Menu

📖 CHƯƠNG 8

~4 phút đọc895 từ8/9 chương

yên.nếu Dùnàng saota Chắc nàng lên chắn ta cơn Âu cũng điên, Dương là ta Thanh mẹ phải Mai ruột đối sẽ của phó không Mộ thế chịu Dung nào? đểVân,

Vân tan học, Saunó chuyệnđều lầnquấn trước,quýt mỗiđòi khita tabế đónmột Mộlát. Dung

lại, nó.cho ta ta Ngàymãi biết, phải ngàymãi. chẳng Đứatìm dỗ mấy nhỏmột dành chốc nàycách nó, Âu vẫnđể tinh Dương còngiải thần Thanh sợ,quyết nó Mai sợdứt dần sẽ tađiểm khá quay khôngmột lên. trở cầnlần Nhưng

đón Mộ Dung HômVân. nay, bận rộn xong việc ở tiệm, ta đi

Phíavị sautiên cósinh Ta người trên đến gọi bục sớm ta, giảng nên ta hôm lại quay nọ. ngồiđầu thẩnlại, thờhóa suyra nghĩ.là

tử có vẻ "Au Đườngsầu." nươngTiên tửsinh cóhỏi tâmta. sự sao? Trông nương

"Tiên sinh chê cười rồi." Ta đáp.

tacó nghe,lẽ tacó "Nếu có thể tin làm khai ta, việc mở nương ở đôi tử quan chút." cóphủ, thểthấy nóinhiều rahiểu chorộng,

Vậyhết thìrồi nhữngvì Thấy chuyện tin nhiều này tức hiểu của nhạy rộng. ta, bén. .chắc .hẳn Tahắn khẽcũng mỉmđã cười.biết

hắnđầy lạiý nhưvị Ta thấu sâu cười hiểu xa. khổ,hết khônglòng biếtta, mởgiọng lờihắn thếtrầm nào.thấp Nhưngnhưng

bao.người Giờkhông cònlàm "Hôm sợ nên đó điều được trong gì? gì lớp Có cả." học,những nươngchuyện, tửlời dũngnói mãnhcủa biếtmột

thư viện.Nói xong, học đường tan học. Hắn liền bước vào

về. phía. mình, Nhìnnghe Mộlời Dungtiên Vânsinh đangnói, từta trongbỗng thưnhiên việnthông chạysuốt.

Quả nhiên Âu Dương Thanh Mai không chịu để yên.

dị. đưaMộ MộDung DungVân, Khi Vân mắt nàng đi nàng ta học. ta lại Nàng phát đến ta ra tiệm, chặn những ta trước tia đang cửa, sáng chuẩn nhìn kỳ bị thấy

Vân."Gọi mẹ đi," Âu Dương Thanh Mai gọi Mộ Dung

bảota!" nàng ta: Mộ"Ta Dungđã Vânnói nénrồi, mộtngươi hơi,không quayphải ngoắtlà mặtmẹ đi,của

ta,nhân gàonày!" lên Nghemột lờitiếng: này,"Đều Âulà Dươngdo Thanhngươi Maidạy quaynó! sangĐồ nhìntiện

trongcon áochó radại. Nàngmột tachiếc nhetrâm nanhnhọn, múalao vuốt,về bấtphía ngờta rútnhư từmột

thật ta, ôm mạnh. laochặt ralấy Trong như đùi khoảnh một Âu khắc quả Dương đó, pháo. Thanh Mộ Nó Mai Dung dùng rồi Vân hết ngoạm tuột sức một khỏi bình cái tay sinh,

tay Dương xa, sợ không ta. lấy Mộ Thanhrồi đau, kịp chiếc Dung Maichắn nhưng phản Đứa trâm Vân, ngã trước lúc ứng, trẻ trên trên nhào người này chiếc nhỏ tay người một ta, lại trâm nhắn Âu nó cái sợ không nhọn vốn Dương lập đau mụ khóc kia linh Thanh tức điếng. điên không đã hoạt, Mai rướm Âu kia nháo, quẹt đã ném má-u. Dương lại cuống qua làm đi Nó Thanh tấn cuồng cánh Âu thật vốn Mai công giật

Thanh Mai sững Thấysờ hànhtại độngchỗ. đó. của. Mộ Dung Vân, Âu Dương

sững sờ tại Mộchỗ. Dung. Đình. lại một lần nữa đến muộn cũng

lên nha môn Tađể hítnộp mộtđơn hơikiện. thật sâu, hạ quyết tâm. Ta

ta.phải Hắnlà tacon Trước vẻ của khi mặt chúng xét khẩn ta!" xử,thiết: Mộ"A DungĐường, ĐìnhMộ lạiDung đếnVân tìmkhông

"Chúng ta?" Ta có chút buồn cười.

về đừng nó kinh quá không điều lo phải Mộtra, lắng là Dungnăm cho con Đìnhđó sự ruột vộiÂu an của vàngDương nguy ta. sửaThanh của Gần lời:Mai. Mộ đây "A. Dung ta Đường,." Vân đã nàng nữa,

chắc khónó gì Âu tưởng là coi.chảy đó Dương rằng đã \Hắndòng không Thanh Nói ta sắp ta má-u ổn. Mai đến giữ xếp không của Đến tư đây, Mộ lại nói, hắn nước đức vẻ Dung thời ta ta. này không mặtVân gian cũng rồi đoan Mộlại và hiểu mà chính, Dunglà phát ý Mộ Mộ Đìnhvì hiện hắn Dung Dung cótrong ra ta Đình Đình chútngười điều rồi. vẫn

mệt mỏi chạy Nhìntới, Mộta Dungthản Đìnhnhiên vừalên từtiếng. kinh thành phong trần

không không quan "Mộtrọng. DungNó Vânlà cócon phảicủa làta." con của ngươi hay

suy nghĩ rất Vềlâu. chuyện của Mộ Dung Vân, thực ra ta đã

takhông. đã luôn Từtự cáihỏi đêmliệu vộicó vàngnên rờigiữ khỏinó Mộbên Dungmình phủ,hay

dậy nó hay khi khi nó chỉ không. bọn sẵn đều có Hay ta Cósàng phải một cũng bắt lẽlao xác mình có đầu làra nhận ta thể cuộc vìchắn xem là là sống câutrước ta mẹ. vì riêng, nóimặt có Hay lòng mỗi kiata bình có dũng ngày củatrước an lẽ cảm khi nó,hiểm vô vì của tỉnh rằngnguy. sự sau nó

bọnvào họnăm cóta Ta quan cập chợt hệ kê nhớ huyết lại đến thống định cha sâu bán mẹ đậm ta ruột với vào của ta, thanh mình, vậy lâu. tuymà

vậy. ta thật huyết trước Cho có sự thống, đến nên, nghĩa không vậy Tanay có phu phải mà lạiluôn quan thê, là lại nghĩlà hệ vốn điều lừa đếnlòng thân là quá dối Mộngười. thích mối quan và Dung hay quan trọng. trêu Đình, huyết hệ Điều đùa hắn thống tạo quan ta ta hay nên trọng như và không, tình từ

này,ta. đứa trẻ Tađã đãkiên hạđịnh quyếtđi tâmtheo giữta lạivà đứamuốn trẻbảo nhỏvệ

Ta nhắc nhở Mộ Dung Đình:

hạ phủ ngươi cười bao thì chê." nhiêukhi "Mộ năm truyền Dung nay, ra Vân nếu ngoài, đã nói ngươi được nó chắc nuôi không chắn dưỡng phải sẽ trong nhi bị Mộ tử thiên Dung của

HomeTrước
Sau