📖 CHƯƠNG 7
Nó giơ bàn tay múp míp của mình lên:
"Tổ mẫu xem, mới có một ngày mà tay con đã bị chai sạn rồi. Cứ tiếp tục như thế này, tay con sẽ bị phế mất thôi."
Lão phu nhân đau lòng đến phát khóc.
Cố Thừa Trạch cũng sắc mặt tái mét:
"Ông ta dạy học ở phủ các nàng cũng là dáng vẻ này sao?"
Ta cười gật đầu:
"Nếu Hầu gia gan dạ cũng có thể hỏi Thánh thượng, liệu năm xưa có phải ngài ấy cũng trải qua chuyện này không? Sao chứ, con cái nhà chúng ta còn quý giá hơn cả Thánh thượng sao?"
Cố Thừa Trạch bị ta chặn họng đến mức không nói nên lời.
Trời mới biết lần đầu tiên ta đi học đau khổ đến mức nào. Cũng chính khoảnh khắc đó ta mới hiểu tại sao Thánh thượng lại để ông ấy ra ngoài.
Thực ra là vì bản thân đã từng dầm mưa nên muốn che ô cho con cái của mình. Còn đối với con cái nhà người khác, xin lỗi, ta chỉ muốn xé rách cái ô đó ra thôi.
Hiện tại ta chính là tâm lý này. Biết Nguyên Nhược phải chịu đựng đủ mọi khổ sở dưới tay người thầy ác quỷ, ta lại vui vẻ ăn thêm được hai bát cơm.
Buổi tối ta hỏi Nguyên Huy cảm thấy thế nào.
Nguyên Huy, người đã im lặng làm nền ở Từ An đường, lúc này lại tỏ ra rất hài lòng.
Đôi mắt nó sáng lấp lánh:
"Mẹ, nhi tử thấy Nguyên Nhược đệ đệ nói không đúng. Phu tử không phải đang đùa giỡn chúng con, ông ấy đang rèn luyện tâm tính của chúng con, giúp chúng con học được phương pháp kiểm soát cổ tay tốt nhất. Con tin rằng tích lũy ngày qua ngày sẽ có những thu hoạch khác biệt."
Ta tán thưởng xoa đầu nó. Đây mới là đứa trẻ trong mộng của ta. Yêu học tập, tính cách kiên nghị, lễ phép, biết ơn. Đây cũng xem như là sự bù đắp của ông trời dành cho ta.
Ngày thứ ba Cố Nguyên Nhược đi học đã khóc lóc đòi không đi nữa.
Lão phu nhân hỏi ta phải làm sao.
Ta nói thật:
"Nói ra không sợ mẹ chê cười, hồi nhỏ nếu không phải tổ phụ nhất quyết không cho con nghỉ học, con chắc chắn sẽ không theo học tiếp. Quá khổ quá khổ, luyện chữ chỉ là tầng thứ nhất, những phương pháp dạy học tiếp theo còn phong phú và đa dạng hơn nhiều."
Người thông minh thì nghe lời hiểu ý. Thái phu nhân dưới tiếng khóc cầu xin của Nguyên Nhược, đã quyết định cho Nguyên Nhược rời khỏi thư phòng của Kỳ phu tử.
Kiếp này không có ta dỗ dành, đồng hành và kiên trì, quả nhiên đứa trẻ này không thể chịu đựng được mười ngày. Ta muốn xem không có sự chăm sóc tỉ mỉ của ta, Cố Nguyên Nhược sẽ trưởng thành thành người như thế nào.
Nguyên Huy theo Kỳ phu tử luyện chữ ba tháng, trên tay đã nổi những vết chai dày cui mới được phu tử khen một tiếng "tốt".
Ba tháng này trong phủ ngày nào cũng náo nhiệt, chuyện hóng hớt nghe no bụng. Chuyện gây sốc nhất là việc Cố Thừa Trạch ngủ đêm ở thanh lâu, tìm lại bản lĩnh nam nhân trên người kỹ nữ thô tục nhất thanh lâu. Tin đồn bên ngoài càng thêm khó nghe.
Phu nhân hầu phủ không hổ là hình mẫu của đương gia chủ mẫu, nói rằng kỹ nữ thô tục Hồng Hà có ơn lớn với hầu phủ, sáng ngày hôm sau đã chuộc thân cho Hồng Hà đón về hầu phủ.
Ngày hôm đó cả hầu phủ rối loạn hết cả lên, lão phu nhân tức đến ngất xỉu ngay tại chỗ.
Lão Hầu gia đang uống rượu với người khác ở bên ngoài, nghe thấy mấy tên hán tử thô tục dưới lầu bàn tán:
"Không ngờ Hầu gia này lại có khẩu vị giống chúng ta."
Một giọng nói hèn mọn bỉ ổi khác vang lên:
"Hồng Hà kia tuy không xinh đẹp, nhưng công phu trên giường quả thực không tồi."
Mấy nam nhân bên cạnh đều cười một cách thầm hiểu.
Còn một nam nhân mồm nhọn má hóp tiếc nuối nói:
"Hôm đó tú bà còn nói sẽ tăng giá cho Hồng Hà, ta đã chuẩn bị hết tiền riêng rồi, định hỏi xem yêu tinh đó làm thế nào mà khiến người bất lực dựng dậy được. Ai ngờ Hầu phu nhân lại rộng lượng đến thế, trực tiếp đón người về phủ."
Tiểu nhị chạy bàn xáp lại gần:
"Các vị biết gì chứ? Ta nghe nói Hầu gia chỉ có thể trên người Hồng Hà, đổi người khác thì không được. Nếu không thì Hầu phu nhân cũng không đến nỗi kéo cả đồ dơ bẩn hôi thối về phủ. Không nói người khác, mấy vị ở đây ai mà chưa từng thẳng thắn đối diện với Hồng Hà chứ."
Kèm theo tiếng cười khó nghe của mọi người trong đại sảnh, lão Hầu gia ngã vật ra ngất xỉu ngay tại chỗ, được người ta khiêng về phủ. Mời rất nhiều đại phu, thậm chí còn mời cả Thái y, nhưng đều nói là bị trúng gió. Từ đó về sau chỉ có thể nằm liệt trên giường, ăn uống vệ sinh cá nhân đều cần người khác giúp đỡ.
Biết tin này, ta bảo Hạ Chí hâm nóng hai bầu rượu ngon cho ta uống để vui vẻ sảng khoái.
Lão phu nhân tỉnh lại biết chuyện này lại ngất xỉu lần nữa.
Bên ngoài sân viện hỗn loạn, Hồng Hà cúi lạy ta thật sâu một cái.
Ta chỉ nhẹ nhàng kéo nàng ấy dậy:
"Sau này ngươi chính là thiếp thất đàng hoàng của hầu phủ bọn ta. Chuyện quá khứ hãy quên sạch đi, sau này đừng bao giờ nhắc đến bất cứ chuyện gì bên ngoài nữa."
Sau khi Hồng Hà đi, Hạ Chí do dự hỏi:
"Tiểu thư, người nghĩ nàng ấy sẽ giữ bí mật mãi mãi không?"
Ta thờ ơ:
"Người như nàng ấy, cho nàng ấy một cơ hội nàng ấy sẽ nắm chặt không buông. Nàng ấy sẽ sợ chuyện bại lộ hơn cả bọn ta. Hơn nữa, mọi việc đều được sắp xếp vừa vặn, khéo léo, ai có thể đổ vấy lên người chúng ta chứ?"
