Menu

📖 CHƯƠNG 3

~9 phút đọc1.801 từ3/7 chương

Tôi đáp: "Chỉ là ăn may thôi."

Cô ấy phì cười: "Ăn may mà vào được tận bộ đội á? Cậu đừng có mà khiêm tốn."

Tôi chẳng biết nói gì, đành cười trừ. Vương Mai vắt ráo chiếc khăn lau mặt, lại nói tiếp: "Nghe bảo năm nay tuyển lính gắt lắm, không có trình độ văn hóa là không nhận đâu. Cậu vào được đây, chắc chắn phải có bản lĩnh thực sự."

Tôi không đáp lời.

Đặt lưng xuống giường, nhìn chằm chằm lên dát giường tầng trên, trong đầu tôi lại văng vẳng câu nói của đại đội trưởng lúc chiều:

"Tài bắn súng cao su kia là giấy thông hành cho cô bước qua cánh cửa này. Vào rồi bước tiếp ra sao, phải dựa vào chính bản thân cô."

Tôi dặn lòng, nhất định phải bước cho thật vững.

Những ngày tháng ở đại đội tân binh quả thực còn cực nhọc hơn cả làm ruộng.

Năm giờ sáng thức dậy, năm rưỡi ra sân tập thể dục, chạy xong ba cây số về đến nơi mặt mũi ai nấy đều trắng bệch, thế mà vẫn chưa được nghỉ. Chúng tôi lại lật đật về gấp chăn, quét dọn vệ sinh, sắp xếp nội vụ. Chăn phải gấp vuông vức như miếng đậu phụ, góc ra góc, cạnh ra cạnh; gấp không đẹp là bị trừ điểm, mà trừ điểm là xác định ăn mắng.

Tôi không sợ cực, chỉ sợ học không vào đầu.

Người ta học điều lệnh chỉ cần nhìn một lần là biết làm, tôi thì phải tập đi tập lại mười mấy bận. Khẩu quyết người ta nghe qua là nhớ, tôi phải nhẩm đi nhẩm lại suốt cả đêm. Vương Mai thấy tôi tội nghiệp, tối đến sau khi tắt đèn liền lén lấy đèn pin rọi sáng, chỉ dạy cho tôi từng chữ một.

"Tú Anh à, với quyết tâm này của cậu," cô ấy rỉ tai, "sau này kiểu gì cũng làm nên chuyện cho xem."

Tôi chẳng biết mình có làm nên chuyện được hay không, chỉ biết bản thân đã không còn đường lui nữa.

Về đâu bây giờ?

Cái sân nhà ở làng Thanh Thạch Oa kia là của bà nội anh ta, đâu phải của tôi. Bà nội mất rồi, cái sân ấy sớm muộn gì cũng thuộc về anh ta. Một người phụ nữ đã mang tiếng ly hôn như tôi, về đó để làm gì? Để người ta chỉ trỏ sau lưng, rỉ tai nhau "đây là con đàn bà bị Cố Trường Sơn bỏ rơi" đấy phỏng?

Tôi không thể về được.

Tuần huấn luyện thứ ba, chúng tôi bắt đầu tập bắn súng.

Tiểu đội trưởng dẫn cả đội ra trường bắn, phát cho mỗi người một khẩu. Là súng thật, nặng trịch, chỉ bưng lên thôi đã thấy tốn bao nhiêu sức.

Tiểu đội trưởng dõng dạc hô: "Một số đồng chí ở đây cả đời chưa từng sờ vào khẩu súng. Không sao hết, học từ từ. Trước tiên cứ tập ngắm cho chuẩn đã, nằm sấp xuống cho đàng hoàng, lấy đường ngắm cơ bản đi!"

Tôi nằm rạp xuống đất, nâng súng lên, nheo mắt nhắm thẳng vào bia.

Tấm bia ngắm nằm cách đó hơn trăm mét, nhìn xa trông chỉ bằng một chấm đen nhỏ xíu.

Tiểu đội trưởng bước tới, nhìn tư thế nằm của tôi, không nói năng gì.

Chị ấy lại nhìn sang hướng nòng súng của tôi, vẫn im lặng. Sau đó, chị ngồi xổm xuống, nhìn về phía bia ngắm theo đúng tầm mắt tôi.

"Cô đang nhắm đi đâu đấy?"

"Hồng tâm ạ."

"Cô nhìn thấy được hồng tâm cơ à?"

Tôi đáp: "Thấy ạ. Nó là một chấm đen nhỏ, góc bên trái bị mẻ mất một miếng."

Tiểu đội trưởng sững sờ trong giây lát, đoạn đứng phắt dậy, hét vọng ra xa: "Lão Lý, anh ra đây xem này!"

Một anh lính cũ chạy vội tới. Tiểu đội trưởng chỉ về phía bia ngắm: "Cái bia kia, có phải góc trái bị mẻ một miếng không?"

Anh lính cũ nheo mắt nhìn hồi lâu rồi lắc đầu: "Tiểu đội trưởng à, một trăm mét lận đấy, mắt thần mới nhìn rõ được."

Tiểu đội trưởng quả quyết: "Cô ấy nhìn rõ."

Anh lính cũ liền ghé sát lại nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Hôm đó, sau khi kết thúc buổi tập, tiểu đội trưởng gọi tôi lên văn phòng.

Trong phòng còn có một vị cán bộ đeo kính cận, nghe tiểu đội trưởng giới thiệu thì đó là huấn luyện viên bắn súng của quân khu.

Tiểu đội trưởng bảo: "Cô nhìn lại cái bia kia xem."

Tôi ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên khu trường bắn, tấm bia vẫn được dựng ở đó, cách văn phòng phải hơn một trăm mét.

Tôi cất giọng điềm nhiên: "Góc trái bị mẻ một miếng nhỏ, góc dưới bên phải có một vết xước, là dấu vết được vá lại."

Vị huấn luyện viên đứng lên, chộp lấy chiếc ống nhòm trên bàn, chĩa về phía bia ngắm nhìn một hồi lâu.

Đặt ống nhòm xuống, anh ta quay sang nhìn tiểu đội trưởng.

"Cô bé này," anh ta nói, "sinh ra là để bắn súng."

Tôi nghe chẳng hiểu họ đang nói cái gì, cứ đứng đực ra đó chờ đợi.

Huấn luyện viên bước tới, vỗ vỗ vai tôi: "Tôn Tú Anh, cô có muốn vào đội xạ thủ không?"

Tôi gật đầu: "Muốn ạ."

Anh ta mỉm cười: "Thế thì phải chịu khổ đấy nhé."

Tôi kiên định: "Tôi không sợ."

Anh ta gật đầu, dặn dò vài câu với tiểu đội trưởng rồi rời đi.

Tiểu đội trưởng nhìn tôi, nét mặt có vẻ phức tạp.

"Tôn Tú Anh," chị ấy lên tiếng, "cô may mắn thật đấy. Đôi mắt tinh tường này là lộc trời cho, biết bao nhiêu người cầu mà chẳng được."

Tôi đáp: "Là cha cho tôi đấy ạ."

"Cha cô ư?"

"Cha tôi làm thợ săn, ông ấy từng dạy tôi."

Tiểu đội trưởng trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Được rồi, bắt đầu từ ngày mai, cô đến đội xạ thủ tập huấn."

Cường độ huấn luyện ở đội xạ thủ còn khổ ải hơn đại đội tân binh gấp vạn lần.

Ngày nào chúng tôi cũng phải nằm rạp trên trường bắn, cứ nằm là hết liền mấy tiếng đồng hồ. Nắng gắt chiếu sém da, gió rít từng cơn lạnh buốt, muỗi rừng đốt sưng tấy cả người, nhưng tuyệt đối không được phép nhúc nhích. Báng súng tì vào vai đau nhức nhối, mắt nhìn chằm chằm vào mục tiêu đến cay xè, thế mà ngón tay vẫn phải bóp cò hết lần này tới lần khác.

Dù vậy, tôi chẳng thấy khổ.

Tôi chỉ tâm niệm một điều: mình phải rèn luyện cho ra hồn, phải làm nên trò trống gì đó để người đời sáng mắt ra rằng, Tôn Tú Anh tôi không phải là loại đàn bà nhà quê chỉ biết cúi mặt làm ruộng, hầu hạ kẻ khác.

Buổi chiều hôm đó, khi chúng tôi đang huấn luyện trên trường bắn, bỗng có tiếng hô vang: "Nghiêm!"

Theo phản xạ, tôi vội bò dậy, đứng nghiêm thẳng tắp.

Vừa ngước mắt lên nhìn, tôi chợt sững người.

Bên rìa trường bắn có một nhóm người đang đứng, viên sĩ quan đi đầu đang đưa mắt nhìn về phía này. Đứng ngay sát anh ta là một người phụ nữ mặc bộ đồ kiểu Lenin, tóc uốn xoăn lọn bồng bềnh, nước da trắng trẻo mượt mà.

Tôi biết người đàn ông đó.

Là Cố Trường Sơn.

Anh ta trông gầy đi, da dẻ đen nhẻm, nhưng đường nét khuôn mặt thì vẫn y như xưa. Mặt vuông chữ điền, mày rậm mắt to, thoạt nhìn rất ra dáng người tốt.

Anh ta đang mải nói chuyện với vị chính trị viên bên cạnh, chẳng thèm liếc mắt nhìn sang khu nữ binh bên này lấy một lần. Có điều, người phụ nữ kia lại hờ hững đưa mắt nhìn lướt qua chỗ chúng tôi, cái nhìn dò xét hệt như đang ngắm nghía một bầy gia súc.

Vương Mai đứng cạnh tôi huých tay nói nhỏ: "Người phụ nữ kia chính là Tôn Hiểu Mẫn, phát thanh viên của trạm phát thanh quân khu đấy."

Tôi dán mắt nhìn chằm chằm cô ta.

Gầy thật, vòng eo nhỏ nhắn tới mức một vòng tay cũng có thể ôm trọn. Mái tóc uốn xoăn xõa tung trên bờ vai, gió thoảng qua làm từng lọn tóc bay phất phơ. Lúc cô ta nói chuyện, đầu hơi nghiêng nghiêng, khóe miệng chúm chím cười, trông vừa dịu dàng vừa ngọt ngào vô cùng.

Tôi cúi đầu nhìn lại bản thân.

Mới vào huấn luyện được hơn một tháng, mặt mũi đã cháy nắng sạm đen, bàn tay chai sần thô ráp, bộ quân phục khoác trên người thì rộng thùng thình, nom có khác gì khoác cái bao tải đâu.

Chính trị viên dõng dạc hô to: "Tiếp tục huấn luyện!"

Chúng tôi lại răm rắp nằm rạp xuống đất.

Tôi nâng súng lên, nhắm chuẩn vào bia đỏ, ngón tay đặt hờ trên cò súng.

Tiếng cười của Tôn Hiểu Mẫn từ đằng xa vẳng lại, vừa nhẹ vừa trong trẻo, nghe như tiếng chuông bạc leng keng.

Tôi điều chỉnh đầu ngắm cho khớp với hồng tâm, thiết lập đường ngắm cơ bản.

Khi đã lấy đường ngắm cơ bản, trong lòng tuyệt đối không được phép tơ tưởng đến bất cứ chuyện gì khác.

Tôi hít một hơi thật sâu, thu gọn hồng tâm, đầu ngắm, cùng mớ suy nghĩ lộn xộn kia vào sâu trong khe ngắm.

Lúc buổi tập kết thúc thì trời đã nhá nhem tối.

Chúng tôi thu dọn đội hình hành quân về doanh trại. Khi đi ngang qua hàng cây cổ thụ, tôi loáng thoáng thấy dưới gốc cây có mấy bóng người đang đứng. Tôi cứ cúi gằm mặt bước đi theo hàng, bỗng nghe có tiếng gọi: "Tú Anh?"

Giọng nói ấy, dù là qua những bức thư hay trong tâm tưởng, tôi đã nghe đi nghe lại ròng rã hai năm trời.

Bước chân tôi khựng lại một nhịp, nhưng không dừng hẳn mà vẫn tiếp tục bước tới.

"Tú Anh!" Anh ta lại gọi với thêm một tiếng, lần này âm thanh gần hơn, có vẻ như người đó đang rảo bước về phía này.

Tiểu đội trưởng vừa giơ tay lên làm hiệu, cả hàng ngũ lập tức dừng lại.

HomeTrước
Sau