📖 CHƯƠNG 5
Anh ta gọi điện cho ả, gầm lên giận dữ:
"Tao sẽ kiện mày tội lừa đảo! Mày lừa tình, lừa tiền của tao, tao nhất định phải cho mày rũ tù..."
"Giỏi thì đi mà kiện! Để xem người ngoài biết một vị Tổng giám đốc đường đường chính chính của công nghệ Trí Hội lại ngu xuẩn đến mức này, họ có cười cho thối mũi không? Sản phẩm làm ra từ cái loại IQ như anh thì còn ai thèm tung hô nữa?"
"Nếu tôi lấy anh, anh có giao hết tài sản cho tôi không? Hai cái lão già bất tử nhà anh đề phòng tôi như phòng giặc, anh nghĩ tôi ngu gì mà chui đầu vào chịu đựng cái cảnh sống đó?"
"Thứ tôi muốn chính là nhìn anh ly hôn, khiến anh hối hận, khiến anh phát điên! Ai bảo năm xưa anh hùa theo bố mẹ anh để xỉa xói tôi cơ chứ."
Tiếng "tút tút" vô tình vang lên từ đầu dây bên kia, Tư Cảnh Hách ném văng điện thoại.
Hai chân bủn rủn quỳ sụp xuống đất, anh ta ngửa mặt lên trời gào thét điên dại.
Gió biển rít gào, thổi tung mái tóc tôi.
Tư Cảnh Hách vươn tay về phía tôi, tôi lập tức lùi lại mấy bước.
"Na Na, anh biết bây giờ có nói gì em cũng không tin nữa, nhưng... anh vẫn muốn nói, anh thực sự yêu em."
"Ngày hôm đó, sau khi anh đòi ly hôn, phản ứng của em... sự bình tĩnh của em khiến tim anh đau nhói. Anh cứ nghĩ là do em không yêu anh, cho nên mặc kệ anh làm gì em cũng chẳng bận tâm. Vì thế anh mới buông những lời trái lương tâm, bảo rằng không có tình cảm, hay chỉ sống tạm bợ với em."
"Na Na, cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Anh hứa nhất định sẽ làm một người chồng tốt, một người bố tốt."
Anh ta nói trong sự kích động tột độ, khóe mắt cũng đỏ hoe ươn ướt.
Thế nhưng, tôi lại chẳng nhìn ra nổi lấy một tia chân thành nào trong ánh mắt ấy.
Tôi không ngu ngốc đến thế. Làm gì có kẻ nào yêu bạn mà lại vứt bỏ bạn đi ly hôn chỉ vì một cô người yêu cũ xa cách nhiều năm?
Lại có kẻ nào yêu bạn mà nỡ để bạn phải rơi nước mắt khổ đau cơ chứ?
Anh ta chẳng qua là không cam tâm chấp nhận sự phản bội của Dư Thiến Thiến, anh ta chỉ đang mượn tôi để chứng minh cho cô ả thấy:
"Cô xem, tôi tuy đã ly hôn, nhưng chỉ cần ném ra một câu, vợ con lại ngoan ngoãn quay về bên tôi ngay."
Tôi vuốt lại phần tóc xõa lòa xòa trước trán, nhạt giọng đáp:
"Thế còn chuyện anh chẳng buồn đến thăm con lấy một lần thì giải thích sao đây?"
Anh ta khựng lại, hiển nhiên không ngờ tôi sẽ hỏi vặn lại như vậy.
"Anh... anh biết em sẽ chăm sóc con thật tốt. Khoảng thời gian đó công việc bận rộn, tan làm thì đã khuya lơ khuya lắc, anh sợ làm phiền hai mẹ con nghỉ ngơi nên mới..."
"Thế thì vất vả cho anh quá, đến ngày lễ ngày nghỉ cũng chẳng được ngơi tay. Anh không cật lực kiếm tiền thì ai kiếm vào đây?"
Tư Cảnh Hách cứng đờ người, sắc mặt đỏ bừng.
Sau ngày hôm đó, anh ta bắt đầu mặt dày dập dìu đến nhà tôi mỗi ngày.
Không mua đồ chơi cho con thì cũng xách theo đồ ăn vặt.
Có lúc anh ta còn xách cả thức ăn về, thành thạo thắt tạp dề chuẩn bị vào bếp nấu nướng.
Sự thay đổi này thực sự khiến tôi kinh ngạc. Quả thực, Dư Thiến Thiến chỉ mất vài tháng mà đã "huấn luyện" anh ta đâu ra đấy.
Nhớ trước kia, anh ta có bao giờ thèm bước chân vào bếp, đến hâm một ly sữa cũng phải gọi ới dì giúp việc.
Tôi sải bước vào bếp, giật lấy quả cà chua trên tay anh ta, cất giọng lạnh nhạt:
"Nhà tôi có dì giúp việc rồi. Sau này anh muốn thăm con thì cứ đợi đến cuối tuần. Cũng muộn rồi, anh về đi."
"Na Na, nể tình con cái, cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Xin em, một lần thôi."
Tôi tháo sợi dây tạp dề ngang eo anh ta ra, lạnh lùng đóng cửa bếp lại.
"Anh là bố của Hạo Hạo, đây là sự thật không thể chối cãi. Anh đến thăm con là trách nhiệm cũng là nghĩa vụ, nhưng giữa hai chúng ta thì tuyệt đối không còn bất kỳ khả năng nào nữa. Con người tôi không có sở thích nhai lại đồ thừa, ngựa tốt cũng không quay đầu ăn cỏ cũ."
Anh ta vội vàng nắm chặt lấy tay tôi, kích động nói:
"Chỉ một lần, một lần này thôi! Vì anh mà phá lệ một lần được không em? Chúng ta có tình cảm với nhau mà, em từng nói yêu anh cơ mà, em quên rồi sao?"
Tôi dùng sức hất mạnh tay anh ta ra. Thú thực, bây giờ tôi chẳng còn mảy may chút cảm giác nào với người đàn ông này nữa.
"Anh cũng tự nhấn mạnh chữ 'từng' rồi còn gì. Quá khứ thì không thể phủ nhận, tôi quả thực từng yêu anh. Đáng tiếc là lúc tôi vừa mới sa vào, anh đã nhẫn tâm vứt bỏ tôi rồi, thế nên tôi dứt tình cũng rất nhanh."
"Còn bây giờ thì sao? Lẽ nào bây giờ..." Mắt Tư Cảnh Hách vằn đỏ, run rẩy cất lời, "Bây giờ em vẫn còn yêu anh, chỉ là đang giận dỗi nên mới cố tình nói lẫy đúng không?"
Tôi đưa tay chỉ ra ngoài ban công.
"Anh nhìn thấy bó hồng kia không?"
Ánh mắt Tư Cảnh Hách di chuyển theo hướng tay tôi.
"Là người đang theo đuổi tôi tặng đấy, và tôi đã đồng ý rồi. Chúng tôi đang chính thức hẹn hò. Cho nên, ngoài chuyện thăm nom con cái ra, anh đừng nói thêm gì cũng đừng ảo tưởng nữa, chuyện của chúng ta vĩnh viễn không thể cứu vãn đâu."
Tư Cảnh Hách nhìn tôi, lại trân trân nhìn vào bó hồng siêu to khổng lồ cả nghìn đóa ngoài ban công:
"Em định tìm dượng cho con à? Anh không đồng ý!"
Ba chữ "không đồng ý" được anh ta gào lên rất lớn, thành công châm ngòi cho ngọn lửa giận trong lòng tôi.
"Tôi có thèm hỏi ý kiến của anh à? Tôi cần anh đồng ý chắc? Tôi đang thông báo cho anh biết để anh bớt vượt quá giới hạn, nghe không hiểu tiếng người sao?"
Tư Cảnh Hách há hốc miệng thẫn thờ, hậm hực lí nhí:
"Thế con có đồng ý không?"
Có phải đi bước nữa luôn đâu, mới yêu đương hẹn hò thôi thì cần gì phải xin phép ý kiến trẻ con?
"Thế cái lúc anh đi ngoại tình, anh đã hỏi ý kiến con chưa?"
Anh ta cúi gầm mặt xuống, á khẩu im bặt.
Lại một dịp cuối tuần nữa trôi qua.
Tư Cảnh Hách không đến đón con trai đi chơi.
Bên ngoài nắng gắt chang chang, tôi cũng chẳng buồn ra ngoài nên cứ cuộn tròn trên sô pha định bụng xem tivi một lát.
Con trai thì đang được dì giúp việc chơi xếp lego cùng.
Rất nhiều kênh đang đồng loạt phát bản tin thời sự.
Giọng nam trầm ấm của phát thanh viên vang lên:
"Tại khu đô thị mới phía Nam thành phố vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, thương vong vô cùng thảm khốc..."
Trên màn hình, nhân viên y tế, cảnh sát, người đi đường, phóng viên... vây kín hiện trường vụ tai nạn thành mấy vòng.
Con trai cầm chiếc xe lửa lego vừa xếp xong chạy tới khoe với tôi. Tôi vội tắt tivi, hôn một cái lên má thằng bé:
"Hạo Hạo của mẹ cừ quá!"
"Mẹ ơi, hôm nay thứ Bảy mà sao bố không đến chơi? Bố lại phải đi tăng ca hả mẹ?"
Tôi mở điện thoại, định bật mấy video hoạt hình ngắn cho con xem để lấp liếm cho qua chuyện, thì phát hiện trong group chat cũng đang bàn tán rôm rả về vụ tai nạn lúc nãy.
"Người bị tai nạn hình như là sếp Tư của công nghệ Trí Hội đấy."
"Sao cô biết? Trên tin tức đã công bố danh tính đâu!"
Tôi nhìn sang đứa con trai đang chớp chớp mắt mong chờ câu trả lời, vội bảo dì giúp việc dẫn thằng bé lên lầu.
"Nhân chứng tại hiện trường bảo thế. Còn có một người phụ nữ lái xe phân khối lớn nữa, cũng tử vong rồi."
"Người phụ nữ lạ nào, người đó là bạn gái cũ của Tư Cảnh Hách đấy. Mặt mũi biến dạng hết cả, thảm thương lắm."
Tôi càng đọc càng thấy khó hiểu.
Tư Cảnh Hách là người có tay lái cứng, đoạn đường kia lại rất quen thuộc, sao có thể xảy ra tai nạn được?
Hơn nữa, Dư Thiến Thiến chui đâu ra ở đó? Tại sao lại bị tai nạn cùng lúc với Tư Cảnh Hách?
Tôi lướt tìm số điện thoại của Tư Cảnh Hách rồi bấm gọi. Đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng nữ tổng đài lạnh lẽo:
"Số máy quý khách vừa gọi hiện tạm thời không liên lạc được."
Mãi cho đến buổi tối, tin tức mới chính thức được xác nhận.
Tư Cảnh Hách chết thật rồi.
Trong lòng tôi thực sự không có gợn sóng gì quá lớn, chỉ cảm thấy mọi thứ diễn ra quá đường đột. Tôi không biết phải mở miệng nói với con trai chuyện này như thế nào.
Ngày thứ tư sau vụ tai nạn.
Mẹ Tư - người đã hơn một năm nay không hề liên lạc - bỗng gọi điện cho tôi, giọng khóc đến khản đặc cả đi:
"Na Na, Cảnh Hách đi thật rồi, con xem tin tức chưa? Con có thể đưa Hạo Hạo đến dự tang lễ của nó được không con? Dù sao Cảnh Hách cũng là bố ruột của Hạo Hạo cơ mà."
Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định từ chối.
Tôi chỉ đợi sau khi tang lễ của Tư Cảnh Hách kết thúc vãn, mới mua một bó hoa trắng, dẫn con trai đến thăm mộ.
Trẻ con chung quy vẫn là trẻ con, khái niệm về sinh ly tử biệt đối với thằng bé vẫn còn rất đỗi mơ hồ. Thằng bé chỉ nhìn bức ảnh trên bia mộ, thút thít nói:
"Bố ơi, bố đến thế giới bên kia phải sống thật tốt nhé. Lúc nào tan học con lại cùng mẹ đến thăm bố."
Mãi về sau tôi mới biết ngọn ngành câu chuyện. Dư Thiến Thiến theo gã trọc phú kia về nhà chưa được bao lâu thì gã đột tử vì nhồi máu cơ tim.
Cô ả vơ vét được một khoản tiền kếch xù rồi trở lại Nam Thành.
Thực hiện được ước mơ tự do tài chính, cô ả bắt đầu tận hưởng cuộc sống xa hoa sung sướng. Hôm đó, ả ta cưỡi chiếc mô tô Harley đi hóng gió.
Nào ngờ lại bị Tư Cảnh Hách nhận ra. Anh ta điên cuồng phóng xe đuổi theo. Trong lúc quá kích động, anh ta đạp mạnh chân ga tông thẳng vào cô ả.
Dư Thiến Thiến bị hất văng lên không trung, khi rơi xuống đất lại bị một chiếc xe khác cán qua người, chết ngay tại chỗ.
Còn Tư Cảnh Hách thì được đưa đi cấp cứu một lúc rồi mới tắt thở.
Tôi xóa hoàn toàn số điện thoại của Tư Cảnh Hách.
Tiện thể đi đổi luôn một chiếc điện thoại mới.
Cuộc sống của tôi, cuối cùng cũng chính thức lật sang một trang mới bình yên.
