Menu

📖 CHƯƠNG 4

~6 phút đọc1.104 từ4/12 chương

Sắc mặt Cố Thừa Trạch đỏ bừng, cũng không còn vẻ phiêu nhiên không vướng bụi trần nữa.

Hắn ta giả vờ ngạc nhiên:

"Sao phu nhân không nói sớm? Phủ chúng ta nhiều việc vặt vãnh, thật sự vất vả cho phu nhân rồi."

Hết câu "vất vả" lại đến câu "hổ thẹn", nhưng chẳng đả động gì đến việc trả lại bạc cho ta. Hắn ta còn muốn tiếp tục lừa gạt ta để ta cam tâm tình nguyện móc tiền ra nữa.

Ta nhớ lại kiếp trước, khi đứa trẻ đó đổ rượu độc cho ta, hắn ta đỡ một phu nhân ăn mặc quý phái, trang điểm tinh xảo, đắc ý nói:

"Đây mới là mẹ ta, thanh tao như tiên, đâu giống ngươi mở miệng thì thô tục đóng miệng thì cửa hàng."

Đúng vậy, phụ nhân đó rõ ràng cũng trạc tuổi ta, nhưng trông mặt lại hồng hào, dáng người thon thả như thiếu nữ mười sáu, mười bảy. Còn ta, vì lo lắng cho hầu phủ, lo cho việc học của Nguyên Nhược mà sống đến năm ba mươi tám tuổi đã tóc bạc trắng đầu.

Không lo lắng, không cống hiến, bọn họ ngày ngày thi ca và phương xa, tuế nguyệt tĩnh hảo, nhưng chỉ có một mình ta gánh vác cả hầu phủ mà cật lực tiến lên, tại sao?

Thế đạo này bất công biết bao, tại sao bọn họ lại có thể đối xử tệ bạc với ta như vậy, tại sao?

Ta tức giận vô cùng, nhìn khuôn mặt được bảo dưỡng tốt của Cố Thừa Trạch, hận không thể đâm vài lỗ thủng lên đó:

"Nếu Hầu gia cảm thấy bị người khác biết việc phải dùng của hồi môn của tức phụ cũng không sao thì ta sẽ sắp xếp cho Hạ Chí mang bạc đến phòng thu chi ngay."

Mặt Cố Thừa Trạch méo mó, không thể tin được:

"Chẳng qua là một đống vật chất tầm thường, không ngờ ngươi lại coi trọng đến vậy. Chẳng lẽ mạng sống của ta ở chỗ ngươi còn không bằng vài trăm lượng bạc sao?"

Nghe xem, đây là lời mà con người nói sao?

Ta muốn xem không có những thứ vật chất tầm thường này của ta, hầu phủ các ngươi không giỏi kinh doanh, không làm ra sản phẩm nhưng lại hoang phí còn có thể chống đỡ được bao lâu?

Sắc mặt ta cũng lạnh lùng:

"Mạng sống của Hầu gia đương nhiên đáng giá ngàn vàng, nhưng ân nhân cứu mạng của ngài, ngài hãy tự mình báo ơn đi. Ta chưa từng nghe nói đến việc dùng tiền hồi môn của tức phụ để báo ơn bao giờ."

"Không thể nói lý!"

Cố Thừa Trạch tức giận vung tay tát ta một cái, rồi đạp cửa bỏ đi.

Đại muội muội Cố Thanh Hoan biết ta bị đá-nh, bề ngoài thì đến thăm ta, nhưng lời nói ra vào đều là châm chọc:

"Đại tẩu, không phải ta bênh vực ca ca ta, nam nhân phải biết dỗ dành, tẩu cứng nhắc như vậy, hắn ta nổi nóng chắc chắn sẽ đá-nh tẩu. Ta nói, nữ nhân chúng ta phải tam tòng tứ đức, làm sao có thể chống đối phu quân được chứ? Chỉ cần tẩu làm đủ tốt, nam nhân làm sao có thể đá-nh tẩu? Đại tẩu nên tự xem xét lại bản thân đi."

Ta nghiêm túc phụ họa:

"Đại muội muội nói đúng, ta nhất định sẽ tự kiểm điểm bản thân nhiều hơn."

Nàng ta có vẻ khinh thường ta, đảo mắt rồi lại nhìn chằm chằm vào bàn trang điểm của ta.

Mỗi lần nàng ta đến, Hạ Chí đều phải đứng gần hầu hạ, thực ra là vì cô nương này thích thuận tay lấy đồ.

Hạ Chí nói giọng quái gở:

"Phu nhân, lần trước phủ sắm quần áo mới, không biết vì sao vẫn chưa gửi đến cho người và Nguyên Huy thiếu gia. Trước kia người sắm sửa gì cũng đều chuẩn bị cho mọi người cùng lúc. Sao giờ không phải tiêu tiền của phu nhân nữa, cái khí phách hào phóng ngàn vàng này cũng không còn, cái sự rộng rãi chu toàn này cũng không còn? Đại tiểu thư, người đi cửa hàng trang sức chắc chắn đã chọn được trâm cài và trang sức cho phu nhân bọn ta rồi nhỉ. Không cần để trên bàn trang điểm, hãy lấy ra cho mọi người cùng xem đi."

Cố Thanh Hoan bị chặn họng, ngượng ngùng rời khỏi bàn trang điểm, luống cuống xin phép ta cáo lui:

"Đại tẩu, trang sức ta chọn cho tẩu vẫn đang được chế tác, đợi làm xong ta sẽ mang đến cho tẩu. Bên phía mẹ có việc, ta đi trước đây."

Sau khi tà váy của nàng ta khuất khỏi sân, Hạ Chí bĩu môi nói:

"Đợi làm xong rồi mang đến cho tẩu, câu nói này của Đại tiểu thư, phu nhân đã nghe bao nhiêu năm rồi? Sao người vẫn còn thân thiết với nàng ta vậy?"

Ta xoa đầu nàng ấy, trêu chọc:

"Còn nói nữa? Vừa nãy ngươi dập đầu bụp bụp bụp làm gì? Không phải đã nói là diễn kịch sao? Ngươi bị ngốc à?"

Hạ Chí ấm ức:

"Diễn kịch phải diễn cho trọn vẹn chứ. Ây da, tiểu thư, người không nói thì nô tỳ không thấy, giờ nô tỳ lại thấy đầu hơi đau rồi."

Được rồi, đồ ngốc này.

Còn về Cố Thanh Hoan lòng lang dạ sói này, ta nheo mắt lại.

Kiếp trước, nàng ta vừa ý Thám hoa lang tân khoa. Ta điều tra được Thám hoa lang kia là một tên nát rượu bạo hành, ở quê đã từng đá-nh chế-t phát thê. Lúc đó ta thương nàng ta, sợ nàng ta gả về sẽ chịu khổ nên đã kiên quyết ngăn cản nàng ta và Thám hoa lang. Kết quả là nàng ta hận ta thấu xương, cho rằng chính ta đã ngăn cản nhân duyên tốt đẹp của nàng ta.

Lần này, ta sẽ không can thiệp vào nhân duyên tốt đẹp của nàng ta nữa. Cứ xem nàng ta gả cho Thám hoa lang mà nàng ta hằng mong ước rồi có được như ý nguyện hay không.

Ta lại ở trong viện nghỉ dưỡng vài ngày, Phúc ma ma ở Từ An viện đến mời, nói rằng lão phu nhân lo lắng cho sức khỏe của ta, muốn ta qua thăm bà ta.

HomeTrước
Sau