📖 CHƯƠNG 4
Ngoài cửa sổ, tiếng khóc trẻ sơ sinh thê lương càng lúc càng gần.
Trên mặt kính cửa sổ, bắt đầu hiện ra từng khuôn mặt nhỏ xám ngoét. Chúng không có mắt, chỉ có hai hốc đen ngòm, đang liều mạng chen vào trong nhà.
“Ầm! Ầm!” Vô số bàn tay nhỏ đập mạnh lên kính.
“Vật lý công kích với linh thể hiệu quả không lớn.” Thẩm Trì nhíu mày.
“Để ta lo.” Ta cắn mạnh ngón trỏ tay phải, nhanh chóng bước đến trước cửa sổ.
Dùng m áu làm mực, ngón tay làm bút, trên mặt kính nhanh chóng vẽ một đạo phù văn phức tạp.
“Liệt Hỏa Phù, thiêu!"
Ta trầm giọng quát nhẹ, đưa linh lực vào phù văn.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ mặt kính cửa sổ hóa thành đỏ rực, một luồng sóng nhiệt lan tỏa ra.
Những con quỷ anh bám trên cửa sổ, như bị sắt nung đỏ dán vào, phát ra từng tràng tiếng kêu chói tai, lần lượt hóa thành khói đen tan biến.
Cả căn nhà được ánh sáng từ phù văn chiếu sáng như ban ngày.
Đúng lúc đó, từ bộ đàm vang lên tiếng cười âm lạnh của phó đạo diễn.
“Thẩm Cục trưởng, Doãn Đạo trưởng, bản lĩnh của hai người quả thật không nhỏ. Đáng tiếc, các người đã thành rùa trong chậu rồi.”
“Ngươi đã làm gì?” Thẩm Trì lạnh giọng hỏi.
“Ta đã khởi động "Bách Quỷ Luyện Thi Đại Trận". Toàn bộ thôn Phong Môn Tuyết bây giờ chính là một lò luyện thi khổng lồ. Rất nhanh, các người sẽ có vô số đồng bạn mới.”
Phó đạo diễn vừa dứt lời, bên ngoài đã truyền đến tiếng thét thảm thiết của nhân viên chương trình.
Họ bắt đầu thi biến.
“Ta phải đi phá hủy trận nhãn.” Thẩm Trì chợt thần sắc nghiêm trọng, “Doãn Thù, bên trong giao cho ngươi, bảo vệ tốt mọi người.”
“Không vấn đề.” Ta gật đầu.
Thân ảnh Thẩm Trì biến mất ngay trước cửa trong chớp mắt.
Trong nhà chỉ còn lại ta, Tô Cát, và mấy nhân viên hậu cần của chương trình đang run như cầy sấy.
“Tất cả không được chạy lung tung! Ở sát bên ta!” Ta lớn tiếng ra lệnh.
Lời vừa dứt, một cánh cửa sổ phía sau chưa vẽ phù bị đập vỡ tan, một nhân viên vừa thi biến lao vào, lao thẳng về phía cô gái đứng sau lưng ta.
Ta quay người định ra tay, một đường nước vàng lại nhanh hơn ta rất nhiều.
“Xèo——”
Tô Cát nhắm chặt mắt, lấy cái bình đã chuẩn bị nửa ngày, hắt mạnh ra, không lệch không sai, toàn bộ đổ trúng mặt con cương thi.
Mùi khét lẹt lan ra, mặt con cương thi bị bỏng đến nổi đầy đốm đen, đ au đớn gào thét.
“Ta làm được!” Tô Cát vui mừng kêu lớn.
Ta nhân cơ hội một cước đá ngã con cương thi, dùng chân bàn gãy đ âm xuyên tim nó.
“Làm tốt lắm!” Ta vỗ vai Tô Cát.
Nhưng mọi người chưa kịp mừng, càng nhiều cương thi hơn từ bốn phía ùa vào.
“Chạy xuống hầm!” Ta lập tức quyết đoán, một cước đá tung cánh cửa hầm kín đáo trên sàn.
Ta để Tô Cát dẫn mọi người xuống trước, mình ở lại chặn hậu.
Một con cương thi vung vuốt về phía ta, ta né không kịp, cánh tay trái bị cào mạnh một phát.
Cơn đ au rát bỏng lan ra, năm vết vuốt đen sì hiện lên nhanh chóng, thi độc bắt đầu lan truyền, cả cánh tay trái của ta dần chuyển sang màu đen.
Ta nghiến răng chịu đ au, đá bay con cương thi cuối cùng, rồi nhanh chóng đóng chặt cửa hầm.
Nhưng cương thi bên ngoài càng lúc càng nhiều, cửa hầm sắp bị đập vỡ.
Ta nhìn dốc núi dốc đứng phía xa bị tuyết phủ trắng, trong lòng nảy ra một kế.
Ta dùng hết sức lực, ném về phía dốc núi một tờ bạo phá phù.
“Ầm ầm!”
Tiếng nổ kinh thiên động địa châm ngòi cho tuyết lở.
Tuyết trắng ngút trời đổ xuống như thác, trong khoảnh khắc chôn vùi cả đám cương thi đang đuổi theo lẫn ngôi nhà nhỏ chúng ta đang ẩn náu.
Trong hầm, ta dựa vào tường trượt ngồi xuống, cảm giác trên cánh tay trái đang nhanh chóng mất đi.
Phía bên kia hầm thông với một đường hầm ngầm sâu hun hút.
“Muốn giải thi độc, phải tìm được nguồn gốc.” Ta thở hổn hển, nhìn Tô Cát đầy lo lắng, “Hơn nữa, chúng ta phải triệt để giải quyết rắc rối này.”
Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể men theo đường hầm đi sâu xuống dưới.
Cuối đường hầm là một cung điện ngầm hùng vĩ.
Ngay trước cửa cung điện, ta nhìn thấy Thẩm Trì.
Hắn đang quần thảo với một đám âm binh cầm binh khí.
“Thẩm Trì!” Ta gọi lớn một tiếng.
Hắn quay đầu nhìn thấy cánh tay trái đen sì của ta, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh lộ ra vẻ hoảng loạn.
Hắn nhanh chóng giải quyết nốt đám âm binh còn lại, xông đến trước mặt ta, một tay nắm chặt cánh tay trái của ta.
“Ngươi trúng độc rồi?”
Không đợi ta trả lời, hắn cúi đầu xuống, trực tiếp dùng miệng ngậm lấy vết thương của ta.
“Này! Ngươi làm gì vậy!” Đầu ta ong ong, mặt lập tức đỏ bừng.
Hắn không để ý đến ta, dùng sức hút mạnh đ ộc huyết trong vết thương ra, rồi nhổ xuống đất.
Đ ộc huyết đen kịt rơi xuống đất, phát ra tiếng “xèo xèo” ăn mòn.
Lặp lại mấy lần, đến khi má u hút ra đã thành màu đỏ tươi, hắn mới dừng lại.
“Ngươi…” Ta nhìn hắn, nhất thời không biết nói gì.
“Vào trong trước đã.” Hắn đỡ ta, đi vào cung điện.
Trên tường cung điện khắc đầy những bức bích họa.
Bích họa kể lại một câu chuyện: thời cổ đại có một nữ tướng quân công trạng hiển hách, trấn thủ Bắc cương, chống giặc ngoại xâm, được trăm họ yêu mến.
Khi ta nhìn thấy dung mạo chính diện của nữ tướng quân trong bích họa, ta ngẩn người.
Nữ tướng quân kia lại giống hệt ta.
“Cái này…”
“Chủ nhân của ngôi mộ này, chính là ngươi.” Giọng Thẩm Trì vang lên bên tai ta.
“Đó là kiếp trước của ngươi.”
Đúng lúc đó, từ sâu trong cung điện, từ chủ mộ thất, vang lên tiếng xiềng xích đứt gãy.
Một luồng uy áp kinh khủng gấp nghìn vạn lần so với Hồng Hống, quét qua toàn bộ cung điện.
Thi Vương chân chính, đã tỉnh giấc.
Thân xác nữ tướng quân bị tà khí mạnh nhất dưới cung điện chiếm lấy, luyện hóa thành hung vật tuyệt thế.
Nó từng bước từ trong bóng tối bước ra, mỗi bước đều khiến cả cung điện rung chuyển.
Ta nhìn thân thể vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, trong lòng dâng lên một cảm giác buồn bã và thân thiết khó tả.
Cơ thể ta không bị khống chế, chậm rãi bước về phía nó.
“Doãn Thù! Tỉnh lại!” Thẩm Trì muốn kéo ta lại, nhưng bị một luồng lực vô hình bắn ra.
“Ha ha ha ha! Đây là vương của ta! Ta cuối cùng cũng chờ đến ngày ngài tỉnh giấc!”
Phó đạo diễn đáng lẽ đã bị cương thi xé nát, lại từ sau một cây đá bò ra, toàn thân đầy thương tích, trạng thái như đi ên.
Hắn vọng tưởng dùng bí pháp của Bái Hạt Giáo để khống chế Thi Vương.
“Dùng huyết của ta, dâng lên ngài…”
Hắn còn chưa nói xong, Thi Vương tùy ý vẫy tay một cái.
Một luồng âm khí hùng hồn quét qua, phó đạo diễn thậm chí chưa kịp kêu thảm, cả người đã hóa thành một vũng m áu loãng.
Đôi mắt trống rỗng của Thi Vương, c hết cứng nhìn chằm chằm vào ta.
Nó muốn nuốt chửng linh hồn của ta, đoạt lại quyền chủ đạo của thân thể này.
Ta rơi vào một thế giới đầy gi ết chóc, xung quanh là vô tận bóng tối và tiếng hô sát.
Nghiệp chướng của nữ tướng quân và oán khí của tà khí, đi ên cuồng va chạm trong đầu ta.
Ngay lúc ta sắp mê thất, Thẩm Trì xông vào.
Hắn đứng trước mặt ta, giúp ta chắn lại toàn bộ oán khí xâm nhập.
“Tỉnh lại đi, Doãn Thù!” Hắn nắm chặt vai ta, lắc mạnh, “Nhìn ta này! Ngươi không phải nàng, ngươi là Doãn Thù!”
Ta nhìn khuôn mặt lo lắng của hắn, những mảnh ký ức bắt đầu hiện ra.
“Ngươi còn nhớ không? Ngươi từng nói, đợi đánh xong trận này, sẽ theo ta về Giang Nam…”
“Ta là phó tướng của ngươi, A Trì.”
