm nay - Tần Linh Nguyệt.

"Linh Nguyệt, muội hiện tại đã là Tấn Vương phi. Nếu lúc này truyền ra chuyện muội không phải cốt nhục do Hầu phủ thân sinh, chẳng những Tuyên Bình Hầu phủ chúng ta, mà ngay cả Tấn Vương phủ cũng sẽ bị người đời chê cười. Phía Hoàng thất sẽ nhìn nhận Tần gia ra sao? Muội cùng Dẫn Xuyên, Lung Tư biết tự xử trí thế nào?"

"Huynh trưởng... Nhưng muội muội ấy lưu lạc bên ngoài nhiều năm, hẳn đã chịu không ít khổ cực. Trở về Hầu phủ, tiền đồ của muội ấy và bọn trẻ mới có chút hy vọng chứ."

Ta nghe thấy vị thân huynh trưởng trên danh nghĩa huyết thống của mình hừ lạnh một tiếng:

"Một đôi dã chủng kia của ả, đến lúc đó mượn thế lực của Hầu phủ, ném cho nhi tử ả một chức quan nhỏ bằng hạt tiêu mà làm, còn khuê nữ của ả gả cho viên quan thất phẩm làm chính thê, hoặc làm thiếp thất trong phủ của huân quý nào đó đã là coi như ban ân rồi. Sao có thể đem ra so sánh với đích xuất Hầu phủ danh giá đàng hoàng được?"

Dã chủng?

Là đang nói nhi tử tướng quân, thời niên thiếu chỉ qua một trận chiến đã vang danh thiên hạ của ta?

Hay là đang nói khuê nữ tinh thông y thuật, hiện đang ở trong cung chẩn bệnh cho bệ hạ của ta đây?

Đôi huynh muội bên trong vẫn tiếp tục trò chuyện, hoàn toàn không hay biết ngoài viện có người.

Ta chẳng buồn nán lại nghe thêm, liền quay gót trở về, vừa vặn chạm mặt quản gia đang tới tìm ta.

"Nhị tiểu thư, Hầu gia và phu nhân đã hồi phủ."

Quản gia nói xong, tựa hồ còn cố ý dò xét sắc mặt của ta, hy vọng nhìn thấy vẻ mừng rỡ như điên trên gương mặt này.

Đáng tiếc, cũng không có.

Sắc mặt ta nhạt nhẽo:

“Vậy dẫn ta đi gặp họ đi."

Thuở còn trẻ, ta cũng từng mường tượng ra viễn cảnh này. Nhưng biển người mênh mông, muốn tìm kiếm cha mẹ ruột giữa thế gian rộng lớn, nói dễ hơn làm?

Huống hồ, lúc bấy giờ ta cũng không rõ rốt cuộc bản thân bị vứt bỏ, hay vì vô số sự tình nhầm lẫn tai hại mới phải lưu lạc bên ngoài.

Cho đến lần này tới Kinh thành.

Cao môn đại hộ như Hầu phủ, tất nhiên sẽ không nhẫn tâm vứt bỏ cốt nhục. Vậy thì, chỉ có thể là cái nhầm lẫn tai hại kia mà thôi.

Home
Sau