📖 CHƯƠNG 7
Ta vội vàng đỡ lấy hắn: "Huynh đừng cử động lung tung!"
Hắn lại thuận thế kéo ta lại gần, trán tựa vào nhau.
"Thẩm Thanh Từ." Hắn thấp giọng gọi tên ta, hơi thở phả bên môi ta, "Câu nói này, ta đã đợi ba năm."
Mặt ta nóng đến mức có thể rán trứng, muốn lùi lại nhưng lại không nỡ.
"Vậy. . . vậy bây giờ huynh đợi được rồi." Tiếng ta nhỏ như muỗi kêu, "Có thể. . . có thể buông tay ra chưa?"
"Không buông." Hắn hùng hồn.
Ta nói không lại hắn, chủ động gạt tay ra, đỏ mặt thu dọn lọ thuốc.
Khi trở về Thẩm phủ, ca ca đang ngồi ở tiền sảnh uống trà. Huynh ấy đặt chén trà xuống, thần sắc phức tạp nhìn ta.
"Tới Hầu phủ rồi sao?"
Ta gật đầu: "Dạ."
Thẩm Thanh Yến thở dài một tiếng: "Tiểu tử đó ba năm trước đã tìm tới ta rồi. Nói là muốn đợi muội cập kê, muốn đường đường chính chính cưới hỏi. Ta vốn tưởng hắn chỉ là tâm tính thiếu niên, nhất thời bốc đồng, không ngờ lại thực sự đợi lâu như vậy."
Mũi ta lại có chút cay: "Cho nên ca ca mới khảo nghiệm hắn sao?"
"Dù sao cũng phải xem hắn có thực lòng hay không. Ba năm trước hắn lông cánh chưa đủ, là cái tuổi thấy một cô nương là thích một người." Thẩm Thanh Yến đứng dậy, giơ tay xoa xoa đầu ta, "Giờ nhìn lại thì đúng là thực lòng."
Huynh ấy khựng lại một chút, thần sắc trở nên nghiêm túc: "Từ Nhi, nếu muội thực sự thích hắn, ca ca không ngăn cản muội. Nhưng muội phải nghĩ cho kỹ, Tĩnh Bắc Hầu phủ không phải gia đình tầm thường, tương lai Lục Hoài Nghiễn phải kế thừa tước vị, trách nhiệm phải gánh vác nặng nề hơn muội tưởng tượng nhiều."
Ta gật đầu: "Ta biết."
Thẩm Thanh Yến bỗng nhiên cười: "Tên nhóc đó đúng là có lòng, ngay cả việc toán học của muội kém cũng biết, còn đặc biệt đi học 《Cửu Chương Toán Thuật Chú》."
Ta ngẩn người: "Hắn. . . đặc biệt học sao?"
"Nếu không thì sao?" Ca ca ta nhướng mày, "Môn toán học ở Quốc Tử giám hắn chưa bao giờ thi dưới hạng giáp, vậy mà vì để dạy muội, hắn đã lật nát quyển sách đó rồi."
Ta bỗng nhiên muốn lập tức chạy về Hầu phủ, muốn hỏi tên ngốc đó rốt cuộc còn làm bao nhiêu chuyện ngốc nghếch vì ta nữa.
Ngày hôm sau, Lục Hoài Nghiễn sai người đưa tới một tờ giấy hoa tiên rắc vàng: "Tỷ tỷ về rồi, muốn gặp muội. Đừng hoảng, có ta."
Ta nặn tờ giấy, đi loanh quanh trong phòng ba vòng.
Tô Uyển vừa cắn hoa quả vừa nói không rõ chữ: "Dâu xấu thì cuối cùng cũng phải gặp mẹ chồng thôi, huống hồ ngươi lại không xấu."
"Mẹ chồng gì chứ!" Ta đỏ mặt, "Đó là tỷ tỷ của huynh ấy. . ."
"Trưởng tỷ như mẹ mà." Tô Uyển cười hì hì, "Hơn nữa tính tình Lục gia tỷ tỷ hiền hòa nhất, ngươi sợ cái gì?"
Lục Hoài Nghiễn đích thân tới đón ta. Hắn cưỡi ngựa đợi ngoài cửa Thẩm phủ, một thân cẩm bào màu trắng trăng, tóc buộc quan ngọc, khiến những cô nương đi ngang qua thỉnh thoảng lại liếc nhìn.
"Tỷ tỷ ta mở tiệc trà trên thuyền hoa ở Trừng Tâm hồ, mời mấy vị cô nương quen biết, nói là muốn gặp muội."
Tiểu tử này làm việc thật lanh lẹ, vừa mới sai người đưa tin, giờ người đã ở ngoài cửa rồi.
Bên Trừng Tâm hồ liễu rủ thướt tha, một chiếc thuyền hoa tinh xảo đậu bên bờ. Trên thuyền đã có tiếng cười nói truyền tới, thấp thoáng thấy bóng dáng mấy thiếu nữ y phục hoa lệ.
Lục Hoài Nghiễn đỡ ta xuống thuyền, thấp giọng nói: "Ta ở trên bờ đợi muội."
"Huynh không đi sao?"
"Tiệc trà của nữ nhi gia, ta đi làm gì." Hắn khựng lại một chút, "Nhưng nếu có ai làm khó muội thì cứ gọi tên ta."
Lòng ta ấm áp: "Ừm."
Bước lên thuyền hoa, trong khoang thuyền hương trà thoang thoảng.
Lục Thanh Vãn ngồi ở chủ vị, nàng ấy thấy ta liền mỉm cười: "Thẩm cô nương tới rồi, mau ngồi đi."
Ta ổn định lại tâm thần, hành lễ: "Bái kiến Lục tỷ tỷ, các vị tỷ tỷ."
"Không cần đa lễ."
Lục Thanh Vãn ra hiệu cho ta ngồi bên cạnh nàng ấy. Giọng nói của nàng ấy ôn hòa, khiến người ta thấy thoải mái hơn.
Một cô nương mặc váy áo màu vàng nhạt bỗng nhiên lên tiếng: "Thẩm cô nương và Lục Thế tử quen nhau như thế nào vậy?"
Trong khoang thuyền im lặng một thoáng.
Ta đặt chén trà xuống: "Lúc ném tên. . . không cẩn thận lỡ tay làm thương Thế tử."
"Ồ?" Một vị cô nương áo xanh khác che môi cười, "Nghe nói Thế tử không những không trách tội mà còn đích thân tiễn cô nương về thư viện, có thật không?"
Câu này hỏi thật vi diệu.
Ta ngước mắt nhìn Lục Thanh Vãn, nàng ấy đang khoan thai thong thả rót trà, thần sắc như thường.
"Là thật." Ta thản nhiên đáp, "Thế tử rộng lượng, không chấp nhất với ta."
"Đâu chỉ là không chấp nhất." Cô nương mặc váy áo màu vàng nhạt nhướng mày, "Ca ca ta ở Quốc Tử giám nói dạo này hễ Thế tử gặp người là lại nhắc tới Thẩm cô nương."
Vành tai ta nóng hổi.
Cuối cùng Lục Thanh Vãn cũng lên tiếng: "Tính tình Hoài Nghiễn thẳng thắn, nói năng không giữ kẽ, Thẩm cô nương đừng trách."
Nàng ấy đặt ấm trà xuống, nhìn về phía hai vị cô nương kia: "Nam nhân Lục gia bọn ta, đã nhận định ai thì chính là một đời một kiếp."
Khi rời thuyền hoa, Lục Thanh Vãn đích thân tiễn ta lên bờ.
"Hoài Nghiễn ở đằng kia đợi muội kìa." Nàng ấy chỉ chỉ bóng người dưới cây liễu, bỗng nhiên nắm lấy tay ta, "Thanh Từ, đệ đệ ta đã đợi muội ba năm. Tính nó bướng lắm, việc gì đã định là không bao giờ quay đầu. Muội đừng phụ nó."
Ta trịnh trọng gật đầu: "Ta sẽ không."
